Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 148: Âm Thầm Giúp Đỡ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:53:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Thanh Nhiễm gặp cha Bùi Tri Niên lúc đang mang đồ cho nhà.

 

Khi đó, cô đang xách chè đậu xanh và dưa hấu ngâm trong giếng cho mát, thì thấy bên cạnh Tô Hoành Sơn một đôi vợ chồng trung niên nho nhã, lịch sự.

 

Họ mặc quần áo vải thô màu xám, đó còn mấy miếng vá, mặt nóng đầy mồ hôi, tóc dính bết , trông chút t.h.ả.m hại.

 

Họ nghỉ bờ ruộng, phụ nữ mệt đến thở hổn hển, đàn ông thì dùng mũ quạt gió cho bà. Người nhà họ Tô tuy cùng họ nhưng chuyện nhiều.

 

họ cũng là hạ phóng, để tránh liên lụy, bề ngoài vẫn nên ít tiếp xúc thì hơn, còn riêng tư thế nào thì cả.

 

“Em út đến .” Hoàng Thúy Thúy nóng đến mồ hôi nhễ nhại, thấy Tô Thanh Nhiễm, lập tức vui vẻ về phía cô, còn tưởng cô gặp tổ tông nhà .

 

Đợi Tô Thanh Nhiễm đến gần, Tô Tuấn Trạch cũng vui vẻ toe toét : “Em út cuối cùng cũng đến ! Anh hai của em nóng c.h.ế.t mất.”

 

“Hôm nay em mang chè đậu xanh và dưa hấu.” Tô Thanh Nhiễm đặt giỏ xuống đất, lượt lấy đồ .

 

“Hôm nay đồ ăn ngon quá!” Tô Tuấn Trạch giấu vẻ phấn khích, ruột dưa hấu đỏ au, ngay quả dưa chắc chắn ngọt!

 

“Em út, dưa ngâm trong giếng ?”

 

“Vâng, ngọt lắm.”

 

“Cho một miếng , lát nữa hết lạnh ăn ngon.” Tô Tuấn Trạch đưa tay lấy một miếng dưa hấu, ăn hết trong vài ba miếng.

 

“Cho chị một miếng nữa.” Lưu Tiểu Diễm khát khô cả họng, nước phơi nắng nóng lên, vẫn là dưa hấu mát lạnh mới giải khát .

 

Thấy nhà họ Tô đều quây quần bên , đôi vợ chồng bên cạnh với vẻ mặt phức tạp.

 

Họ Tô Thanh Nhiễm là đối tượng của Vân Tiêu, cũng hạ phóng đến thôn Tô Gia là do lão Thời giúp đỡ. Họ còn nhờ đại đội trưởng thôn Tô Gia là Tô Hoành Sơn, cũng chính là ông sui của lão Thời, âm thầm chăm sóc họ.

 

Vừa mới đến, họ cảm nhận sự khác biệt, ví dụ như khác đều đào mương việc nặng nhọc nhất, nhưng công việc họ phân công là bình thường.

 

Còn những bộ quần áo họ cũng là do Tô Hoành Sơn âm thầm gửi đến. Họ đến vội vàng, chuẩn gì cả, nếu Tô Hoành Sơn, lẽ họ thật sự thể chịu đựng .

 

Bây giờ thấy Tô Thanh Nhiễm, họ bất giác nghĩ đến con dâu . Ban đầu khi con trai với họ, họ cảm thấy thích hợp lắm, vì cảm thấy môn đăng hộ đối, mà là tình hình nhà họ bây giờ, con trai kết hôn với ai cũng sẽ liên lụy .

 

con trai nhất quyết kết hôn với Lý Ngưng, còn rõ với Lý Ngưng về những lợi hại trong đó.

 

Lý Ngưng để tâm, bằng lòng cùng họ đồng cam cộng khổ, họ cũng đồng ý cho hai kết hôn.

 

Không ngờ khi họ thật sự hạ phóng, con dâu đổi thái độ. Lâm Lệ sẽ bao giờ quên, tối hôm đó con trai dẫn Lý Ngưng đến thăm họ, ánh mắt ghét bỏ và chán ghét của Lý Ngưng như một con d.a.o, đ.â.m thẳng tim bà.

