Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 161: Khuôn Vàng Thước Ngọc
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:54:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Văn Uyên im lặng, mặc cho Lâu Văn Tuệ kéo xuống ghế sô pha, đó chui lòng : “Văn Uyên, em nhất định sẽ giúp sớm thăng chức Tiểu đoàn trưởng, tin em ?”
“Hơn nữa bình tĩnh suy nghĩ kỹ , nếu chúng ly hôn, đối với trăm hại mà một lợi, chừng tình cảnh của sẽ còn tồi tệ hơn bây giờ.”
“...”
“Vậy tin cô thêm một cuối cùng.”
“Được!”
Tô Thanh Nhiễm cũng tình cờ chuyện thư tố cáo, sự bất thường đó giờ phút cũng thông suốt.
Thảo nào lúc đó Kiều Mạn Tuyết chẳng hề lo lắng chuyện cải tạo, hóa là cô tưởng chỗ dựa, chỉ là ngờ cái chỗ dựa những sập mà còn đạp cô một cái...
“Chị Hứa.”
Tô Thanh Nhiễm xách một cái bao tải, nghênh ngang từ ngoài cửa .
Cô thuận tay ném qua mấy quả xoài: “Mọi nếm thử đồ mới kiếm .”
Người trong viện thấy cô đến, lập tức bỏ hàng trong tay xuống, hì hì xúm .
Ải Hầu: “Chị Hứa, cái thứ vàng ươm là gì ?”
Trước đó Tô Thanh Nhiễm hàng mới, nhưng mãi thấy , sớm ngứa ngáy trong lòng .
“Xoài đấy, mấy nếm thử , tìm lão đại của mấy .”
“Được thôi, chị Hứa, để em đưa chị qua đó.”
Thật cũng chỉ vài bước chân, nhưng Ải Hầu nhất quyết đòi giúp cô xách bao tải đến phòng của Chu Á An.
Trong phòng, Chu Á An mặc một chiếc áo khoác da màu đen, đôi chân dài tùy ý gác lên mép giường, thấy Tô Thanh Nhiễm đến, lập tức dập tắt đầu t.h.u.ố.c lá trong tay.
Nhìn Tô Thanh Nhiễm quấn kín mít như cái bánh chưng, Chu Á An chút khó , cân nhắc mở lời: “Chị Hứa, chị cũng thiếu tiền, mua chút quần áo mà mặc, cái áo của chị túi cũng rách , nếu chị thiếu phiếu vải thì kiếm thêm cho chị một ít.
, chỗ còn mấy cái áo khoác , là hàng từ Cảng Thành về, là để một cái cho chị?”
Ngũ quan của chị Hứa , chỉ là chút quá “thô”, nếu chưng diện một chút thì sẽ tinh thần.
Tô Thanh Nhiễm “hầy” một tiếng: “Cậu hiểu , cố ý mặc như đấy, cái nghề của chúng thì ăn mặc quá nổi bật, đây là kinh nghiệm của chị, Tiểu Chu cũng học tập .”
Chu Á An nhận cô đang đùa, vẻ mặt ngưng trọng mang theo vài phần tán đồng gật đầu, trong lòng dâng lên vài tia kính nể. Thật khiêm tốn khó, nhưng tiền mà vẫn khiêm tốn thì khó hơn nhiều.
Điểm gần đây thấm thía sâu sắc, hai năm nay nhờ hàng của chị Hứa mà kiếm ít tiền, thể cảm nhận tâm thái của bắt đầu bay bổng, nhưng những lời hôm nay của chị Hứa, giống như khai sáng, đột nhiên tỉnh ngộ.
Nghề tiền đến nhanh, nhưng lỡ như vận , tóm gọn một mẻ, thì tiền kiếm đó e rằng nôn hết, cẩn thận hơn một chút, thể quá nổi bật.
Còn đám em trướng , bọn họ gần đây còn chút xung đột với bang phái khác, cũng nên gõ đầu dạy dỗ cho đàng hoàng.
Tô Thanh Nhiễm nhận sự bất thường của , nhưng cho dù nhận cô cũng sẽ để trong lòng.
Có đôi khi chính là như , một câu đùa của bề thể bên tôn sùng khuôn vàng thước ngọc.
Cô vỗ vỗ cái bao tải căng phồng: “Hôm nay hàng mới, xem .”
Mắt Chu Á An sáng lên: “Lợi hại thật đấy chị Hứa, lô chuối chị đưa đến một ngày bán sạch, ngờ chị hàng mới.”
Chu kỳ của chuối ngắn hơn các loại cây ăn quả khác, lúc giao hàng chuối chín, Tô Thanh Nhiễm liền đưa một lô, lô còn nhiều nữa.
Bởi vì lúc ở hải đảo sợ nghi ngờ nên cô mua nhiều cây giống, chỉ năm cây, mặc dù năm cây chuối đều sai quả, mỗi cây kết bốn buồng chuối lớn, tổng cộng cũng chỉ hai mươi buồng, nhưng đối với Chu Á An mà là niềm vui ngoài ý .
“Cậu tự xem .” Tô Thanh Nhiễm từ trong bao tải lấy một quả xoài, màu vàng xanh, vẫn chín hẳn, thuận tiện cho việc buôn bán.
vì trồng trong gian, nên dù ở trạng thái cũng ngọt lịm, khiến ăn xong vẫn còn thèm thuồng.
