Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 187: Nhiệm Vụ Nguy Hiểm Và Cuộc Gặp Gỡ Tại Bệnh Viện
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:54:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm tối, trong khu rừng rậm biên giới tĩnh mịch, hai đội chiến sĩ ẩn trong bụi rậm bò trườn, Thời Vân Tiêu và Lưu Phú Xuân rạp ở vị trí đầu tiên.
Đây là địa điểm mục tiêu thực hiện nhiệm vụ của bọn họ.
Rất nhanh phía truyền đến tiếng sột soạt, kèm theo đó là tiếng bước chân di chuyển.
Ánh mắt Thời Vân Tiêu sắc bén, trong màn đêm bắt giữ quỹ đạo hành động của tới.
“Đoàng đoàng đoàng!”
Tiếng s.ú.n.g ch.ói tai phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, tiểu đội do Thời Vân Tiêu dẫn đầu xảy giao tranh kịch liệt với kẻ địch.
Tiếng s.ú.n.g chỉ kéo dài đến mười phút, khu rừng rậm khôi phục sự yên tĩnh, mùi m.á.u tanh thoang thoảng trôi nổi trong khí...
Hành động quân địch tiêu diệt .
“Đoàn trưởng Thời, Đoàn trưởng Lưu trúng đạn bụng, rơi hôn mê!” Chiến sĩ tiến lên kiểm tra gân cổ gào lên.
Rất nhanh chiến sĩ cõng Đoàn trưởng Lưu đang hôn mê rảo bước chạy về phía ngoài rừng rậm...
Ba ngày , ánh bình minh rạch ngang bầu trời, bầu trời hải đảo xanh biếc một màu.
Sau khi Tô Thanh Nhiễm ăn sáng xong, cô cầm gáo nước tưới nước cho vườn rau, Lý Quế Hồng khéo xách đồ ăn mua về tới.
“Thanh Nhiễm, tưới nước cho vườn rau đấy ? Đừng để mệt nhé.” Lý Quế Hồng liếc bụng bằng phẳng của cô, lập tức cảm thấy căng thẳng.
Đây chính là song t.h.a.i đấy, thể để mệt .
Tô Thanh Nhiễm : “Không chị dâu, nếu em cảm thấy thoải mái thì sẽ .”
Lý Quế Hồng xách đồ ăn về sân nhà , đó rảo bước sang sân nhà cô.
“Em mau nghỉ ngơi , để chị tưới giúp em là .” Lý Quế Hồng giành lấy gáo nước trong tay cô, còn phất phất tay với cô.
Tô Thanh Nhiễm nhà chính, lúc tay cô bưng dưa hấu và bánh đường.
Dưa hấu là hôm qua cô nhờ Tiểu Mao mua, bánh đường là lấy từ trong gian , sức khỏe cô thật sự , nếu cô đợi Tiểu Mao đến giúp cô tưới nước .
Lý Quế Hồng chân tay lanh lẹ, vài phút tưới xong vườn rau, đó chị hàng rào tưới nước cho hoa cỏ và giàn nho.
Làm xong những việc , chị mới đến bàn đá xuống.
“Chị dâu ăn chút dưa hấu , sắp hết mùa ăn nữa .” Tô Thanh Nhiễm đẩy đĩa đựng dưa hấu về phía Lý Quế Hồng.
Sắp thu , mùa dưa hấu nhanh sẽ kết thúc.
Lý Quế Hồng cầm một miếng dưa hấu đỏ tươi c.ắ.n một miếng, đó nhịn tán thưởng: “Tiểu Mao đúng là mua dưa hấu, quả dưa ngọt thật đấy.”
Tô Thanh Nhiễm chỉ .
Cô đẩy bánh đường về phía đối phương, : “Chị dâu ăn nhiều một chút, lát nữa chúng hẹn chị dâu Hương Chi, ngày mai lên núi hái ít nấm.”
“Ừ , khéo chị hầm chút canh gà cho ông xã nhà chị tẩm bổ.”
Lúc , Tiểu Mao vội vã chạy tới.
Trên mặt mang theo vẻ vui mừng, cách cổng sân : “Chị dâu, chị dâu, Đoàn trưởng Thời về .”
Đoàn trưởng Thời thực hiện nhiệm vụ xong trở về, nhưng hiện tại vẫn dứt , đặc biệt bảo đến báo cho chị dâu một tiếng.
Ánh mắt Tô Thanh Nhiễm sáng lên, lập tức dậy mở cổng sân cho Tiểu Mao .
Cô hỏi: “Vậy ? Sao về khu quân thuộc?”
“Có một chiến sĩ cùng thực hiện nhiệm vụ với Đoàn trưởng Thời thương, hiện tại đang phẫu thuật, Đoàn trưởng Thời đang canh chừng ở bên đó, đợi phẫu thuật kết thúc xác định , Đoàn trưởng Thời sẽ về ngay thôi.” Tiểu Mao giải thích, vẻ mặt thoải mái.
