Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 132: Trà Xanh Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:52:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi mấy vị lãnh đạo rời , phòng bệnh nháy mắt an tĩnh .

 

Tạ Cẩm An giới thiệu: “Vị là em gái của bác sĩ Mạnh, Mạnh Tư Viện, cô là bác sĩ thực tập trong bệnh viện.”

 

“Hai vị nãy giới thiệu , cần nhiều nữa nhỉ?”

 

Mạnh Tư Viện gật gật đầu: “Đồng chí Thời.”

 

chỉ gọi một tiếng Thời Hữu Di, cũng thèm để ý tới Tô Thanh Nhiễm, tiếp đó liền chạy đến bên cạnh Thời Vân Tiêu, hỏi: “Anh Vân Tiêu, hiện tại cảm thấy thế nào , em rót nước cho uống ?”

 

Bầu khí hổ bao trùm mỗi một tấc góc phòng, khí xung quanh phảng phất đều đông cứng .

 

Tạ Cẩm An thoáng qua Thời Vân Tiêu, Tô Thanh Nhiễm, chậc một tiếng.

 

Thấy thế, Tô Thanh Nhiễm rốt cuộc Mạnh Tri Hành ý kiến lớn với như , thì là vì để Vân Tiêu em rể nha!

 

Trên mặt cô biểu tình gì, chỉ cong cong khóe môi về phía Thời Vân Tiêu.

 

Trong lòng Thời Vân Tiêu chuông cảnh báo vang lên đại tác.

 

Anh lập tức dịch cơ thể sang bên cạnh: “Không cần , đồng chí Mạnh, khát.”

 

“Vậy Vân Tiêu đói ? Em hầm canh gà cho , uống chút ? Cơ thể hiện tại đang cần tẩm bổ đấy.”

 

“Không cần!” Thời Vân Tiêu chút hoảng loạn thoáng qua Tô Thanh Nhiễm, nghiêm mặt : “Đồng chí Mạnh, và cô , xin cô gọi là đồng chí Thời.”

 

“Anh Vân Tiêu...” Trên mặt Mạnh Tư Viện chút khó coi.

 

Mạnh Tri Hành liếc mắt Tô Thanh Nhiễm đang Doanh Doanh, chỉ cảm thấy hổ đến mức còn mặt mũi nào, thấp giọng gọi: “Tư Viện, em mau đây.”

 

Mạnh Tư Viện chút nào nhận thấy bầu khí thích hợp: “Anh, ? Anh thấy em đang chuyện với Vân Tiêu !”

 

“Mạnh Tư Viện!” Mạnh Tri Hành tăng thêm ngữ khí: “Em ngoài với , chuyện với em.”

 

Mạnh Tri Hành cũng ngại đối mặt với Tô Thanh Nhiễm, lôi kéo Mạnh Tư Viện ngoài.

 

Mạnh Tư Viện khiêu khích đụng cánh tay Tô Thanh Nhiễm, Thời Hữu Di đẩy một cái, ngã oặt trai cô .

 

Tô Thanh Nhiễm như như về phía cô : “Bác sĩ Mạnh, nha, còn tiềm năng kẻ thứ ba đấy!”

 

“Cô ý gì?” Mạnh Tư Viện tức khắc nổi giận: “Là quen Vân Tiêu , chen chân rõ ràng là cô!”

 

“Ui chao ——” Thời Hữu Di trợn trắng mắt: “Vậy cô hỏi xem Thời Vân Tiêu dám nhận ?”

 

... ...” Mạnh Tư Viện tức cực, Mạnh Tri Hành cưỡng ép kéo ngoài.

 

Thời Hữu Di hừ một tiếng: “ phi! Cái loại ?”

 

Nói xong, chị xoay về phía Thời Vân Tiêu: “Cậu nhóc diễm phúc cạn nha, trong nhà một bên ngoài còn một , nếu giải thích rõ ràng cho chị, hôm nay chị liền chú hai thanh lý môn hộ!”

 

Thời Vân Tiêu nhanh ch.óng bò dậy từ giường, nắm tay Tô Thanh Nhiễm, thần sắc nôn nóng, suýt chút nữa thì quỳ xuống: “Thanh Nhiễm, em ngàn vạn tin tưởng , và cô bất cứ quan hệ gì!”

 

Thấy Tô Thanh Nhiễm lên tiếng, càng gấp: “Nhiễm Nhiễm, gọi cô đối chất, thề với cô nửa điểm quan hệ!”

 

“Ừ, em tin tưởng .”

 

“Anh... Hả?” Thời Vân Tiêu dại một chốc, đó cao hứng ôm lấy cô: “Em tin tưởng , đời chỉ một phụ nữ là em, , cũng thế.”

 

Tạ Cẩm An và Thời Hữu Di song song dại .

 

Anh em của /Em trai chị dạy dỗ thành như ?

 

Đây vẫn là Thời Vân Tiêu mà /chị quen ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-132-tra-xanh-xuat-hien.html.]

 

Sẽ đoạt xá chứ?

 

Thời Hữu Di lắc lắc đầu, phong kiến mê tín thể tin!

