Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 159: Cúp! Máy! Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:54:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều hôm đó, Vạn Dương Minh từ kiếm một chiếc ô tô con, oai phong lẫm liệt đón Lý Ngưng , mặt còn nở nụ , rõ ràng cũng hài lòng với cuộc hôn nhân , điều thực sự khiến Lý Lam và Lục Vân Khê tức chịu nổi.
Còn về Bùi Tri Niên, Tô Thanh Nhiễm cũng gặp vài , hai chỉ chào hỏi qua loa thôi.
…
Tỉnh Hắc.
Kiều Mạn Tuyết trốn trong nhà, cửa sổ gió thổi kêu ken két, và ngôi nhà tranh sắp sập, cô run rẩy chui sâu hơn trong chăn.
Trước đó là đưa cô đến bãi đá ở biên cương, ai ngờ ở giữa chừng đổi ý, đưa cô đến tỉnh Hắc!
Lâm trường lạnh nát, thà đưa cô đến bãi đá còn hơn, ít nhất c.h.ế.t cóng!
Mới đến đây hơn một tháng, Kiều Mạn Tuyết đổi, làn da vốn rám nắng giờ càng đen hơn, tóc vàng khô, mặt còn mọc ít đốm tàn nhang.
Cô đoán bây giờ nếu trở về thôn Tô Gia, Lý Lam và Lục Vân Khê lẽ cũng nhận cô !
Đều tại tên doanh trưởng Kiều đáng c.h.ế.t !
Trước đó rõ ràng hứa sẽ sắp xếp thỏa cho cô , nhưng khi cô đến mới phát hiện căn bản sự sắp xếp nào!
Ở đây ai quen cô , cô đến những đó bắt cô việc, mỗi ngày cô mệt đến mức thẳng lưng , cũng may mấy ngày nay bắt đầu tuyết, thể vận chuyển gỗ, cô mới thể trong nhà.
dù cũng khó chịu, vì ở đây thực sự quá lạnh.
Lúc đến cô còn tưởng doanh trưởng Kiều định đưa cô đến đây ở một thời gian, đợi sóng gió qua sẽ đưa cô đến nơi khác.
Vì cô cũng mang theo nhiều đồ, nhưng lâm trường vật tư thiếu thốn, trời lạnh như đắp chăn mỏng thế căn bản !
Hơn nữa cô mới đến, cũng chuẩn củi lửa , chỉ thể mua một ít của ở đây để đốt.
Cảm nhận một tia lạnh lẽo, Kiều Mạn Tuyết nhét chăn xuống , quấn thành một cái kén.
Ngày đầu tiên đến cô tìm cơ hội, đến bưu điện gọi điện thoại cho bộ đội, nhờ chuyển máy cho doanh trưởng Kiều, nhận điện thoại là một phụ nữ, ngờ con tiện nhân đó là cô gọi đến, liền cúp máy ngay lập tức.
Cúp! Máy! Rồi!
Nếu còn hiểu ý gì, Kiều Mạn Tuyết cũng sống uổng hơn hai mươi năm.
Hai chính là qua cầu rút ván, họ nghĩ Lục Cảnh Hiên c.h.ế.t, những chuyện hứa với đây cần nữa, nhưng những món trang sức châu báu đó đều là của cô !
Đều là đồ của cô !
Nghĩ đến đây, khuôn mặt tái nhợt của Kiều Mạn Tuyết lộ một nụ lạnh, thật sự nghĩ Lục Cảnh Hiên c.h.ế.t thì cô gì ?
Cô một lá thư tố cáo gửi cho bộ đội, lâu nữa, bên doanh trưởng Kiều lẽ sẽ tin tức.
Kiều Mạn Tuyết liều mạng , dù cô cũng như , môi trường ở đây gian khổ, cô sống còn chắc, nên cô chắc chắn sẽ tha cho doanh trưởng Kiều?
Cô chính là kéo họ cùng xuống nước, cô sống , tất cả cũng đừng hòng sống !
Nếu Tô Thanh Nhiễm điểm yếu nào trong tay cô , cô cũng sẽ để cho con tiện nhân đó yên!
“Kiều Mạn Tuyết, mau thêm chút lửa, lạnh quá.”
“Cô , lạnh đến mức dậy nổi.”
“Ai mà lạnh, chỉ cô lạnh thôi , cô thể đừng ích kỷ như ?”
Kiều Mạn Tuyết hừ lạnh lật : “Vậy chúng cùng c.h.ế.t cóng , dù cũng sợ c.h.ế.t.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-159-cup-may-roi.html.]
“Cô…” Người bên cạnh cứng họng, đành cam chịu bò dậy thêm củi, đợi củi cháy lớn, Kiều Mạn Tuyết mới cảm nhận một chút ấm áp.
