Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 202: Đánh Mạt Chược Thắng Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:55:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Hữu Di hiển nhiên cũng từng em trai ruột đ.á.n.h cho suy sụp: “Em trai chị nó tính bài, chỉ cần quét mắt bàn một cái, nó thể đoán khác cần bài gì, cho nên ở cửa của nó căn bản ăn bài , khác cũng ù bài của nó.”

 

Mấy vãn bối đang đ.á.n.h mạt chược, mấy Lâm Hữu Cần cũng qua đây, các bà bình thường lúc rảnh rỗi cũng thích đ.á.n.h mạt chược.

 

Thím ba Thời : “Có Vân Tiêu ở đây, mấy đứa còn thắng?”

 

Thời Nghiên Đình: “Chị dâu cả chơi, cả dạy chị năm ván, năm ván chuyện nữa.”

 

Lời chọc mấy Lâm Hữu Cần.

 

“Đánh Nhất Bính, bài lẻ trong tay nhiều, đ.á.n.h bài biên , giữ bài giữa, dễ lên phỏm.”

 

Dưới sự chỉ dạy của , Tô Thanh Nhiễm đ.á.n.h xong hai ván là đại khái hiểu , chỉ là vẫn thành thạo lắm.

 

Năm ván cô thắng ba ván, cũng dần dần thấy thú vị.

 

Có thể là vì mới, vận may của Tô Thanh Nhiễm , ba ván đầu đều là một cô thắng, hơn nữa còn đều là tự bốc.

 

tính tiền, Thời Hữu Di và Thời Nghiên Đình đ.á.n.h mạt chược cũng nhiều, cũng chỉ là lúc lễ tết chơi một chút, bọn họ cũng , đành để Đường Hân thích đ.á.n.h mạt chược tính.

 

Đánh một tiếng, Thời Nghiên Đình sắc mặt xám ngoét dựa ghế: “Em đổi chỗ!”

 

Một tiếng , thắng ván nào!

 

Chuyện quả thực quá vô lý!

 

Thời Hữu Di tán thành: “Chị cũng đổi.”

 

Tô Thanh Nhiễm hôm nay vận may quá , Đường Hân cũng chỉ thắng vài ván, nhưng may mà trong một tiếng phần lớn đều là Thời Nghiên Đình và Thời Hữu Di đang điểm pháo cho Tô Thanh Nhiễm.

 

cần đưa tiền, cho nên cũng thua bao nhiêu.

 

Lúc đổ xúc xắc, Thời Nghiên Đình lẩm bẩm: “Mình đổi đến chỗ chị dâu cả!”

 

Đường Hân : “Em tưởng là chỗ đó vận may ? Là chị dâu cả vận may .”

 

“Em tin em tin, em nhất định đến chỗ chị dâu cả!”

 

Có thể là cầu nguyện thật sự hiệu quả, thật sự đổi đến chỗ Tô Thanh Nhiễm.

 

Ván đầu tiên đổi chỗ Thời Nghiên Đình ù, lập tức mày dạn mặt dày : “Thấy ? Chính là chỗ vận may ! Em sắp bắt đầu gỡ vốn !”

 

Ai ngờ trong một tiếng đó, ù thêm nào nữa.

 

Thời Nghiên Đình hai mắt vô thần bới bài bàn: “Bài đều bốc hết , lý nào Tam Bính chỉ một con, các chị ai Tam Bính ?”

 

Ván bài bốc hết , ai tự bốc cũng ai ù, ai cũng cần bỏ tiền.

 

Đường Hân đẩy bài: “Em Tam Bính.”

 

Tam Bính, Tứ Bính, Ngũ Bính của cô là một phỏm, thể tách .

 

Thời Nghiên Đình chút thất vọng, về phía Thời Hữu Di: “Vậy còn một con nữa, ở trong tay chị chứ?”

 

Thời Hữu Di đẩy bài: “Chị cũng ù Tam Bính, chờ ù từ sớm .”

 

“Chị dâu cả, Tam Bính ở chỗ chị ! Chị Tam Bính dùng ?”

 

Tô Thanh Nhiễm đẩy bài, những quân bài khác đều phỏm, duy chỉ một con Tam Bính trơ trọi ở đó.

 

Thời Nghiên Đình “A” một tiếng: “Chị dâu cả chị giữ con Tam Bính vô dụng, tại chị đ.á.n.h ? Giữ trong tay chị đều chờ ù!”

 

Thời Hữu Di: “ Thanh Nhiễm, chị nhớ quân bài em đ.á.n.h chẳng là Lục Vạn ? Em giữ Lục Vạn đ.á.n.h Tam Bính chờ ù, em bây giờ như chẳng gọi là đ.á.n.h phá ù ?”

 

Đường Hân : “Chị dâu cả đ.á.n.h hơn hai nhiều, chị chắc chắn là tính cần Tam Bính mới dám đ.á.n.h.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-202-danh-mat-chuoc-thang-roi.html.]

“Hả? Chị dâu cả chị cũng tính bài ?” Thời Nghiên Đình kêu rên một tiếng.

