Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 201: Về Hoài Thành Ăn Tết

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:55:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gần đây trời mưa mấy, Tô Thanh Nhiễm bản thảo chạy rừng cây nhỏ, thấy đồ gì liền chuyển trong gian.

 

Mỗi cô chỉ chuyển vài cây, cũng tham nhiều, nhưng lâu ngày tích lũy, cây ăn quả trong gian cũng ít.

 

Đáng nhắc tới là, những loại rau trong sân nhà cô cũng đều mọc lên , mọc còn khá , mọng nước tươi non mơn mởn.

 

Lý Quế Hồng và Chu Hương Chi mỗi thấy đều tấm tắc lấy kỳ lạ, bởi vì nguyên nhân thời tiết, rau trong sân nhà các chị đều héo queo héo quắt, lá còn vàng vọt, chẳng .

 

Tô Thanh Nhiễm lập tức hái một ít, đưa sang cho mấy hàng xóm quan hệ khá ở gần đó.

 

Rau dùng nước linh tuyền trồng mùi vị đặc biệt ngon, ít ăn xong còn mặt dày chạy tới xin, là trẻ con trong nhà đều thích ăn rau .

 

Đương nhiên các cô cũng mang đồ đến đổi, cũng tay mà đến.

 

Còn hỏi cô trồng thế nào, Tô Thanh Nhiễm cứ , các cô cảm thấy cũng chẳng gì lạ, liền cảm thấy thể là do những nguyên nhân khác rõ ràng, cũng tiếp tục tìm hiểu sâu nữa.

 

Ngày tháng trôi qua cũng nhanh, chớp mắt đến tháng mười hai, Thời Vân Tiêu ngoài gần hai tháng , đến bây giờ vẫn về.

 

Tô Thanh Nhiễm khó tránh khỏi chút lo lắng, nhưng cũng may bản thảo thể phân tán một phần sự chú ý của cô, ngày tháng ngược khó khăn như .

 

Qua Lạp Bát là đến Tết, hải đảo cũng thêm chút khí Tết, nhưng cũng lục tục bắt đầu ít , ít đều sẽ dồn ngày nghỉ, để dành đến lúc ăn Tết thì về nhà sớm.

 

Cho nên đến ngày ông Công ông Táo, trong quân đội gần như hơn một nửa, cả nhà Lý Quế Hồng cũng đều về quê ăn Tết .

 

Quê Chu Hương Chi ở tỉnh Hắc, còn xa hơn nhà Tô Thanh Nhiễm, đường còn mang theo ba đứa trẻ, quá phiền phức, hơn nữa cái nhà chồng , chị cũng về.

 

Tô Thanh Nhiễm một ở nhà, là ngày ông Công ông Táo, Chu Hương Chi liền gọi cô đến nhà ăn cơm, cùng đón ông Công ông Táo.

 

Tô Thanh Nhiễm tuy cảm thấy một quá vắng vẻ, nhưng vẫn phiền , cô cũng tự nhiên.

 

Chu Hương Chi thấy cô thật sự đến, cũng miễn cưỡng, chỉ là lúc ăn cơm tối đưa tới một bát sủi cảo nhân thịt lợn hành tây.

 

Thực kiếp Tô Thanh Nhiễm quen với cuộc sống một , những ngày lễ tết như thế , Lục Cảnh Hiên đều ở nhà.

 

Lúc đó cô chỉ tưởng nhiều nhiệm vụ, mới cùng Kiều Mạn Tuyết, nhưng lâu ngày cũng thành quen, kiếp thể là vì quá ỷ Thời Vân Tiêu, một chút thích ứng.

 

khổ một tiếng, quả nhiên, trong lòng chỉ cần vướng bận, thì sẽ khó mà buông xuống .

 

Cô đang ăn cơm, đột nhiên thấy bên ngoài truyền đến giọng vui mừng của Chu Hương Chi: “Ô kìa, Tiểu Thời, về !”

 

Trong lòng Tô Thanh Nhiễm vui vẻ.

 

Lại Chu Hương Chi gọi cô.

 

“Em gái Thanh Nhiễm, còn mau đây, Tiểu Thời nhà em về !”

 

Lời chị dứt, Tô Thanh Nhiễm tới cửa.

 

Chỉ thấy Thời Vân Tiêu phong trần mệt mỏi, mặt còn lún phún râu ria, mệt.

 

Chu Hương Chi trong sân nhà chị , trong tay còn cầm một cái chậu, mặt hớn hở: “Tiểu Thời, cuối cùng cũng về , em gái Thanh Nhiễm cứ nhớ mong mãi đấy, thể cùng đón ông Công ông Táo.”