 

Bây giờ Tô Thanh Nhiễm dịu dàng, xinh , hào phóng, lịch sự, trong lòng bà dâng lên một nỗi cay đắng.

 

Mắt của thằng bé Vân Tiêu thật , giống con trai bà, bỏ qua Hữu Di hết lòng hết với nó, kết hôn với một nữ thanh niên trí thức mới quen vài tháng.

 

Trước đây bà cảm thấy đáng tin cậy, chỉ vì tình hình nên cách nào đến thôn Tô Gia xem xét trực tiếp, bây giờ xem còn hơn cả đáng tin cậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-148-am-tham-giup-do.html.]

 

Bà cảm thấy chê bai gia cảnh nhà là chuyện bình thường, họ thể hiểu, nhưng bà hiểu là rõ ràng con trai với cô những điều , cô cũng bày tỏ rõ ràng là để tâm, nhưng tại khi chuyện thật sự xảy đổi thái độ.

 

Cho dù con trai giúp, bà cũng thể thích nổi.

 

Tô Hoành Sơn và ăn uống no nê, Tô Thanh Nhiễm ghé tai hai thầm vài câu, Tô Tuấn Trạch mặt thoáng vẻ kinh ngạc, gật đầu: “Yên tâm em út, cứ giao cho .”

 

Sau khi Tô Thanh Nhiễm , Hoàng Thúy Thúy lập tức đến gần Tô Tuấn Trạch: “Anh với em út thì thầm cái gì thế.”

 

Tô Tuấn Trạch: “Không gì, em cứ đây yểm trợ cho , đừng để ai thấy.”

 

Hoàng Thúy Thúy cũng hiểu , lập tức theo.

 

“Ôi, mệt, nghỉ một lát.” Tô Tuấn Trạch vươn vai, bước lớn đến bờ ruộng xuống, cạnh Bùi Phương.

 

Hoàng Thúy Thúy thì xổm mặt : “Vai em mỏi, đ.ấ.m cho em một chút.”

 

“Được thôi.” Tô Tuấn Trạch đưa tay đ.ấ.m vai cho Hoàng Thúy Thúy, nhân cơ hội , ném cái chai giỏ bên cạnh chân Bùi Phương.

 

“Thoải mái ?”

 

“Vẫn mỏi, đ.ấ.m thêm một lúc nữa .”

 

Bùi Phương và Lâm Lệ đều sững sờ, hai , .

 

thấy ánh mắt thúc giục của Tô Tuấn Trạch, họ vội vàng lấy , khi thấy trong chai thủy tinh đựng chè đậu xanh, họ liền đoán ngay đây là do Tô Thanh Nhiễm mang cho họ.

 

“Được ? Tay mỏi hết .”

 

“Được , bảo đ.ấ.m vai một chút mà lắm lời thế!” Hoàng Thúy Thúy lầm bầm c.h.ử.i sang một bên.

 

: “Thúy Thúy, Tuấn Trạch nhà cô cũng coi như là , nhà còn đ.ấ.m vai cho nó đấy!”

 

“Ôi, cũng tàm tạm thôi.”

 

“…”

 

Tô Tuấn Trạch nhân lúc khác đang chuyện với Hoàng Thúy Thúy, ngang qua Bùi Phương, nhỏ giọng : “Là Thời Hữu Di.”

 

Nhìn bóng lưng của Tô Tuấn Trạch, Lâm Lệ che miệng, vành mắt lập tức đỏ hoe.

 

Thực Thời Hữu Di cũng gì, cô chỉ gửi một trăm đồng đến, nhờ Tô Thanh Nhiễm giúp đỡ một chút. Tô Thanh Nhiễm tổ tiên mấy đời đều là bần nông, gia đình vô cùng trong sạch.

 

Ngoài cô , Thời Hữu Di thật sự nghĩ thể nhờ ai giúp đỡ.

 

Ngày qua ngày, vợ chồng nhà họ Bùi cũng dần dần thích nghi, tuy mệt một chút, nhưng cũng thể sống qua ngày...

 

 

Loading...