Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 212: Hứa Như Oánh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:55:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Thanh Nhiễm mấy ngày nay vẫn luôn đợi tin tức của Tô Tri Thu, đợi đến mức chút sốt ruột.

 

chuyện , ngoài như các cô đều thể vội , chỉ thể để Tri Thu tự quyết định, nếu hối hận thì trách ai?

 

Tô Thanh Nhiễm cũng hiểu đạo lý , cho nên trong thư cũng chỉ tùy Tô Tri Thu quyết định.

 

Lại đợi thêm hai ngày, cuối cùng cô cũng nhận điện thoại Tô Tri Thu gọi tới.

 

Giọng điệu của Tô Tri Thu mang theo sự cảm kích và một tia nhẹ nhõm.

 

“Thanh Nhiễm, tớ dọn khỏi nhà họ Tiền , tìm Dương mà , giúp đỡ nhiều, cái sân tớ đang ở bây giờ ngay gần nhà .”

 

Trong lòng Tô Thanh Nhiễm thở phào nhẹ nhõm một lớn: “Vậy thì .”

 

“Có điều... hai mươi đồng chịu nhận, tớ lay chuyển .”

 

“Không , nhận thì thôi, về tớ bảo Vân Tiêu mời ăn cơm là .”

 

Tô Thanh Nhiễm để ý cái , tuy cô phận của Dương Vũ, nhưng thể chơi cùng Thời Vân Tiêu, điều kiện cũng sẽ kém .

 

Cho nên hai mươi đồng đối với thể đúng là tính là gì.

 

“Được.”

 

Tô Thanh Nhiễm do dự một chút, hỏi: “Tri Thu, bây giờ định thế nào? Cậu và Tiền Văn Vũ... cứ như ?”

 

Bên ngừng một chút, : “Tiền Văn Vũ xa tớ, nhưng tớ đối với khúc mắc, tớ cảm thấy giữa bọn tớ chắc là như nữa, nhưng bảo tớ bây giờ ly hôn, tớ... tớ vẫn nghĩ kỹ, tớ đợi sinh con xong tính.”

 

Tô Thanh Nhiễm “Ừ” một tiếng, ly hôn quả thực chuyện nhỏ, suy nghĩ kỹ hãy tính, hơn nữa cô còn con, thì càng nghĩ cho kỹ: “Vậy dọn ngoài, Tiền Văn Vũ thái độ gì ?”

 

“Lúc đầu cho tớ dọn , nhưng thái độ tớ kiên quyết, sợ tớ ly hôn với nên vẫn thỏa hiệp .

 

Hơn nữa đưa phần lớn tiền trong nhà cho tớ, cho nên tớ bây giờ cũng thiếu tiền, tớ gửi trả một trăm hai mươi đồng ngay đây.”

 

“Không cần vội, cứ để chỗ .”

 

“Được.”

 

Cúp điện thoại với Tri Thu, Tô Thanh Nhiễm liền thở dài một , Tiền Văn Vũ yêu Tri Thu cũng là yêu thật, phần lớn tiền trong nhà đều đưa cho cô .

 

tại đưa em trai em gái đến nhà họ hàng gửi nuôi một thời gian chứ?

 

các mặt khác vấn đề gì, Tri Thu nhất thời chút khó dứt bỏ cũng là bình thường.

 

Chuyện lo lắng mãi kết quả, buổi tối Tô Thanh Nhiễm ngủ một giấc ngon lành.

 

Lúc ăn cơm tối hôm , Chu Hương Chi vẻ mặt vui mừng kéo cô ngoài: “Hôm nay đoàn văn công biểu diễn, chúng xem , náo nhiệt lắm đấy.”

 

“Được, em gói ít hạt dưa .”

 

Thực biểu diễn của đoàn văn công Tô Thanh Nhiễm cũng đầu xem, đó cũng xem hai , đều là mấy tiết mục ca múa hoặc kịch , cũng khá thú vị.

 

Hai còn gọi cả Lý Quế Hồng cùng, bên ít , đều mang ghế đẩu ở bên .

 

“Náo nhiệt thật đấy.” Chu Hương Chi quét mắt quanh một vòng: “Náo nhiệt thế , em gái Vũ Đồng tới nhỉ?”

 

Thời gian chồng Dương Vũ Đồng ở trong quân đội, cô liền thường xuyên đến tìm các cô chơi, điều Tô Thanh Nhiễm bận việc riêng nên giao lưu với cô quá nhiều.

 

“Chị vợ của doanh trưởng Trần, Tiểu Dương hả?” Một quân tẩu bên cạnh tai thính: “Mẹ chồng cô từ quê lên , quản cô nghiêm lắm, là bên đông quá, sợ xảy chuyện gì ngoài ý , nên cho cô ngoài.”

