Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 133: Hắn Thế Mà Còn Dám Xuất Hiện Trước Mặt Cô?!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:52:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Thanh Nhiễm nhướng mày, so với loại nhà ở khu gia thuộc , cô quả thực thích kiểu sân nhỏ độc môn độc hộ hơn, tương đối tự do, trong trong ngoài ngoài cũng nhiều như .
“Em thích ?” Thời Vân Tiêu căng thẳng chằm chằm Tô Thanh Nhiễm.
“Ừm, thích.”
Thời Vân Tiêu : “Chờ xuất viện, em và chị dọn ở .”
“Còn thì ?”
“Đương nhiên là ở cùng .”
Nhìn ánh mắt chứa chan ý của Thời Vân Tiêu, Tô Thanh Nhiễm liếc xéo một cái.
Bây giờ còn dám trêu chọc cô ?
“Thật ? Em còn tưởng rằng sẽ ở cùng một phòng với em chứ.”
“Khụ ——” Thời Vân Tiêu lời cho sặc.
“Nhiễm Nhiễm, …” Anh đương nhiên là a, nhưng hai bọn họ còn kết hôn, thấy, ảnh hưởng tới Nhiễm Nhiễm!
“Được , em trêu nữa.” Tô Thanh Nhiễm chiếu tướng một quân, tâm tình cực : “Chị Hữu Lâm qua mấy ngày nữa là , kỳ nghỉ bên của chị sắp hết.”
Tô Thanh Nhiễm chút rối rắm, cô đang suy nghĩ nên cùng chị Hữu Lâm .
Thời Vân Tiêu hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm , trầm ngâm một lát: “Để chị .”
“Chờ thể dưỡng , đưa em về.”
“Anh?”
“Ừ, thành nhiệm vụ, lãnh đạo phê cho một tháng nghỉ phép, thể ở bên cạnh em thật .”
Tâm tình Tô Thanh Nhiễm lập tức nhẹ nhõm: “Vậy cứ như thế , em với chị Hữu Lâm, nghỉ ngơi cho , giữa trưa em tới đưa cơm cho .”
“Được.”
Tô Thanh Nhiễm khỏi cửa, liền thấy cửa một đàn ông mặc quân trang, ngước mắt thấy mặt , cái tát của Tô Thanh Nhiễm suýt chút nữa thì quạt tới.
Lục Cảnh Hiên!
Hắn thế mà còn dám xuất hiện mặt cô?!
“Thanh Nhiễm, nghĩ tới em thật sự tới bộ đội.”
Thần sắc Lục Cảnh Hiên chút phức tạp, còn ẩn ẩn chút ghen ghét. Trước Tô Thanh Nhiễm đối với bao nhiêu, cũng chỉ là thư cho mà thôi, nhưng hiện tại cô thế mà vì Thời Vân Tiêu ngàn dặm xa xôi tới hải đảo!
“Anh tới đây gì?” Tô Thanh Nhiễm khoanh tay n.g.ự.c, .
Thấy cô giống như tránh né thứ dơ bẩn mà tránh né , trong lòng Lục Cảnh Hiên bùng lên một ngọn lửa vô danh, lạnh : “ đương nhiên là tới quan tâm thể Thời doanh trưởng.”
Trong mắt Tô Thanh Nhiễm mang theo sự chán ghét thèm che giấu: “Chuyện là do .”
Là câu trần thuật.
Trên mặt Lục Cảnh Hiên bay nhanh hiện lên sự chột , gần như lướt qua tức thì, nhưng vẫn Tô Thanh Nhiễm bắt .
“Em đừng bậy.”
“Lục Cảnh Hiên, bậy trong lòng tự rõ ràng, nơi hoan nghênh , mau cút xa một chút!”
Lục Cảnh Hiên cũng ở chỗ chịu bực, nhấc chân rời , giống như đột nhiên nghĩ tới cái gì, cúi đầu ghé bên tai Tô Thanh Nhiễm : “Thanh Nhiễm, em cũng ký ức kiếp , cho nên em mới kết hôn với , nghĩ tới em đầu liền leo lên Thời Vân Tiêu, em thật đúng là thủ đoạn cao minh.”
Trong mắt mang theo sự ghen ghét điên cuồng: “Có em cũng cảm thấy lợi hại hơn ? mà thì tính , ký ức kiếp , cho dù lợi hại hơn nữa, còn giống ngã trong tay .”
Thần sắc Tô Thanh Nhiễm lạnh nhạt: “Quả nhiên là !”
“Là thì thế nào, em chứng cứ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-133-han-the-ma-con-dam-xuat-hien-truoc-mat-co.html.]
“Đồng chí Tô, đang chuyện với đồng chí Lục đấy . cô còn từng hôn ước với , thật đừng , hai qua còn xứng đôi đấy.”
Mạnh Tư Viện ở hành lang từ lúc nào, cô khiêu khích Tô Thanh Nhiễm.