 

Tô Thanh Nhiễm : “Chị tính bài, chị chỉ là thấy bài đều bốc gần hết , chắc chắn đều chờ ù , đ.á.n.h cái gì cũng nguy hiểm, em dâu đ.á.n.h qua Lục Vạn ai cần, chị liền đ.á.n.h theo.”

 

Tuy cô ù , nhưng cũng thể điểm pháo cho khác .

 

“Ngày tháng sống nổi nữa !” Thời Nghiên Đình la lối, ánh mắt oán trách Thời Vân Tiêu: “Anh cả đều tại !”

 

Thời Vân Tiêu buồn : “Chuyện tại ?”

 

“Tại dạy chị dâu cả tinh ranh như !”

 

“Lúc đầu mạt chược của mấy đứa chẳng cũng đều là dạy, em với chị đ.á.n.h lâu như trình độ cũng chỉ thế thôi, chị dâu em mới học đ.á.n.h như , đây là tự cô thông minh, liên quan gì đến .”

 

Thời Hữu Di bất mãn: “Em trai, em Thời Nghiên Đình thì nó, em lôi chị gì? Chị cứ mỗi năm Tết đến chơi một chút, chị cũng !”

 

đúng đúng, em cũng !”

 

Thấy hai chơi , Đường Hân : “Không cũng đưa tiền, còn đ.á.n.h ? Không đ.á.n.h thì bắt đầu tính tiền .”

 

Thời Nghiên Đình trừng lớn mắt : “Chị dâu, chút tiền còn đủ chị mua cái áo, em chính là em trai ruột của Thời Nghiên Thanh đấy!”

 

Đường Hân híp mắt: “Anh em ruột tiền bạc phân minh, nhanh lên nào.”

 

Thời Nghiên Đình đồng hồ: “Mới hơn chín giờ, chúng còn thể đ.á.n.h thêm hai vòng nữa, em tin tối nay cứ xui xẻo mãi thế !”

 

Tô Thanh Nhiễm hiện tại đang là lúc hứng thú với đ.á.n.h mạt chược, tự nhiên cũng sẽ từ chối.

 

Lại đ.á.n.h thêm hai vòng, vận may của cô vẫn luôn khá , thắng nhiều thua ít, Đường Hân cũng tạm , chỉ Thời Nghiên Đình và Thời Hữu Di hai thua đến mặt như màu đất.

 

“Ô kìa, mấy đứa vẫn đang đ.á.n.h ?”

 

Thím ba Thời từ lầu xuống, thấy bên đám vãn bối vẫn vây quanh bàn, liền qua xem một cái: “Thím đều lên lầu ngủ một giấc , mấy đứa ai thắng?”

 

Thời Hữu Di: “Hai cô em dâu thắng, cháu và Thời Nghiên Đình đều thua, thua t.h.ả.m lắm thím ba!”

 

Thím ba Thời nhịn tiếng: “Hai đứa dưa non như các cháu thể thắng?”

 

Đường Hân cầm hạt dưa c.ắ.n mấy hạt: “Cháu hôm nay vận may cũng lắm, đoán chừng cũng chỉ thắng một chút, chủ yếu vẫn là chị dâu cả thắng, hai bọn họ cứ điểm pháo suốt.”

 

“Không , tiếp tục đ.á.n.h, em còn gỡ vốn!” Thời Nghiên Đình .

 

Lúc Dương Lệ Trân và Lâm Hữu Cần cũng lục tục từ lầu xuống, Dương Lệ Trân con trai út lời liền lườm một cái: “Đều sắp mười hai giờ , con đ.á.n.h cả buổi tối còn đủ?”

 

“Đã mười hai giờ ? Nhanh như !” Thời Nghiên Đình giật , vội vàng xem thời gian.

 

Quả nhiên mười một giờ năm mươi !

 

Đường Hân thúc giục : “Giải tán thôi, em tính tiền, nhanh lên nào.”

 

Bọn họ chơi nhỏ, tổng kết Đường Hân thắng năm đồng, Thời Hữu Di thua mười ba đồng, Thời Nghiên Đình thua hai mươi, Tô Thanh Nhiễm một thắng hai mươi tám đồng.

 

Thời Hữu Di tặc lưỡi: “Thanh Nhiễm, em một buổi tối thắng gần bằng một tháng lương của chị .”

 

một tháng lương cũng chỉ ba mươi.

 

Thời Nghiên Đình đó tuy quỵt nợ, nhưng cũng chỉ là đùa mà thôi.

 

“Đốt pháo hoa thôi!” Thời Nghiên Đình trong nhà cưng chiều, vẫn là tính trẻ con, sự vui vì thua tiền thoáng cái mất, bây giờ tâm tâm niệm niệm chính là đốt pháo hoa.

 

Tô Thanh Nhiễm lên, Thời Vân Tiêu liền giúp cô dời ghế, còn đưa cốc nước cho cô: “Nhuận giọng , em ăn quá nhiều hạt dưa.”

 

Tô Thanh Nhiễm uống một nửa, thấp giọng đùa: “Uống ngon, lát nữa tiền em chia cho một nửa.”

 

“Được.” Thời Vân Tiêu nhướng mày, vợ cho tiền tiêu .

 

 

Loading...