Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 127: Bắt Tại Trận

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:52:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di xách làn mua thức ăn trở về, còn chào hỏi với lính gác ở cửa. Các cô thường xuyên ngoài, mấy ngày nay ở cũng coi như là quen thuộc.

 

Chỉ là hôm nay Tô Thanh Nhiễm sợ hãi về phía lính gác : “Đồng chí Đoạn, theo chúng .”

 

Đoạn Hoa liếc mắt một cái, nghiêm mặt : “Đồng chí Tô, đồng chí Thời, các cô yên tâm, chuyện sẽ xử lý.”

 

“Cảm ơn đồng chí Đoạn.”

 

Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di trốn cây cột. Hai ngày tìm đồng chí Đoạn, với là các cô dường như theo dõi. Đoạn Hoa lúc chút tin, bởi vì nơi chính là bộ đội, nếu những quân thuộc đều thể theo dõi, cái lính gác cũng cần nữa!

 

mấy ngày nay quan sát, thật sự phát hiện một phụ nữ theo đồng chí Tô và đồng chí Thời cùng ngoài mua thức ăn, đó cùng trở về. Có thể cô cũng là mua thức ăn, nhưng cũng khả năng mỗi ngày đều trùng hợp như chứ?

 

Vì thế khi phụ nữ , Đoạn Hoa lên tiếng ngăn cản cô : “Đứng !”

 

Trương Nhuế cứng đờ : “Có chuyện gì ?”

 

“Đi theo một chuyến.”

 

Đi một chuyến?

 

Trương Nhuế thất kinh: “Đồng chí lính gác, thể hỏi là ?”

 

Đoạn Hoa trừng mắt một cái: “Đi sẽ , nên hỏi thì đừng hỏi!”

 

Đoạn Hoa đưa phòng thẩm vấn, đó chào theo nghi thức quân đội: “Lãnh đạo, đưa tới.”

 

Trong phòng thẩm vấn ngoại trừ Tạ Cẩm An và hai đàn ông trung niên , còn Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di.

 

Vừa thấy Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di, chân Trương Nhuế liền run rẩy, đáy lòng mơ hồ cảm giác xong đời ...

 

Giọng cô chút khàn khàn: “Đồng chí... Đồng chí lính gác, đưa tới đây gì?”

 

Đoạn Hoa lạnh một tiếng: “Còn giả ngu! Cô theo dõi đồng chí Tô và đồng chí Thời mấy ngày nay, thật sự cho rằng chúng cái gì cũng ?”

 

Trương Nhuế bại lộ, liền cảm thấy chân mềm nhũn. Cô vốn dĩ gan nhỏ, đồng chí Lâu bảo cô theo dõi cô cũng sợ hãi, hiện tại bắt càng là ngay cả lời cũng nên lời: “... ...”

 

Tạ Cẩm An phất phất tay với Đoạn Hoa: “Được , ngoài .”

 

Đoạn Hoa cũng chuyện thuộc quyền quản lý của , liền đóng cửa ngoài.

 

“Cô vẫn luôn theo các đồng chí Tô rốt cuộc mục đích gì?”

 

Thấy Trương Nhuế vẫn luôn lời nào, hỏi: “ thấy cô ngược chút quen mắt, cô là giúp việc nhà doanh trưởng Kiều đúng ?”

 

“Nói chuyện!” Một vị lãnh đạo mặt chữ điền vẻ mặt nghiêm túc hỏi, Trương Nhuế dọa đến run lẩy bẩy: “Phải...”

 

“Cô vẫn luôn theo chúng rốt cuộc mục đích gì?” Thời Hữu Di lạnh lùng hỏi.

 

Tô Thanh Nhiễm vỗ vỗ đầu: “Đồng chí Lương Thiến Thiến hình như là biểu tỷ của doanh trưởng Kiều đúng ?

 

Ngày chúng mới tới bộ đội cô còn chạy đến nhà đồng chí Tạ...”

 

Cô thêm mắm dặm muối kể chuyện ngày hôm đó một .

 

Hai vị lãnh đạo , sắc mặt đều ngưng trọng xuống.

 

Thấy Tô Thanh Nhiễm ngay cả chuyện cũng , Trương Nhuế càng sợ hãi hơn, chân đều đang run.