 

Chu Hương Chi chỉ đành đáp một câu khô khốc: “Mang t.h.a.i đúng là nên ít đến chỗ đông .”

 

Ba xuống bên cạnh, sân khấu bố trí gần xong, liền thấy phía đang trò chuyện: “Nghe đồng chí Hứa của đoàn văn công hội diễn ở tỉnh bên về .”

 

“Đồng chí Hứa đúng là quá lợi hại, xinh tài năng, thật tìm yêu thế nào mới xứng đôi với cô nhỉ?”

 

“Ê, các chị ? Trước đây đồng chí Hứa ý với phó đoàn trưởng Thời đấy.”

 

“Thật giả ? Sao bao giờ?”

 

“Thật mà, cháu gái bên nhà đẻ việc trong đoàn văn công, quen với Hứa Như Oánh, chính miệng với đấy.”

 

“Vậy phó đoàn trưởng Thời kết hôn với cô ?”

 

“Không .”

 

“Nghe vợ của phó đoàn trưởng Thời còn là từ nhà quê lên đấy, dung mạo, học vấn, tài năng còn cả gia thế cái gì cũng bằng đồng chí Hứa, các chị xem tại phó đoàn trưởng Thời kết hôn với cô chứ?”

 

“Các bậy bạ gì đó?” Chu Hương Chi nổi nữa, mở miệng quát một tiếng, chị dâu với các cô chuyện chồng Dương Vũ Đồng trở cũng hổ vô cùng.

 

Mấy phía giật nảy , đầu , bọn họ quen Tô Thanh Nhiễm, nên chút hiểu : “Vị đồng chí , chị đang chuyện với chúng ?”

 

Tô Thanh Nhiễm kéo Chu Hương Chi đang định tiếp , mỉm : “Phải, chỉ hỏi một chút, từ nhà quê lên thì ? So với thành phố thì trời sinh thấp kém hơn một bậc ? Hay là các coi thường nhà quê?”

 

Mấy quân tẩu mặt lúc xanh lúc trắng, loại lời bọn họ dám .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-212-hua-nhu-oanh.html.]

 

Trong đó một quân tẩu lớn tuổi nhất chút vui Tô Thanh Nhiễm: “Vị đồng chí đúng , chúng chỉ là bàn luận sự việc thôi, hơn nữa chúng chuyện của chúng , liên quan gì đến cô?”

 

chính là Tô Thanh Nhiễm, bà xem liên quan đến ?”

 

...” Quân tẩu mặt lập tức trắng bệch, thấy ngay tại trận, chuyện cũng quá hổ .

 

Mấy quân tẩu còn cũng cứng đờ , vẻ mặt đều sượng sùng, dám Tô Thanh Nhiễm.

 

Bởi vì bọn họ lời khó đến mức nào.

 

Giọng Tô Thanh Nhiễm phóng to hơn chút: “Các quân tẩu đây bao nhiêu đều là từ nhà quê lên, bà lời là đang kỳ thị nhà quê ?

 

Tư tưởng như các cũng quá thể chấp nhận , bây giờ là xã hội chủ nghĩa, các còn mấy cái phân chia giai cấp đó, thực sự là...”

 

Người xung quanh cũng lời của Tô Thanh Nhiễm thu hút sự chú ý: “Cái gì kỳ thị nhà quê? Ai kỳ thị nhà quê?”

 

“Chính là mấy Lý Ái Ngọc, bọn họ vợ phó đoàn trưởng Thời là nhà quê, bằng đồng chí Hứa của đoàn văn công là thành phố.”

 

“Người nhà quê chúng ? chính là từ nhà quê lên đây, lương thực hoa màu đều là nhà quê chúng trồng nộp công lương lên thành phố, nếu thành phố các cô bình thường ăn gì uống gì? Lúc ăn coi thường cơm trong miệng ? là ch.ó thấp!”

 

“Thân là quân tẩu, giác ngộ tư tưởng thể thấp như .”

 

“...”

 

Xung quanh tiếng mắng c.h.ử.i vang lên, Lý Ái Ngọc đầu mặt mày trắng bệch, môi cũng run rẩy, cô chỉ mấy câu bát quái, nâng lên thành chủ nghĩa tư bản ?

 

vội vàng về phía Tô Thanh Nhiễm, lộ vẻ cầu xin : “Đồng chí Tô, xin , cố ý, xin cô.”

 

Chuyện chỉ cần Tô Thanh Nhiễm truy cứu, chắc là sẽ ầm ĩ đến chỗ chủ nhiệm Cảnh.