Nghe tình hình của chiến sĩ cũng coi như , nguy hiểm đến tính mạng, đối với quân nhân mà thương là chuyện thường tình, chỉ cần nguy hiểm đến tính mạng thì đều thể đối mặt.
Tô Thanh Nhiễm xong trong lòng dâng lên một trận căng thẳng, nghĩ nghĩ : “Tiểu Mao, đưa đến bệnh viện quân khu xem một chút.”
Cô tại , Tiểu Mao xong gặp đàn ông ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-187-nhiem-vu-nguy-hiem-va-cuoc-gap-go-tai-benh-vien.html.]
Quế Hồng dậy bưng dưa hấu và bánh đường đưa cho Tiểu Mao.
“Ăn cái nhanh lên.” Chị .
Mắt Tiểu Mao sáng rực, khuôn mặt đen nhẻm tràn đầy ý .
“Cảm ơn chị dâu, hì hì!”
Buổi sáng ăn cơm, bụng sớm đói meo .
Tiểu Mao ba chân bốn cẳng ăn hết dưa hấu và bánh đường bụng, đó đèo Tô Thanh Nhiễm đến bệnh viện quân khu.
Trước cửa phòng phẫu thuật bệnh viện, Thời Vân Tiêu vẫn còn mặc bộ quân phục tác dụng ngụy trang khi nhiệm vụ, dính đầy bùn đất, cả trông bẩn thỉu, nhưng đôi mắt đen láy vẫn luôn sắc bén và thâm trầm.
Lúc Tô Thanh Nhiễm tới, thấy chính là bóng dáng cao lớn của đàn ông thẳng tắp hành lang.
Tay đàn ông quấn băng gạc thấm m.á.u, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lúc chút lấm lem, giống như phủ một lớp bụi, cũng dính bùn đất và vết m.á.u đỏ sẫm khô .
Vốn dĩ là bộ dạng chật vật, nhưng hề ảnh hưởng đến hình tượng của đàn ông lúc , thậm chí còn tăng thêm cho vài phần hương vị đàn ông đặc biệt.
Khi Thời Vân Tiêu đầu về phía Tô Thanh Nhiễm, đôi mắt đen vốn lạnh trầm cuộn trào, cho đến khi biến thành dòng suối mang theo độ ấm.
“Ai bảo đưa cô tới đây?” Câu là Thời Vân Tiêu với Tiểu Mao, trong lời mang theo sự tức giận.
Nói xong câu , cho Tiểu Mao thời gian trả lời, sải bước đến bên cạnh Tô Thanh Nhiễm: “Thanh Nhiễm, sắp về , trong bụng em đang mang thai, lăn lộn như .”
Anh cũng mới , lúc thấy tin tức , thật sự may mắn kích động.
May mắn là thời gian nhiệm vụ dài, nếu thể ở bên cạnh Thanh Nhiễm, một cô m.a.n.g t.h.a.i vất vả.
Kích động là, ngờ nhanh như bọn họ con !
Bộ dạng căng thẳng đau lòng của , quả thực khiến nỡ thẳng.
Tiểu Mao rụt cổ , dám ho he.
Tô Thanh Nhiễm : “Là em bảo Tiểu Mao đạp xe đạp đưa em tới, em cũng bộ tới, một chút cũng nguy hiểm.”
“Vậy cũng cẩn thận.” Thời Vân Tiêu kiên trì .
Anh chỉ cảm thấy một nhiệm vụ, bụng của Thanh Nhiễm dường như lớn hơn một vòng, khiến vui vẻ căng thẳng.
Tô Thanh Nhiễm cũng lo lắng : “Anh cũng cẩn thận.”
Tầm mắt cô rơi tay đang quấn băng gạc của Thời Vân Tiêu, tuy rằng thể thương nặng, nhưng cô vẫn cảm thấy chút đau lòng.
Thời Vân Tiêu thấy vợ lo lắng cho , trong lòng sướng rơn, nhịn nở nụ , bầu khí giữa hai mạc danh chút nóng lên.
Cô nhẹ giọng : “Cho em xem tay của .”
Thời Vân Tiêu ngoan ngoãn giơ tay lên cho cô xem.
Tiểu Mao bên cạnh thấy cảnh tượng , mạc danh cảm thấy no, chẳng lẽ là do nãy ăn nhiều bánh đường quá nên đầy bụng?
Ngay khi Tô Thanh Nhiễm kiểm tra xong vết thương tay Thời Vân Tiêu, Hầu Tình nhận tin tức vội vã chạy tới, cô thấy Tô Thanh Nhiễm cũng ở đây, sắc mặt trong nháy mắt xụ xuống.
Cô đến mặt Thời Vân Tiêu: “Đoàn trưởng Thời, lão Lưu nhà thế nào ?”
“Đoàn trưởng Lưu , chỉ là b.ắ.n một phát bụng mà thôi, phẫu thuật cũng thành công.”
Tô Thanh Nhiễm:...?
Bị b.ắ.n một phát bụng là chuyện nhỏ ?
Ai ngờ, Hầu Tình thấy lời , thần sắc thả lỏng.
“Không c.h.ế.t là .”
Tô Thanh Nhiễm cạn lời.