Cô từ từ thở một , thật cô c.h.ế.t, con trai cô còn đang đợi cô trở về, cô c.h.ế.t gì?
Chỉ là những chỉ còn một mạng để sống lay lắt, còn gì để lo ngại, cô chỉ thể vô hơn họ mới thiệt.
Bộ đội hải đảo.
Lâu Văn Tuệ nấu cơm xong, bữa cơm cô mất mấy tiếng đồng hồ mới xong, vì hôm nay là sinh nhật của Văn Uyên, cô nấu cho một bát mì trường thọ, cho một bất ngờ, cũng để hòa giải tình cảm vợ chồng.
Từ chịu thiệt lớn ở chỗ Tô Thanh Nhiễm, Lâu Văn Tuệ rõ ràng cảm thấy thái độ của Kiều Văn Uyên đối với cô còn như .
Mặc dù trông vẻ gì khác biệt, tiền lương hàng tháng vẫn giao cho cô , nhưng cô là khác , cô cũng hiểu là do của , khiến cho danh tiếng của Văn Uyên trong bộ đội bây giờ tệ, nên cô cứu vãn một chút.
Trên bàn bày một bát mì nóng hổi, bên phủ một lớp sốt thịt đầy đặn và một quả trứng ốp la vàng ruộm, còn rắc thêm một ít hành lá, trông thơm.
Lâu Văn Tuệ trong lòng chút mong đợi, đợi Văn Uyên trở về chắc chắn sẽ ngạc nhiên với tay nghề của cô , thể tha thứ cho cô .
Cô đang chìm đắm trong ảo tưởng của , thì một tiếng “rầm”, cửa nhà từ bên ngoài đá văng.
Lâu Văn Tuệ còn tưởng đến nhà gây sự.
Lập tức hét lên: “Ai?”
Vừa dứt lời, Kiều Văn Uyên mặt mày xanh mét bước , Lâu Văn Tuệ thở phào nhẹ nhõm, nũng nịu : “Văn Uyên, đá cửa gì , dọa c.h.ế.t em .”
Cô tiến lên, đang định khoác tay Kiều Văn Uyên, kết quả đến gần, Kiều Văn Uyên tát một cái.
Cái tát mạnh, Lâu Văn Tuệ tát văng mép bàn, chiếc bàn va đập mạnh, bát mì cũng lật, nước mì chảy dọc theo mép bàn, rơi xuống mặt Lâu Văn Tuệ.
Đầu óc Lâu Văn Tuệ cũng đ.á.n.h cho ong ong.
Cô lập tức đỏ hoe mắt: “Anh điên ? Kiều Văn Uyên, đây là thứ hai đ.á.n.h em !
Lúc kết hôn hứa với bố em những gì quên hết , cả đời sẽ đối với em, cả đời sẽ thương em yêu em!”
“Lần đ.á.n.h thì thôi , nhưng , là vì cái gì?”
Nhìn vợ t.h.ả.m hại, mặt Kiều Văn Uyên chút động lòng, chỉ sự chán ghét, lạnh lùng lên tiếng: “Cô tự chuyện gì thì trong lòng tự !”
Anh đúng là mắt mù, lúc đầu nên vì thế lực của nhà họ Lâu ở hải đảo mà chọn một kẻ ngu ngốc vợ.
Nhà họ Lâu giúp đỡ , nhưng bây giờ những chuyện rắc rối mà Lâu Văn Tuệ liên tiếp gây khiến mệt mỏi, thà nhà vợ họ Lâu .
“Em gì?”
“Tháng cô nhận một cuộc điện thoại từ tỉnh Hắc .”
Nghe , Lâu Văn Tuệ chột đầu , chuyện ?
ngay đó cô lý lẽ hùng hồn: “Anh chỉ vì chuyện mà đ.á.n.h em?
, đúng là em cúp máy, bây giờ Lục Cảnh Hiên c.h.ế.t , tại em còn thực hiện lời hứa?”
“Những món trang sức của Kiều Mạn Tuyết vẫn đang đeo cô ?” Kiều Văn Uyên ánh mắt âm u quét qua cô .
Người phụ nữ ngu ngốc độc ác, đối với nhà họ Lâu đó chỉ là một lời chào hỏi, hơn nữa Lục Cảnh Hiên c.h.ế.t, nhưng Kiều Mạn Tuyết còn đang mang thai.
Dù chồng cô khi c.h.ế.t cũng phục vụ cho nhà họ Lâu, chuyện truyền ngoài, đối mặt với cấp ?
Không cứu Kiều Mạn Tuyết thì thôi, còn đưa Kiều Mạn Tuyết đến tỉnh Hắc xa hơn để cải tạo, thật cô nghĩ gì