Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 130: Cơm Lành Canh Ngọt
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:52:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di về khu gia thuộc vặn là giờ nghỉ ngơi, lập tức thím mắt sắc thấy hai , ùa tới mặt cô: “Tiểu Tô, các cô đây là về thế? Sao các cô phòng thẩm vấn ?”
“Còn Lương Thiến Thiến, cô cũng đưa qua đó, mau với thím rốt cuộc là chuyện gì thế!”
Tô Thanh Nhiễm uất ức đỏ hoe hốc mắt: “Chúng cháu cũng đắc tội đồng chí Lâu Văn Tuệ ở chỗ nào, cô mà Vân Tiêu hôn mê bất tỉnh là giả.”
“Không chỉ phái đồng chí Lương Thiến Thiến tới nhà thám thính tin tức, còn phái đồng chí Trương Nhuế theo dõi chúng cháu...”
Nghe , , đều rõ sự khiếp sợ trong mắt đối phương.
“Trời Bồ Tát, nổi cả da gà , may mắn các cô xảy chuyện gì.”
“ thấy Lương Thiến Thiến cũng là ăn no rửng mỡ, mấy chuyện rắm thối trong nhà cô còn lau sạch sẽ , mà còn bắt đầu quản chuyện khác!”
“Cô là biểu tỷ của doanh trưởng Kiều, đương nhiên giúp đỡ nhà .”
“Doanh trưởng Kiều và doanh trưởng Thời quan hệ bất hòa cũng ngày một ngày hai, đồng chí Lâu lúc nhảy nhót lung tung, dễ khiến cho rằng cô mưu đồ bất chính.”
“ ...”...
“Bốp ——”
“Đồ ngu xuẩn!”
Lâu Văn Tuệ thể tin nổi che mặt, ngẩng đầu đàn ông quen thuộc xa lạ mắt : “Anh đ.á.n.h ? Anh mà đ.á.n.h ! Anh dựa cái gì đ.á.n.h ?!”
Cô chộp lấy túi da bên đ.á.n.h trả, Kiều Văn Uyên kiên nhẫn đẩy cô lên sô pha, vẻ mặt tức giận: “Tại đ.á.n.h cô trong lòng cô chút nào ?”
“ sớm với cô , đừng nhúng tay chuyện !”
“Lúc cô đồng ý với thế nào?”
“Hiện tại cô mà dám cõng phái theo dõi, cưới đồ ngu xuẩn như cô chứ?”
“Bị chơi xoay vòng vòng, còn tự cho là thông minh!”
“Anh ý gì?”
“Hừ —— cô còn nghĩ ? Người sớm đoán biểu tỷ là chịu sự sai khiến của cô, vẫn luôn chằm chằm cô đấy, cô còn ngốc nghếch bảo Trương Nhuế theo dõi các cô , đây là trúng ngay ý của ?”
“Hiện tại , bên ngoài đều đang đồn Thời Vân Tiêu thương là do hại, cô hài lòng ?!”
Nghe , Lâu Văn Tuệ cũng ý thức sự nghiêm trọng của vấn đề, cô chột mím môi: “... mà em đều chuyện liên quan đến a, lãnh đạo cũng tham gia, đều xử phạt ...”
“Phải, lãnh đạo là xử phạt , nhưng hiện tại tất cả đều cho rằng chuyện là sai khiến cô !”
“Em... Văn Uyên, xin , em thật sự nghĩ nhiều như , em chính là giúp , để cảm thấy em còn gì để khen...”
Kiều Văn Uyên sô pha, huyệt thái dương đau nhức, thật sự hối hận, hối hận lúc tại coi trọng quyền thế như , mà cưới Lâu Văn Tuệ cái đồ ngu xuẩn về.
Cô một hơn ba mươi tuổi, mà còn chơi một cô gái nhỏ hai mươi tuổi!
Đều ngu ngu một ổ, là thật sự sợ con trai di truyền cái gốc rễ a!
“Văn Uyên... Xin , chuyện là em sai, nhưng em như cũng là vì a, vẫn luôn Thời Vân Tiêu chắn đường của , em lúc mới...”
Kiều Văn Uyên kiên nhẫn hỏi ngược : “Nếu Thời Vân Tiêu thật sự ở nhà Tạ Cẩm An, cô thể gì? Chẳng lẽ cô còn thể phái g.i.ế.c ?”
Sắc mặt Lâu Văn Tuệ ngượng ngùng, cô cũng gây họa lớn, chỉ thể chịu mắng.
cô nghĩ đến một chuyện phiền lòng...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-130-com-lanh-canh-ngot.html.]