 

Thanh Nhiễm, Tiểu Thời về , cơm tối nhà em đủ ăn ? Không đủ thì chỗ chị còn ít sủi cảo.”

 

Tô Thanh Nhiễm lắc đầu: “Không cần chị Hương Chi, mì em cán lúc còn nhiều lắm.”

 

“Thế thì .” Lý Quế Hồng cũng phiền đôi vợ chồng son, bưng chậu nhà.

 

Giây tiếp theo, Thời Vân Tiêu liền từ phía ôm lấy cô, ôm c.h.ặ.t trong lòng, giọng chút khàn khàn: “Lần lâu như , lo lắng c.h.ế.t ?”

 

Tô Thanh Nhiễm vốn dĩ còn cảm thấy thế nào, nhưng như , sống mũi lập tức cay cay.

 

chuyện, chỉ gật đầu.

 

Thời Vân Tiêu đỡ vai cô xoay , đối mặt với , dáng vẻ mắt đẫm lệ của cô, trong lòng lập tức mềm nhũn, cúi đầu hôn xuống.

 

Nụ hôn khác so với đây, mang theo nỗi nhớ nhung nồng đậm, đến mạnh gấp.

 

Tô Thanh Nhiễm chút chống đỡ nổi, chỉ đành dồn trọng lượng cơ thể lên .

 

Hồi lâu , cô đùi Thời Vân Tiêu, hai tay ôm cổ , dựa l.ồ.ng n.g.ự.c , mặt còn vương chút ửng hồng tan: “Còn mấy ngày nữa là đến Tết, chúng ăn Tết ở hải đảo, là về?”

 

“Về , em cũng lâu về nhà .”

 

“Được.” Tô Thanh Nhiễm quả thực nhớ nhà, năm nay là năm đầu tiên cô kết hôn.

 

Trừ kiếp , đây là đầu tiên cô xa nhà thời gian dài như , hơn nữa nếu sang năm Thời Vân Tiêu thể điều chuyển về, cô chỉ thể đợi Tết sang năm mới về .

 

“Đói ? Anh nấu mì cho em.”

 

Tô Thanh Nhiễm đó cán ít mì, định giữ ngày mai ăn, ngờ Thời Vân Tiêu về lúc , thì khéo.

 

Tiểu biệt thắng tân hôn, huống hồ đây còn tiểu biệt, đó lúc Thời Vân Tiêu hôn cô ôm cô, cô cảm nhận sự rục rịch của , đến tối tự nhiên là một đêm nước sôi lửa bỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-201-ve-hoai-thanh-an-tet.html.]

 

Chỉ điều Thời Vân Tiêu vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí, sợ đè bụng cô.

 

Ngày hôm hai liền mua vé xe về Hoài Thành, cộng thêm thời gian chậm trễ đường, bọn họ về đến Hoài Thành khéo là ngày Tết.

 

Cho nên bọn họ cũng chỉ thể ăn Tết xong mới thôn Tô Gia.

 

Bác cả Thời cũng ở trong quân đội, tuy chức vị bằng Thời Đường Phong, nhưng cũng thấp, ông và vợ Dương Lệ Trân sinh ba con, con cả là Thời Hữu Lâm.

 

Con thứ hai Thời Nghiên Thanh trạc tuổi Thời Vân Tiêu, kết hôn sinh hai đứa con , con thứ ba Thời Nghiên Đình vẫn còn đang học.

 

Chú ba Thời chỉ sinh một cô con gái Thời Phù, cũng xuất giá, cho nên nhà bọn họ chỉ chú ba Thời và thím ba qua đây ăn cơm.

 

Thời Nghiên Đình tính cách hoạt bát, tuổi nhỏ, ăn cơm xong liền cầm pháo hoa mua từ sớm gọi cùng sân đốt.

 

Thời Hữu Di kéo tay Tô Thanh Nhiễm: “Thanh Nhiễm, , chúng cũng ngoài đốt pháo hoa , pháo hoa năm nay lắm.”

 

Khi pháo hoa rực rỡ sắc màu từ từ nở rộ màn đêm.

 

Khóe miệng Thời Vân Tiêu cong lên một nụ nhàn nhạt, bàn tay lớp áo khoác thuận thế nắm lấy tay Tô Thanh Nhiễm.

 

Ông cụ Thời và bà cụ Thời lớn tuổi xem mấy cái , cũng những âm thanh , liền ở trong nhà ngoài, mấy chị em dâu Lâm Hữu Cần cũng ghế sô pha uống tâm sự.