 

Thấy thế, Tạ Cẩm An : “Rốt cuộc cô ? Nếu , chờ chúng tra chuyện gì, cô chính là tòng phạm!”

 

! ——” Phòng tuyến tâm lý của Trương Nhuế đ.á.n.h tan: “Là đồng chí Lâu bảo theo dõi đồng chí Tô và đồng chí Thời!”

 

“Đồng chí Lâu nào?”

 

“Vợ của doanh trưởng Kiều, đồng chí Lâu Văn Tuệ! Là cô bảo theo dõi các cô , ngay cả Lương Thiến Thiến cũng là đồng chí Lâu giao cho cô thám thính tin tức!”

 

Lời cô xong, trong phòng thẩm vấn nháy mắt an tĩnh .

 

Tạ Cẩm An thoáng qua hai vị lãnh đạo sắc mặt khó coi, hỏi: “Thám thính tin tức gì? Đồng chí Tô và đồng chí Thời cũng của bộ đội chúng , các cô mới đến mấy ngày, tin tức gì là cần thám thính?”

 

Trong lòng Trương Nhuế sợ hãi thôi, cô sợ liên lụy, chỉ thể đem những chuyện đều khai báo rõ ràng, hy vọng thể thoát khỏi tội trách.

 

“Là chuyện của doanh trưởng Thời! Đồng chí Lâu cảm thấy ở trong bệnh viện doanh trưởng Thời, doanh trưởng Thời thể chuyển dời đến nơi khác ! Cho nên mới bảo đồng chí Lương Thiến Thiến nhà đồng chí Tô thám thính tin tức!

 

còn bảo theo đồng chí Tô và đồng chí Thời xem các cô mỗi ngày mua rau gì...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-127-bat-tai-tran.html.]

 

Tô Thanh Nhiễm đỏ mắt, đó nhéo Thời Hữu Di bên cạnh một cái. Thời Hữu Di phản ứng , vươn tay chấm chút nước hành tây xoa lên mắt, nước mắt nháy mắt rơi xuống.

 

“Lãnh đạo, doanh trưởng Kiều đây là ý gì? Vân Tiêu và là chiến hữu, nếu quan tâm Vân Tiêu, thể chờ khi Vân Tiêu khỏe bệnh viện thăm! Đâu kiểu lén lút như ...

 

Thời Hữu Di cũng theo phụ họa: “ , hơn nữa em trai và tên họ Kiều xưa nay hợp, mới tin là thật sự quan tâm em trai , như chắc chắn là ý ...”

 

“Đồng chí Thời, cô quan tâm Vân Tiêu, nhưng chuyện chứng cứ vẫn là nên lung tung.” Một vị lãnh đạo mặt tròn khác mở miệng.

 

Tô Thanh Nhiễm đỏ mắt: “Anh nếu lòng , tại lén lút như ?”

 

Tạ Cẩm An: “Đồng chí Tô, cô đừng quá kích động, những cái xác thực thể chứng minh doanh trưởng Kiều liên quan đến chuyện , khả năng chỉ là ý của bản đồng chí Lâu.”

 

“Bọn họ là vợ chồng, tên họ Kiều ai tin a?!

 

Hơn nữa đồng chí Lâu như khiến cảm thấy một chút riêng tư cũng , ngay cả mua mớ rau cũng luôn chằm chằm. hiện tại xác thực còn quân thuộc, nhưng quân thuộc thì đối xử như ?”

 

“Vân Tiêu hiện tại hôn mê bất tỉnh, chúng khổ sở , cái cô đồng chí Lâu mà còn nghi ngờ cái nghi ngờ cái , cô gấp gáp thám thính tin tức như rốt cuộc là vì cái gì?

 

Vân Tiêu tỉnh tỉnh thì quan hệ gì tới cô !”

 

“Hai vị lãnh đạo, cảm thấy đồng chí Lâu thật sự khả nghi, cô thể là địch đặc ?!”

 

Nói đến điểm mấu chốt !

 

Tạ Cẩm An thở phào nhẹ nhõm trong lòng, đó nhíu mày : “Lãnh đạo, cảm thấy đồng chí Tô và đồng chí Thời cũng đạo lý, quan hệ của doanh trưởng Kiều và Vân Tiêu ai cũng , hành động của đồng chí Lâu xác thực kỳ quái, hơn nữa theo dõi là đồng chí Tô và đồng chí Thời, chuyện nên cho các cô một lời giải thích ?”