“Văn Uyên, ngày mai em thể trạm phát thanh xin hai ?”
“Không ! Lãnh đạo đều lên tiếng , ngày mai cô chẳng những , còn thành khẩn nhận sai, rõ ?”
Thấy Lâu Văn Tuệ như cũ tình nguyện, Kiều Văn Uyên thầm mắng một tiếng trong lòng, vẫy vẫy tay với cô : “Ngày mai cô như thế ...”...
Ngày hôm , khi Lâu Văn Tuệ xin ở trạm phát thanh xong, những chuyện cô truyền , kéo theo thanh danh của Kiều Văn Uyên cũng thối theo.
Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di xong phát thanh liền bến tàu mua thức ăn, hai chuyện.
Thời Hữu Di: “Lâu Văn Tuệ cuối cùng cũng học thông minh , chị còn tưởng cô sẽ qua loa cho xong chuyện , ngờ còn thành khẩn, còn cái gì mà là ~ thật ~ sự ~ quan ~ tâm ~ Vân Tiêu ~”
“Xì —— ai tin a?”
“Dựa cái đầu óc của cô thì những lời , chắc chắn là Kiều Văn Uyên dạy cô .”
“Em đoán cũng .”
Hai ngẫu nhiên gặp nhiều quân thuộc ở bên ngoài, trải qua chuyện ngày hôm nay, các bà cũng đều Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di , sôi nổi tiến lên chào hỏi với các cô.
“Thanh Nhiễm, hôm nay ăn chút gì? Món ốc xoài em thật sự là quá ngon, là nữa ?” Thời Hữu Di đặc biệt thích món .
“Được a, thì mua thêm chút , còn tôm he nữa.”
“Được! Em tùy tiện mua, bộ chi tiêu hôm nay do đồng chí Thời trả tiền!”
Tô Thanh Nhiễm hì hì khoác cánh tay chị: “Vậy em mua nhiều chút!”
“...”
Hai mua đồ xong, nhanh liền về nhà cơm xong xuôi.
Hiện giờ vết thương của Thời Vân Tiêu khép cực nhanh, thời gian ngủ mỗi ngày đều ít nhiều, ngay cả Mạnh Tri Hành cũng cảm thấy lên chút quá nhanh, tuy nhiên đây cũng là chuyện .
Hiện giờ thương thế Thời Vân Tiêu lên nhiều, lượng công việc của hai liền nhẹ nhàng hơn nhiều, ít nhất lúc ăn cơm đều thể cùng .
Trải qua chuyện Lâu Văn Tuệ , ấn tượng của Mạnh Tri Hành đối với Tô Thanh Nhiễm đổi, tuy rằng sự ngạo mạn toát từ trong xương cốt thể đổi, nhưng ít nhất còn thỉnh thoảng châm chọc cô một câu nữa.
“Đồng chí Tô, tay nghề của cô thật sự là quá , doanh trưởng Thời đối tượng như cô, cũng quá hạnh phúc !”
Lại ăn món ốc xoài xào cay yêu thích, Đổng Ngạn Bân vui đến khép miệng , nếu ngày nào cũng cơm nước như , đều hy vọng doanh trưởng Thời khỏi chậm một chút.
bộ dáng của doanh trưởng Thời, chắc mấy ngày nữa là cần bọn họ chăm sóc .
Mạnh Tri Hành liếc Tô Thanh Nhiễm một cái, ăn tôm he xào cay, lên tiếng.
“ ăn xong , từ từ ăn nhé, múc chút canh cho Vân Tiêu uống.”
Tô Thanh Nhiễm bưng canh gà mái già phòng, mở cửa, liền thấy Thời Vân Tiêu ngước mắt cô, trong đôi mắt hoa đào dập dờn ý nhàn nhạt.
“Đói bụng ?” Tô Thanh Nhiễm hỏi.
“Đói .” Yết hầu Thời Vân Tiêu lăn lộn, cúc áo tùy ý buông lỏng, lộ cần cổ thon dài, nên lời ôn nhuận phong lưu.
Tô Thanh Nhiễm tự nhiên ghé sát : “Hôm nay trời mưa, khí chút ẩm ướt, cho nên em hầm canh gà cho ấm , dậy uống chút .”
Nói xong, cô liền cúi đỡ Thời Vân Tiêu đến đầu giường, hiện tại sức lực Thời Vân Tiêu khôi phục hơn một nửa, sắc mặt qua cũng hơn nhiều.
Cô đưa bát qua, Thời Vân Tiêu uống một cạn sạch.
Cuối cùng, lau miệng xong, ánh mắt sáng quắc Tô Thanh Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, lạnh.”