Mà Mạnh Tri Hành ngay lưng cô , sắc mặt chút phức tạp.
“Chỉ là trong nhà từng nghị mà thôi, hai chúng .” Tô Thanh Nhiễm lạnh: “Bất quá bác sĩ Mạnh ngay cả chuyện riêng tư như đều , xem quen thuộc với đồng chí Lục a!”
“Cô đừng bậy! Ai quen với ? Muốn quen thuộc cũng là cô quen thuộc với , hai các ghé sát gần như , còn tưởng rằng hai ôm đấy.”
“Vậy mắt của bác sĩ Mạnh chút vấn đề , mau để trai cô chữa trị cho cô , đừng để cuối cùng mù mắt, ngay cả bác sĩ cũng .”
“Cô ai mù mắt hả?” Mạnh Tư Viện tức giận dâng trào.
“Ai thưa thì đó thôi? và Lục Cảnh Hiên đang cãi cô đều thể hai chúng ôm , cô mù thì ai mù?”
“Cô!”
“Đủ , Tư Viện.” Mạnh Tri Hành cảnh cáo trừng mắt Mạnh Tư Viện một cái, vẻ mặt áy náy về phía Tô Thanh Nhiễm: “Xin đồng chí Tô, em gái nó hiểu lầm, cô đừng để trong lòng.”
“Anh, thế mà giúp đỡ một ngoài chuyện?! Hừ! Em mách cha !”
Mạnh Tư Viện hung hăng dậm chân một cái, đó xoay bỏ . Mạnh Tri Hành áy náy gật đầu với Tô Thanh Nhiễm, cũng theo.
“Sao ?” Thời Hữu Lâm thấy động tĩnh tới, cô thoáng qua Lục Cảnh Hiên bên cạnh Tô Thanh Nhiễm, khỏi hỏi: “Vị là?”
“Một kẻ thần kinh, thôi, chị Hữu Lâm.”
Nhìn bóng lưng Tô Thanh Nhiễm chút lưu tình rời , mặt Lục Cảnh Hiên hiện lên một tia âm u.
…
Nghe Tô Thanh Nhiễm giải thích, Thời Hữu Lâm hiểu rõ: “Ồ, hóa chính là cái tên Lục Cảnh Hiên a! Dáng dấp ngược là hình dáng , đáng tiếc chuyện của con !”
“Chị Hữu Lâm, em với Vân Tiêu chuyện kỳ nghỉ của chị sắp hết , để chị về , chờ khỏe sẽ một tháng nghỉ phép, đến lúc đó đưa em về.”
Thời Hữu Lâm gật gật đầu: “Cũng , bây giờ chị ga tàu hỏa mua vé, ngày mai luôn.”
“Gấp gáp ?”
“Ừ, bên bộ đội chút việc.”
“Vậy em cùng chị.”
“Không cần, em còn đưa cơm trưa cho Vân Tiêu ? Tự chị là .”...
Thời Hữu Lâm qua vài ngày, bác sĩ liền phê chuẩn cho Thời Vân Tiêu xuất viện.
Tô Thanh Nhiễm dọn đến nhà của ở, thì cùng Tạ Cẩm An ở tại khu gia thuộc.
Gian sân nhỏ sửa sang đơn giản một , đồ đạc đầy đủ, chính là nồi niêu xoong chảo.
Tô Thanh Nhiễm cảm thấy cũng cần thiết, bởi vì Thời Vân Tiêu ở nhà Tạ Cẩm An, cô khu gia thuộc nấu cơm là .
nghĩ tới ngày dọn , Thời Vân Tiêu liền bảo Tạ Cẩm An đưa nồi niêu xoong chảo tới, còn cho lắp đặt đầy đủ cho cô, còn ga trải giường vỏ chăn mới mua…… Tóm linh tinh vụn vặt thêm nhiều đồ đạc, hàng xóm ở cách vách đều cứ ngó sang bên .
Tô Thanh Nhiễm xách đồ ăn mua về về nhà, tới cửa, cô liền thấy Lâu Văn Tuệ đang tay trong tay với một nữ đồng chí, hai còn đều xách theo giỏ rau.
Chỉ là Lâu Văn Tuệ khi thấy Tô Thanh Nhiễm, mặt lập tức xụ xuống.
Cô đời từng giống như chán ghét Tô Thanh Nhiễm , chán ghét một đến thế.
Nếu Tô Thanh Nhiễm, cô cũng sẽ mất mặt như , hiện tại cô đến cũng cảm giác khác dùng ánh mắt khác thường , hại cô đều khỏi cửa!
mà hiện tại trong nhà dì giúp việc, Kiều Văn Uyên cũng ăn nhà ăn, cô chỉ thể tự mua đồ ăn về nấu cơm.
Hiện tại trong nhà ngoài ngõ chỉ một cô bận rộn, mấy ngày nay xuống dốc, eo cô đều sắp mệt đứt .