 

Lãnh đạo mặt tròn sắc mặt trầm như nước, lãnh đạo mặt chữ điền thì gật gật đầu: “Tiểu Tạ đúng, chuyện là nên cho đồng chí Tô và đồng chí Thời một lời giải thích, các cô tuy rằng quân thuộc, nhưng dù cũng là ngàn dặm xa xôi tới thăm Vân Tiêu, cũng thể để các cô chịu uất ức lớn như ở bộ đội chúng , Lão Lâu ông ?”

 

Lão Lâu?

 

Liên tưởng đến thái độ của vị lãnh đạo đen gầy , còn họ của ông , Tô Thanh Nhiễm cảm thấy ông và Lâu Văn Tuệ thể chút quan hệ.

 

Lãnh đạo họ Lâu lời nào, lãnh đạo mặt chữ điền liền vẫn luôn ông chờ ông , ông cách nào, chỉ thể gật gật đầu.

 

Trong mắt lãnh đạo lộ một tia : “Tiểu Tạ, cho gọi Tiểu Kiều còn Tiểu Lâu tới đây.”

 

“Vậy...”

 

Lời Tạ Cẩm An còn xong, lãnh đạo họ Lâu liền nhíu mày : “Chuyện dường như quan hệ gì với Tiểu Kiều ?”

 

Lãnh đạo mặt chữ điền : “Vậy thì gọi Tiểu Lâu tới .”

 

Lãnh đạo họ Lâu vẫn nhíu mày, cũng tiếp tục ngăn cản.

 

Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di , ngay đó liền cầm lấy nước mặt uống một ngụm, xem tình hình trong bộ đội còn chút phức tạp.

 

Vị lãnh đạo họ Lâu qua là về phía nhà họ Kiều, cho nên chuyện Vân Tiêu tỉnh hiện tại tuyệt đối thể tiết lộ ngoài.

 

Lãnh đạo mặt chữ điền về phía Trương Nhuế vẫn luôn run rẩy ở đó: “Cô cũng xuống .”

 

Chân Trương Nhuế mềm nhũn, hận thể lập tức xuống, cô đến bên cạnh bàn dài, liền thấy vị lãnh đạo họ Lâu đang . Vị lãnh đạo thật quen , là chú của đồng chí Lâu.

 

Trước lúc ông tới nhà doanh trưởng Kiều khách cô gặp qua vài , hiện tại ánh mắt vị lãnh đạo về phía cô đều lộ sự bất mãn.

 

là thật sự cách nào a, đồng chí Lâu một chú lãnh đạo, chắc chắn sẽ việc gì.

 

thì giống , cô tuy rằng sách nhiều, nhưng đạo đối nhân xử thế vẫn hiểu một ít, chuyện cuối cùng gánh tội chắc chắn là cô .

 

Còn bằng hiện tại đem sự tình đều , ít nhất còn thể rơi cái danh nghĩa đại nghĩa diệt , dù đồng chí Lâu ép buộc , bên phía doanh trưởng Thời hẳn là sẽ trách đến đầu cô .

 

là thôn dân gần đây, chuyện xong cùng lắm thì về nhà, còn hơn là gánh tội bắt tù.

 

Nghĩ như , trong lòng Trương Nhuế an định một chút, cô lãnh đạo Lâu, mà là cúi đầu ghế, cả đều co cùng một chỗ...

 

Nhà họ Kiều.

 

Tạ Cẩm An đích qua, lúc thì doanh trưởng Kiều đang ăn cơm cùng Lâu Văn Tuệ.

 

Doanh trưởng Kiều c.ắ.n một miếng quẩy, thuận miệng hỏi: “Trương Nhuế hôm nay xin nghỉ ? Sao nhà ăn mua bữa sáng?”

 

“Ách...” Lâu Văn Tuệ chút chột rũ mắt xuống, uống ngụm sữa đậu nành: “Không , mua thức ăn , thể là chuyện gì trì hoãn, lát nữa chắc là về thôi.”

 

“Ồ.” Doanh trưởng Kiều liền để ý tới nữa, luôn luôn quan tâm chuyện trong nhà, chỉ là hôm nay nhớ tới một chuyện khác: “ , vợ của cấp sắp cải tạo , em thế nào ?”

 

 

Loading...