Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 124: Đi Chợ Mua Hải Sản
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:52:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai từ Cung tiêu xã, thẳng đến bến tàu.
Đường lát đá xanh bước chân qua mài đến sáng bóng, dính lấm tấm bùn đất, uốn lượn theo đầu phố.
Hai bên đường nhiều rải rác, trải một tấm vải rách, cầm một cái giỏ tre, nước từ trong giỏ tre rỉ , còn mang theo mùi tanh.
Xung quanh còn nhiều bán trái cây: mận, vải thiều, dừa...
Phần lớn đều là những thứ từng thấy ở Giang Thành. Ánh mắt Tô Thanh Nhiễm quét qua, lập tức kìm mà tới một sạp hàng.
Người bày sạp là một nữ đồng chí bốn năm mươi tuổi, làn da ngăm đen, khớp ngón tay thô to sưng đỏ. Thấy hai dừng sạp, bà lập tức Doanh Doanh hỏi: “Muốn mua chút gì ?”
“Xem qua một chút.” Tô Thanh Nhiễm thuận tay nhón lên một con tôm he, mặt ngoài cơ thể những vằn ngang màu xanh sẫm, kết hợp với cơm dừa xào lên, hương vị tươi ngọt.
Thời Hữu Di chỉ một cái thùng nước bên cạnh hỏi: “Mấy cái là gì thế?”
“Đây là ốc móng ngựa, ốc xoài, ốc mặt trắng.” Người phụ nữ giọng của các cô giống nơi khác, bèn chỉ thùng giới thiệu từng loại: “Ốc móng ngựa thường là hấp, pha chút nước chấm chấm ăn. Ốc xoài thì xào cay, ốc mặt trắng thường dùng để hầm canh, khá là bổ dưỡng.”
Thời Hữu Di về phía Tô Thanh Nhiễm, chị nấu cơm, chỉ thể để Thanh Nhiễm quyết định.
“Ốc mặt trắng bao nhiêu tiền một cân?”
“Các cô chắc đều là quân thuộc nhỉ? tính cho các cô hai hào một ký lô.”
Hai hào một ký lô, cũng chính là một hào một cân, giá cả cũng coi như rẻ.
“Cho cháu ba mươi cân .”
“Có nhiều quá ?”
Cho dù Thời Hữu Di nấu cơm cũng ba mươi cân ốc hai các cô thể ăn hết, đến lúc đó thể sẽ gây sự nghi ngờ của khác.
Tô Thanh Nhiễm lắc đầu: “Chúng chân ướt chân ráo mới đến, nhất là tạo mối quan hệ với hàng xóm. Hơn nữa lúc hai chị em cửa, mấy thím mang ít rau dưa cho chúng .”
Lúc cô mới mặc quần áo xong thì cửa gõ vang, các thím sống ở gần đó sôi nổi tới cửa, mỗi đều xách theo một cái làn nhỏ, tặng một nải chuối, tặng hai nắm rau dớn.
Bọn họ quá nhiệt tình, Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di đỡ nổi. Khi các cô ngoài mua thức ăn, họ còn đặc biệt giá cả đại khái, sợ các cô c.h.é.m .
“Em chị cũng quên mất, thì mua nhiều chút .”
Ngoài ốc mặt trắng, Tô Thanh Nhiễm còn mua hai cân tôm he, hai con cá lăng... Phàm là cái sạp nhỏ thứ gì, Tô Thanh Nhiễm đều mua một ít.
Dù thương thể ăn hải sản, ít nhiều cũng thể yểm trợ.
Ngay đó cô mua một làn rau quả, hai lúc mới xách đồ về khu gia thuộc.
Có hàng xóm thấy, liền lòng nhắc nhở các cô: “Đồng chí Tô, hải sản để bao lâu , sẽ hỏng đấy.”
Tô Thanh Nhiễm gật đầu: “Cháu ạ, hôm nay đưa nhiều đồ qua như , cháu liền nghĩ mua nhiều đồ một chút, lát nữa xong sẽ mang cho nếm thử.”
“Ui chao, đồng chí Tô cô cũng quá khách sáo !”
“Nên mà ạ.”
“Chị , chúng em về đây.”
“Được .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-124-di-cho-mua-hai-san.html.]
Tô Thanh Nhiễm và Thời Hữu Di về đến nhà, mấy thò đầu từ trong nhà, nọ bĩu môi: “Chậc, đồng chí Thời đều hôn mê bất tỉnh , cô còn chỉ lo ăn uống, đúng là đồ vô tâm!”
