Cuối cùng mấy bàn bạc để Tiểu Hạo về nhà một chuyến, gọi đàn ông nhà Chu Hương Chi qua đây, hôm nay khéo ngày nghỉ ở nhà nghỉ ngơi.
Chẳng bao lâu , Phạm Diệu Đông xách hai cái bao tải urê lớn tới, thấy bãi cát nhiều hải sản như , trợn mắt há hốc mồm: “Cái ... các em sẽ là xuống biển chứ?”
Chu Hương Chi lườm một cái: “Sao thể? Em gái Thanh Nhiễm lúc rửa tay thấy mấy thứ , bọn em liền dùng lưới đ.á.n.h cá vớt lên.”
Phạm Diệu Đông: “... Tùy tiện vớt một cái là vớt lên ? Còn vớt nhiều thế ?”
Sao cảm thấy huyền ảo thế nhỉ?
“Ôi dào! Anh đừng nhảm nữa, nhanh lên, bỏ đồ trong , thể để phát hiện , nếu thì chẳng còn mà ăn .”
Sắc mặt Phạm Diệu Đông cũng nghiêm túc hẳn lên, gật đầu: “Được, may mà mang hai cái bao tải, l.ồ.ng đựng chắc sẽ rò nước, ngửi thấy mùi chúng cứ là kéo ít cát về nhà.”
“Người tin ?”
“Không tin còn thể mở bao tải của xem ? Bọn họ dám.”
Mấy đều giúp đỡ bỏ cá , Tô Thanh Nhiễm chọn một ít bỏ trong thùng của , múc ít nước biển nuôi: “Chỗ cứ coi như là chúng hôm nay tìm .”
Cuối cùng là Phạm Diệu Đông kéo bao tải, mấy Tô Thanh Nhiễm xách thùng, lưng còn theo mấy đứa trẻ mặt mày hớn hở, cùng về khu gia thuộc.
Trận thế lớn như đương nhiên thu hút ít ánh của , thấy trong thùng các cô đều cá tôm, lượng còn ít, đều chút chua loét.
“Cái là từ ?”
“Trước đó các cô bắt hải sản ? Đây đều là bắt hải sản , thể nào.”
“ đấy, đây mới thủy triều xuống, căn bản là nhặt cái gì.”
Lý Quế Hồng hì hì : “Đây là bọn dùng lưới đ.á.n.h cá vớt đấy, hôm nay vận may , khéo gặp một đàn cá.”
“Vậy vận may của các cô đúng là thật đấy...”
“ đây gặp chuyện như thế nhỉ, sớm thế hôm nay cũng theo , chừng còn thể vớt con cá ăn.”
“Đều tại đàn ông nhà , buổi sáng thấy các cô bắt hải sản, cũng , cứ cho , đều tại !”
“Ê, trong cái bao tải Đoàn trưởng Phạm kéo là cái gì thế? Sẽ là một bao tải cá chứ?”
“Sao thể? Một bao tải mà đựng đầy, bao nhiêu cá, cả trăm cân chứ!”
Phạm Diệu Đông ha hả : “Hương Chi nhà chúng lấy ít cát về nhà, liền xúc một ít, đúng là khá nặng thật.”
“Hóa là cát .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-194-van-chuyen-chien-loi-pham.html.]
“Quế Hồng các cô gặp đàn cá ở thế? Buổi chiều cũng thử vận may.”
Dù đàn cá tan , Lý Quế Hồng cũng chẳng kiêng dè gì, nếu thật sự thể gặp thì đó cũng là vận may của .
Thấy chị hào phóng như , sự chua loét trong lòng cũng tan nhiều.
Về đến nhà, những tiếng bàn tán ồn ào mới dần dần yên tĩnh .
Tô Thanh Nhiễm đặt thùng xuống đất, Chu Hương Chi liền từ tường rào thò đầu , khẽ hỏi: “Thanh Nhiễm, cá em phơi thì cũng sạch , để lão Phạm nhà chị giúp em sạch cá , em một ước chừng một ngày cũng hết.”
Tô Thanh Nhiễm phiền bọn họ, liền lắc đầu: “Không cần , em tự là .”
“Ôi dào đừng khách sáo với chị, lão Phạm và Quế Hồng ở trong bếp xử lý , lát nữa chị sẽ đưa qua cho em sạch sẽ.”
Tô Thanh Nhiễm bật : “Được , thì phiền .”
“Bây giờ em múc cho hai thùng nước qua.” Tô Thanh Nhiễm bọn họ tuy là sân độc lập, nhưng lượng nước dùng cũng hạn.
Xử lý nhiều cá như chắc chắn tốn ít nước, nhà chị Hương Chi ước chừng hai ngày nay sẽ nước dùng.
Chu Hương Chi cũng từ chối: “Được, em từ phía đưa qua đây.”
Giữa hai nhà chỉ cách một bức tường rào, mấy đứa trẻ như Tiểu Hạo luôn thích chơi ở bên , lúc chơi khoét một cái lỗ ở bên góc nhà.
Tuy rằng mắng vô , nhưng cái lỗ ngược phát huy tác dụng, đỡ xách từ bên ngoài qua thấy sinh nghi.
Tô Thanh Nhiễm cứ cách hai tiếng đồng hồ sẽ múc hai thùng nước đưa qua, đến tám chín giờ tối, Chu Hương Chi liền ghé tường rào gọi một tiếng.
Tô Thanh Nhiễm thấy vẻ mặt chị mệt mỏi, trong mắt đều tơ m.á.u : “Thanh Nhiễm, đều xong .”
Phạm Diệu Đông bên cạnh chị : “Đồng chí Tô, ném đồ qua, cô tránh một chút.”
Phạm Diệu Đông và Chu Hương Chi tốn sức ném bao tải qua, Lý Quế Hồng từ nhà bên cạnh leo qua: “Chị giúp em cùng khiêng.”
“Bao tải bọn chị đều giặt , là sạch đấy, đồ bên trong cũng đều xử lý sạch sẽ , em đầu trực tiếp phơi là , em nếu sợ thấy đặt bệ cửa sổ phơi cũng , phơi nhiều ngày một chút chắc cũng khô.”
Bao tải mở , một mùi tanh của cá tràn ngập trong khí.
Sau khi Lý Quế Hồng , Tô Thanh Nhiễm liền đổ hết cá lên cái mẹt tre, đó ném trong gian.
Nhiều hải sản như , để ở cũng an .
Chỉ gian là an nhất.