"Anh dành cho em một bất ngờ." Thấy Ôn Hiến cũng chút ngượng ngùng, mỉm lảng sang chuyện khác, tiếp tục màn cầu hôn: "Anh vẫn còn nhớ đầu tiên thấy em, lúc đó em vẫn còn nhỏ xíu, như một đứa trẻ học lớp mầm non ."
"Hơi quá nha, cùng lắm thì cũng em học lớp một chứ." Tuế Tuế lườm .
" lúc đó vẫn dùng từ gì để miêu tả, chỉ thấy em xinh như b.úp bê trong tủ kính . Đến mới em b.úp bê, em là một thiên thần nhỏ."
Ôn Hiến cả đời hiếm khi sến súa như , nhưng chẳng thấy chút ngượng ngùng nào. Ánh mắt Tuế Tuế tràn đầy sự dịu dàng, thậm chí còn mang theo vài phần đỏ hoe. Những năm tháng cuộc đời đó quá khổ cực, khổ đến mức bao nhiêu năm qua Ôn Hiến cứ nghĩ nghĩ , vị ngọt duy nhất cũng chỉ chuyện gặp Tuế Tuế mà thôi.
"Chúng là bạn , là bạn cùng bàn, mặc dù đó lớp trưởng và những khác cướp mất vị trí ."
"Ơ kìa, bạn cùng bàn của vốn là bọn tớ mà!" Phía bên , Hà Song Hạ và Nhị Niêu cùng lên tiếng đính chính. Cái gì mà cướp? Nói năng thể chuẩn xác hơn hả?
" chúng vẫn là bạn học, mười năm là bạn học, bốn năm là bạn cùng trường, bảy năm là yêu, quen tròn mười chín năm. Hai phần ba cuộc đời đều là em, nhưng thế vẫn đủ, chúng còn nhiều cái mười chín năm nữa để cùng bên ."
"Bây giờ, chính thức hỏi ý kiến của cô Vưu Tuế Tuế, em sẵn lòng cùng – Lê Hiến của , Ôn Hiến của hiện tại – cùng qua vô cái mười chín năm ?"
Không "dù thế nào chăng nữa". Đời sẽ để Tuế Tuế chịu khổ cùng nữa.
Anh cứ lặng lẽ quỳ ở đó, ánh mắt bình thản nhưng tràn đầy sự mong đợi cô. Có thể thấy vẫn đang căng thẳng, căng thẳng đến mức đầu gối run rẩy. Điều đối với một luyện võ quanh năm, thể dễ dàng xổm một tiếng đồng hồ mà thì đúng là chuyện lạ vô cùng.
Tuế Tuế lau những giọt nước mắt rõ nguyên do, dường như cô thấy của lúc ban đầu, cũng nhỏ bé, gầy gò, đói đến mức chỉ uống nước lã cho đầy bụng. Cô đầu những khác đang mặt ở đây.
Mẹ Vưu Niên Niên, dì Vưu Nguyệt Nguyệt, dì Vưu Dư Dư, dì Út Vưu Lệ cùng , gương mặt mang theo vẻ nỡ nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Cuối cùng họ cũng thấy đứa con bé bỏng của ngày nào trưởng thành .
Bố Trần Tấn, dượng út Du Tầm, dượng Nghiêm Cách – những mới từng khiến Tuế Tuế mấy thích thú vì "cướp" mất những quan trọng của cô – đang đó cùng Du Ninh, Vưu Từ, Nghiêm Ngữ, trong mắt đều là sự khích lệ.
Lại sang nhóm bạn Hà Song Hạ, Nhị Niêu, Nhị Cẩu Tử, Thiết Trụ – bốn bạn quen từ lúc cô còn . Tất cả đều đang mỉm , thấy cô qua còn vẫy tay chào cô nữa. Bao nhiêu năm trôi qua, chẳng gì thể đổi tình bạn của họ.
Ở bên cạnh còn vợ chồng cô giáo Tiêu Nhược Thủy – những đầu tiên khai sáng âm nhạc cho cô; Viện trưởng Doãn – khai sáng ngôn ngữ cho cô; chú Trần Dung vốn luôn lạnh lùng nhưng vô cùng quan tâm đến đứa cháu gái ; cùng với Trần Tư Tư, Trần Mân Giang, Trần Mân Mễ và những hậu bối khác. Mỗi một đều để những dấu ấn đậm nét trong hành trình trưởng thành của Tuế Tuế.