“Hô, xoài! Chị thể kiếm xoài! Chị Hứa chị cũng quá trâu bò !” Chu Á An suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, từng Vân Nam, ở đó xoài, mùi vị đó thật sự tươi ngọt, ngay cả một bình thường thích ăn ngọt như cũng nhịn ăn mấy quả. Hắn cũng từng nghĩ đến việc vận chuyển thứ phương Bắc bán, nhưng hiện thực vẫn khiến thỏa hiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-161-khuon-vang-thuoc-ngoc.html.]
Một là chi phí vận chuyển quá cao, bên Vân Nam vận chuyển thứ dùng đến đá lạnh, hơn nữa cho dù dùng đá lạnh, từ Nam Bắc ước chừng đường cũng hỏng , hai là lúc đó nhiều vốn liếng như .
bây giờ chị Hứa kiếm xoài, còn là xoài trông tươi ngon!
Chu Á An quả thực khó tin, vội vàng bóc một quả nếm thử, mùi vị tươi ngọt, còn ngon hơn cả loại hái ăn ngay tại chỗ ở Vân Nam!
Quả nhiên hổ là chị Hứa!
Nghĩ , thở của chút dồn dập: “Chị Hứa, chị bao nhiêu hàng?”
“Không nhiều.” Tô Thanh Nhiễm báo một con , Chu Á An trực tiếp chốt đơn: “Đủ ! Thứ tuyệt đối thể bán giá cao!”
“Được, vẫn đợi ở chỗ cũ, chỗ cho các nếm thử cho mùi vị.”
“Vậy khách sáo với chị Hứa nữa.”
Trong lòng và trong mắt Chu Á An đều là sự kích động và hưng phấn sắp kiếm tiền lớn, lúc đám Ải Hầu vẫn hồn, mãi đến khi bọn họ nhanh tay lẹ mắt tranh cướp túi xoài , mới mắng một câu: “Để cho tao một ít, tao mang về cho tao ăn.”...
Thời gian trôi nhanh như bấm nút chụp ảnh, chớp mắt đến ngày ông Táo về trời.
Hôm , nhà họ Thời đến thôn Tô Gia, cùng còn vợ chồng Triệu Thục Nhã và Lý Quốc Lâm.
Lý do họ đưa là Tết thời gian, nên đến chúc Tết .
Đợi đến khi họ đều bàn, Tô Thanh Nhiễm mới hóa họ đến để bàn bạc ngày cưới của cô và Thời Vân Tiêu.
“Nào, Thanh Nhiễm, chỗ bác.” Triệu Thục Nhã kéo tay Tô Thanh Nhiễm, bà vốn dĩ thích Tô Thanh Nhiễm, con trai thương, con bé chạy hải đảo chăm sóc nó hai tháng.
Về cô còn nhường công lao phát hiện lô v.ũ k.h.í và châu báu đó cho con trai bà, để con trai trực tiếp thăng lên cấp phó đoàn.
Bà cũng ngờ, cô gái tấm lòng rộng lượng như !
cũng là do con trai bà , để nó còn trẻ như ăn bám vợ.
Tuổi còn trẻ mà răng lợi , hổ là con trai của bà!
Bà hồi trẻ cũng vì răng lợi , cho nên mới gả cho Thời Đường Phong ——
Nghĩ đến đây, bà còn trừng mắt Thời Đường Phong một cái, cái lão bất t.ử , đợi ông liệt giường dậy nổi, xem bà dạy dỗ ông thế nào!
Thời Đường Phong chút khó hiểu, ông lập tức phản bác: “Người chỗ nương nó, bà cứ lôi kéo nó gì, chỉ bà thiết với nó chắc, cái nết!”
Triệu Thục Nhã “hừ” một tiếng: “ cứ thiết với Thanh Nhiễm đấy, ngại gì đến ông?”
Lâm Hữu Cần và Lý Quốc Lâm đồng thời lên tiếng: “Đừng cãi đừng cãi , bàn xong ngày cưới .”
Tô Thanh Nhiễm khẽ cong mắt .
“Thanh Nhiễm, con và Vân Tiêu nghĩ thế nào, định sang năm lúc nào thì kết hôn?” Triệu Thục Nhã hỏi.
Tô Thanh Nhiễm lắc đầu: “Chúng con vẫn bàn qua chuyện .”
“Vậy bản con ý tưởng gì ?”
Triệu Lan Chi nhận tín hiệu cầu cứu của con gái, vội vàng mở miệng: “Theo quy tắc, so bát tự của hai đứa , mới xem ngày lành.”
“Bát tự của Thanh Nhiễm với em trai con chắc chắn cực kỳ hợp!” Thời Hữu Di vui vẻ, gần một năm gặp, cô trông càng thêm phóng khoáng tự tin.
“Vậy cũng xem, trong thôn chúng khéo một ông thầy già, hỏi xem ?”
“Cũng , lấy giấy b.út đây, ngày sinh tháng đẻ của hai đứa nhỏ .”
“Được .”
Đã còn so bát tự xem ngày hoàng đạo, hỏi Tô Thanh Nhiễm cũng vô nghĩa, Tô Hoành Sơn và Triệu Lan Chi ở đó tiếp đãi khách khứa trò chuyện, Tô Thanh Nhiễm liền dẫn Thời Hữu Di ngoài.