 

Thời Hữu Di khi nghiện đốt pháo hoa, ngứa tay đ.á.n.h mạt chược, cô khoác tay Tô Thanh Nhiễm, hì hì: “Thanh Nhiễm, em đ.á.n.h mạt chược ? Chúng đ.á.n.h mạt chược , nếu thức đêm thức đến mười hai giờ thì muộn quá!”

 

“Đánh mạt chược?” Tô Thanh Nhiễm còn gì, bên cạnh vợ của Thời Nghiên Thanh là Đường Hân vẻ mặt vui mừng sán gần: “Được đấy đấy, em cũng lâu đ.á.n.h , cùng chơi nhé?”

 

Tô Thanh Nhiễm vội vàng xua tay, cô thật sự đ.á.n.h mạt chược, cộng cả hai kiếp đều từng chạm mạt chược.

 

Thời Hữu Di “Ây da” một tiếng: “Đơn giản lắm, Thanh Nhiễm chị dạy em là .”

 

Tô Thanh Nhiễm chỉ đành gật đầu, dù một nhà đ.á.n.h chơi, thua chút tiền coi như mua vui.

 

Thấy thế, Lâm Hữu Cần vội vàng vỗ bàn: “Hôm nay mấy đứa tém tém chút, nếu Nhiễm Nhiễm mệt, mấy đứa đừng hòng đ.á.n.h mạt chược nữa.”

 

“Nhiễm Nhiễm đang mang thai, chính là lúc cần nghỉ ngơi nhiều, mấy đứa ?”

 

Nghe , mấy ngoan ngoãn gật đầu, đồng thanh : “Biết ạ!”

 

Thấy Lâm Hữu Cần lên tiếng nữa, mấy vây với .

 

Đường Hân : “Em một chân, chị Hữu Di một chân, Thanh Nhiễm một chân, còn thiếu một chân nữa.”

 

“Em tới! Em tới!” Thời Nghiên Đình tai thính, thấy đ.á.n.h mạt chược, vội vàng báo danh cho .

 

Thời Hữu Di phàn nàn: “Em , đây là lớn chúng chị chơi, em là trẻ con đốt pháo hoa !”

 

Thời Nghiên Đình phục, tức giận : “Em là trẻ con á!”

 

Thời Hữu Di đắc ý : “Em vẫn còn đang học, học phí sinh hoạt phí của em đều là bác cả và bác gái cả cho, em trẻ con thì là gì?”

 

“Em...” Thời Nghiên Đình nhất thời thể phản bác, thực còn chị dâu cả chẳng cũng bằng tuổi ?

 

Hơn nữa chị dâu cả sinh nhật tháng bảy, tháng ba, còn lớn hơn chị dâu cả đấy!

 

Chậc, cả đúng là trâu già gặm cỏ non...

 

dâm uy của cả, vẫn dám .

 

“Ha ha ha.” Mấy Thời Nghiên Thanh đều tiếng.

 

Tuy ngoài miệng như , nhưng cuối cùng Thời Hữu Di vẫn để Thời Nghiên Đình lên bàn.

 

Hạt dưa, lạc, quýt mật còn nước đều bày bên cạnh đàng hoàng, đưa tay là thể lấy .

 

Thời Vân Tiêu bên cạnh dạy cô chơi.

 

Tô Thanh Nhiễm còn chút ngạc nhiên: “Anh đ.á.n.h mạt chược?”

 

Thời Hữu Di : “Thanh Nhiễm, em đừng vẻ ngoài của em trai chị lừa, nó thực chơi mấy thứ , hơn nữa ai chơi nó!

 

chúng nhé, em trai chị chỉ thể dạy em chơi năm ván, đó thì dạy nữa, nếu bọn chị thiệt thòi quá!”

 

Đường Hân và Thời Nghiên Đình cũng liên tục gật đầu, hiển nhiên đều cùng một chiến tuyến.

 

Thời Nghiên Đình: “Chỉ dạy năm ván, năm ván tính tiền, coi như là dạy chị dâu họ chơi!”

 

Tô Thanh Nhiễm kinh ngạc, kiêng kị Thời Vân Tiêu như .

 

Nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc nhỏ của vợ, Thời Vân Tiêu dương dương tự đắc: “Trước đây chơi với bọn họ thắng ít tiền, bọn họ liền chơi với nữa.”

 

“Anh cả, quá giả tạo !” Thời Nghiên Đình bĩu môi.

 

 

Loading...