 

Chu Hương Chi hừ lạnh một tiếng: “Các chính là cố ý, em gái Thanh Nhiễm hỏi các coi thường nhà quê , các còn là đang bàn luận sự việc, liên quan đến em , hôm nay nếu chúng ở đây, thì chẳng uổng công ?”

 

đúng đúng, cũng thấy, Lý Ái Ngọc còn cứng miệng lắm cơ.”

 

“Bây giờ là đá tấm sắt .”

 

Lý Ái Ngọc c.ắ.n môi, mấy bên cạnh cô sớm sợ c.h.ế.t khiếp , mấy , vội vàng xin Tô Thanh Nhiễm.

 

Lý Ái Ngọc: “Xin đồng chí Tô, là chúng sai , chúng cũng xin các chị dâu khác, hy vọng đừng để trong lòng.”

 

Lời , trong lòng ngược dễ chịu hơn nhiều, ít nhất thái độ cũng chân thành.

 

Tô Thanh Nhiễm cũng lúc lớn chuyện, dù lát nữa còn buổi biểu diễn của đoàn văn công.

 

“Đã sai , cũng hẹp hòi như , chuyện dừng ở đây .”

 

Lý Ái Ngọc thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng cũng chút khó chịu.

 

Tô Thanh Nhiễm đúng là quá nâng cao quan điểm, chẳng chỉ cô vài câu, cần thiết chuyện ầm ĩ lên như ?

 

Bây giờ lời cứ như bọn họ thực sự phạm lớn gì, cầu xin cô tha thứ , đúng là nực , quả nhiên từ nhà quê lên chính là hẹp hòi!

 

Những khác cũng lớn chuyện, hôm nay là văn nghệ hội diễn, lát nữa còn ít lãnh đạo đến.

 

Nếu lãnh đạo thấy bên xảy chuyện, thì chắc chắn ấn tượng gì với quân tẩu các cô, cho nên cứ luôn miệng khen Tô Thanh Nhiễm tính tình .

 

“Chị Hương Chi, chị đồng chí Hứa là ai ?”

 

Trong lòng Chu Hương Chi thót một cái, nghĩ thầm em gái Thanh Nhiễm vẫn để ý.

 

Cũng , ai so sánh trong lòng cũng sẽ thoải mái.

 

Chị định với Tô Thanh Nhiễm về tình hình của đồng chí Hứa , nhưng ánh mắt một bóng qua phía thu hút sự chú ý: “Ê, em gái Thanh Nhiễm, Tiểu Thời nhà em ? Cậu nhiệm vụ , về lúc nào thế?”

 

Tô Thanh Nhiễm cũng sang, liền thấy Thời Vân Tiêu đang cùng mấy vị lãnh đạo chỗ , cô lắc đầu: “Không , thể là về, còn kịp về nhà.”

 

Mấy Lý Ái Ngọc phía thấy Thời Vân Tiêu cũng chút tự nhiên, nhao nhao cúi đầu xuống.

 

Chu Hương Chi tiếp tục thì thầm chuyện với Tô Thanh Nhiễm: “Đồng chí Hứa của đoàn văn công xinh , gia thế cũng , cô là cháu gái của tham mưu trưởng Hứa, hát múa, điều thời gian tỉnh bên mời sang biểu diễn, hôm nay chắc mới về, em cũng là bình thường.”

 

Chu Hương Chi nửa ngày trọng điểm, Tô Thanh Nhiễm cũng lên tiếng, chỉ tiếp tục .

 

Sau đó Chu Hương Chi khẽ ho một tiếng, mặt lộ vẻ khó xử: “Có một chuyện chị cũng , nhưng thật , chính là đồng chí Hứa đây hình như chút ý tứ với Tiểu Thời nhà em...”

 

em gái Thanh Nhiễm em yên tâm, Tiểu Thời con đối với chuyện tình cảm nam nữ luôn trong sạch, chị từng thấy gần với đồng chí nữ nào cả.”

 

Nghĩ đến mỗi Tiểu Thời nhiệm vụ về, em gái Thanh Nhiễm buổi sáng đều dậy nổi, đời sống vợ chồng hòa hợp.

 

Hơn nữa chỉ cách hai chung sống, chị cũng thể cảm nhận , Tiểu Thời cái gì cũng vợ, căn bản giống như ngoài !

 

Nghe những lời , Tô Thanh Nhiễm cũng đại khái hiểu , vị đồng chí Hứa thể là khi bọn họ kết hôn từng theo đuổi Thời Vân Tiêu thôi.

 

Thấy Tô Thanh Nhiễm để đồng chí Hứa trong lòng, Chu Hương Chi cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ sân khấu : “Sắp bắt đầu .”

 

 

Loading...