 

Tô Thanh Nhiễm nhéo lỗ tai : “Em tin tưởng , nhưng đại biểu em cần lời giải thích của .”

 

Cái nhưng khó Thời Vân Tiêu, bởi vì trong ấn tượng của , cũng chuyện với Mạnh Tư Viện mấy , đối với cô cũng chỉ dừng ở mức độ em gái ruột của bạn .

 

Tạ Cẩm An giải thích : “Vân Tiêu và Mạnh Tri Hành quan hệ cũng tệ lắm, Mạnh Tư Viện chính là thông qua trai cô quen Vân Tiêu. Trước đó Mạnh Tri Hành cũng tác hợp Vân Tiêu và em gái , nhưng Vân Tiêu đồng ý, còn cảnh cáo đừng bậy.”

 

“Còn ...” Tạ Cẩm An hạ thấp giọng: “Vốn dĩ Mạnh Tư Viện qua cùng Mạnh Tri Hành nhà chăm sóc Vân Tiêu, nhưng ngăn , cuối cùng mới đổi thành Đổng Ngạn Bân.”

 

Thì là thế, Tô Thanh Nhiễm hiểu , cô ghé tai Thời Vân Tiêu, hạ thấp giọng : “Nếu thích hầu hạ như , hôm nay em sẽ 'hầu hạ' thật .”

 

Thời Vân Tiêu định giải thích, nhưng ánh mắt trêu tức của Tô Thanh Nhiễm, lập tức phản ứng , vành tai nháy mắt đỏ bừng.

 

“Anh... Chuyện ... Em...”

 

Hai bên cạnh rõ, chỉ tưởng rằng Tô Thanh Nhiễm đang cảnh cáo Thời Vân Tiêu, nhưng cô ngại mặt hai bọn họ, cho nên mới ghé sát .

 

Thời Hữu Di tự nhiên là về phía chị em , chị đối với việc thâm ác thống tuyệt!

 

“Chị trắng , hai đều thứ lành gì, rõ ràng Vân Tiêu và Thanh Nhiễm đang yêu đương, một sấn sổ kẻ thứ ba, một đưa em gái kẻ thứ ba, thật là... Chẳng trách đó Mạnh Tri Hành luôn châm chọc Thanh Nhiễm!”

 

“Chị, chị ý gì?” Sắc mặt Thời Vân Tiêu từ trong chuyển sang âm u, lạnh lùng .

 

Nghe , phản ứng đầu tiên của hai là: Đây mới là Thời Vân Tiêu chân chính!

 

Quả nhiên tình yêu mù quáng!

 

“Ách...” Thời Hữu Di thoáng qua Tô Thanh Nhiễm: “Hay là tự hỏi Thanh Nhiễm , Tiểu Tạ chúng ngoài , để hai bọn họ ở riêng một lát.”

 

“Được.”

 

“Thanh Nhiễm, Mạnh Tri Hành cho em sắc mặt xem? Em chờ đấy, bây giờ dạy dỗ một trận!” Trong lòng Thời Vân Tiêu tức giận, bình thường đều luyến tiếc nặng lời với Nhiễm Nhiễm một câu, Mạnh Tri Hành dựa cái gì?

 

Nói xong, liền xỏ giày ngoài.

 

Tô Thanh Nhiễm giữ c.h.ặ.t : “Hiện tại ngoài lỡ như phát hiện thì ? Hơn nữa cũng chỉ hai ngày đầu em thuận mắt, về liền bình thường .”

 

Sắc mặt Thời Vân Tiêu âm trầm, là thật ngờ Mạnh Tri Hành khi cảnh cáo vẫn theo ý , áy náy về phía Tô Thanh Nhiễm: “Sao em với ?”

 

“Ừm... Bởi vì em cũng thuận mắt, châm chọc em, em cũng châm chọc , chiếm tiện nghi, em cũng chịu thiệt.”

 

Trong lòng Thời Vân Tiêu nghĩ như , Nhiễm Nhiễm cô là một cô gái nhỏ, ngàn dặm xa xôi chạy tới hải đảo chăm sóc , kết quả chịu uất ức ngay mặt , hơn nữa còn !

 

Trong lòng Thời Vân Tiêu quyết định đầu tính sổ thật với Mạnh Tri Hành!

 

“Hiện tại đều tỉnh , ngày mai em thể quang minh chính đại ở bên cạnh .” Tô Thanh Nhiễm .

 

Thời Vân Tiêu mím môi: “Bác sĩ qua một tuần nữa là thể xuất viện .”

 

“Vậy ? Ký túc xá ?”

 

Thời Vân Tiêu lắc đầu: “Anh phân một cái sân nhỏ, đầu dẫn em xem.”

 

“Sân nhỏ?”

 

“Ừ, là sân nhỏ độc môn độc hộ. Vốn dĩ cũng thể phân nhà ở khu gia thuộc, nhưng lúc chỗ ở căng thẳng, chỉ một ở, còn bằng nhường cho khác, tự ở ký túc xá.”

 

“Năm ngoái khi thương lượng xong hôn sự, liền dùng quân công đổi một cái sân nhỏ độc môn độc hộ, cảm thấy em hẳn là sẽ thích.”

 

 

Loading...