“Thế thì hả? Đồng chí Thời hôn mê bất tỉnh, chẳng lẽ đồng chí Tô ăn cơm nữa?”
“ đấy, mặc kệ thế nào thì ngày tháng vẫn trôi qua chứ, chăm sóc bản cho mới sức lực chăm sóc đồng chí Thời.”
“Ai còn thể tỉnh ?”
“Cái chuyện như thế? Đồng chí Thời đắc tội gì với cô mà cô trù ẻo như ?”
“Bà giới thiệu cháu gái cho đồng chí Thời, mắt, bà liền sinh oán hận.” Người trợn trắng mắt, cực kỳ khinh bỉ .
“Xì, còn tưởng là chuyện gì, bà cũng xem cháu gái bà lớn lên trông thế nào, y như cái trái dừa !”
“Các ...”
Tô Thanh Nhiễm mới đặt đồ xuống, Mạnh Tri Hành từ trong phòng , đống đồ cô mua, trong lòng vô cùng mất kiên nhẫn.
Giọng đè xuống thấp thấp, mang theo một tia vui rõ ràng: “Cô mua là những thứ Vân Tiêu thể ăn, rốt cuộc cô gì?”
“Hơn nữa cô mua cũng quá nhiều , nếu gây sự nghi ngờ thì ?”
Mạnh Tri Hành cảm thấy đối tượng của Vân Tiêu thật sự là quá ngu xuẩn, để cô mua thức ăn cũng mua xong, thật Vân Tiêu coi trọng cô ở điểm nào.
Lão Tạ cũng thế, mà để cô tới chăm sóc Vân Tiêu, quả thực chính là thành sự bại sự thừa, mới đến bao lâu bắt đầu chuyện ngu xuẩn, nếu ở thêm vài ngày nữa, e là bộ đội đều Vân Tiêu đang dưỡng thương ở chỗ !
Tô Thanh Nhiễm cũng nhíu mày, đó cô cảm thấy vị bác sĩ Mạnh thái độ kỳ lạ với cô, nhưng rõ ràng, hiện tại cô mới thật sự cảm nhận cỗ ác ý .
Cô bước lên một bước: “ mua nhiều đồ như là vì tặng một ít cho các thím hàng xóm, còn về phần hải sản là để che mắt, bởi vì Vân Tiêu thương thể ăn những thứ .”
Bị cô châm chọc hiểu đạo đối nhân xử thế, sắc mặt Mạnh Tri Hành chút khó coi, hỏi ngược : “Vậy cô để Vân Tiêu ăn cái gì?”
“Bác sĩ Mạnh mù ? Một con cá lăng to như sắp chọc mù mắt kìa!”
Mạnh Tri Hành cúi đầu , quả nhiên là một con cá lăng, mặt nóng lên, chút cứng họng.
“Bác sĩ Mạnh, cảm thấy dường như ý kiến với .” Tô Thanh Nhiễm lạnh lùng .
“ .” Mạnh Tri Hành nhíu mày.
“Anh phân trách cứ , chẳng lẽ đối xử với khác cũng như ?”
“...” Mạnh Tri Hành thừa nhận, đích xác là vì một chuyện nên chút ý kiến với Tô Thanh Nhiễm, nhưng cô cũng cần thiết nâng cao quan điểm như chứ?
Cũng quá hẹp hòi !
Thời Hữu Di cũng sa sầm mặt: “Bác sĩ Mạnh, Thanh Nhiễm là đối tượng của Vân Tiêu, hy vọng thể tôn trọng cô một chút. Cô cấp của , là vì tình huống đặc biệt, nếu còn dám dùng ngữ khí đó chuyện với chúng , chúng sẽ bỏ qua như .”
Mạnh Tri Hành sắc mặt khó coi trở về phòng . Y tá Đổng cũng chút hổ, thật vì bác sĩ Mạnh ý kiến lớn với đồng chí Tô như , nhưng giờ phút hiển nhiên là thể .
Thời Hữu Di: “Thanh Nhiễm, đừng để ý đến , một đàn ông to xác mà lòng hẹp hòi như , hiểu lầm em mà ngay cả một câu xin cũng .”
Giọng lớn nhỏ, Mạnh Tri Hành ở trong cửa vặn thể thấy. Nghe , sắc mặt càng thối hơn.
Thời Hữu Di thu dọn đồ đạc mặt đất, đầu hỏi: “Mấy thứ xử lý thế nào? Chị tới giúp em.”
“Chị theo em.”