Tuế Tuế khẽ sụt sịt mũi, cúi đầu Ôn Hiến đang ngày càng căng thẳng vì cô mãi trả lời. Cô nở một nụ thật tươi, đưa tay trái , dõng dạc đáp :
"Em đồng ý."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-576.html.]
Mặc dù Tuế Tuế kết hôn muộn, nhưng vấn đề thực vẫn luôn khiến cô trăn trở.
Đầu tiên là vì cô thực sự khá thích trẻ con, bởi lẽ trẻ con trắng trẻo, mềm mại, vô cùng đáng yêu. Chẳng hạn như cô đây . Hi hi.
sức khỏe của Tuế Tuế quả thực là một vấn đề lớn. Rất nhiều bình thường khi sinh con còn đối mặt với tình trạng khó sinh, hoặc gặp các vấn đề về sức khỏe sinh, huống chi là cô. Cơ thể cô tuy bình thường trông khác khỏe mạnh là mấy, nhưng thể chạy nhảy mạnh và dùng t.h.u.ố.c lâu dài để kiểm soát. Chuyện sinh con thì đúng là đừng nghĩ tới nữa.
Những điều lợi hại Tuế Tuế đương nhiên phân biệt , nhưng khổ nỗi, cái gì thì lòng càng xốn xang. Việc " thể sinh nhưng sinh" và "vì sức khỏe nên dám sinh" là hai cảm giác khác biệt .
Mỗi khi nghĩ đến, cô vẫn thường thấy buồn bực, giống như mỗi những khỏe mạnh khác chạy nhảy tung tăng khắp nơi, cô cũng sẽ nảy sinh lòng ngưỡng mộ. Tuy nhiên, cảm xúc đến nhanh mà cũng nhanh. Cái gì thì mới xốn xang, chứ "nếm mùi" một cái là mặt ngay.
Sau khi Tuế Tuế trưởng thành, đứa trẻ đầu tiên xuất hiện bên cạnh cô chắc chắn chính là Uu Uu. Cô bé trắng trẻo mũm mĩm, từ nhỏ nghịch ngợm, chạy nhảy giỏi, tính tình , nhè, ăn uống cực kỳ ngon miệng, xét theo tiêu chuẩn thông thường thì là một đứa trẻ ngoan .
Lúc đầu Tuế Tuế nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề, còn hăng hái xung phong xin trông cháu.
Ngày thứ nhất: Thân tâm mệt mỏi.
Ngày thứ hai: Kiệt sức .
Ngày thứ ba: Ánh mắt vô hồn.
Ngày thứ tư: Biến mất dấu vết.
Trải nghiệm trông trẻ để một bóng ma tâm lý sâu sắc cho Tuế Tuế, đến mức trong một thời gian dài cô hề nhắc đến chủ đề con cái nữa.
con thường ch.óng quên. Dù trông Uu Uu mệt tim nhưng con bé đáng yêu quá chừng, lúc nào cũng tung tăng nhảy nhót, cái miệng nhỏ ngọt xớt. Đến khi Uu Uu lớn thêm một chút, cần chăm sóc quá nhiều, cũng còn là "máy lặp " mà thể ngoan ngoãn tự xem tivi, chơi máy tính, thì Tuế Tuế bắt đầu rậm rịch ý định.
Ý nghĩ nảy bao lâu thì chị gái Vưu Nguyệt Nguyệt – ngoài ba mươi vẫn động tĩnh gì vì mải mê công việc – mang thai.
Tuế Tuế lập tức phấn khích hẳn lên, cả ngày cứ quấn quýt quanh chị gái, mong chờ đứa nhỏ chào đời. Có "kinh nghiệm" (?) trông Uu Uu từ , Tuế Tuế chuẩn nhiều thứ hơn hẳn: xe đẩy, núm v.ú giả, sữa bột, đồ chơi, quần áo, tã giấy... Đủ thứ hầm bà lằng, tóm là trẻ con còn đời mà đồ đạc chất đầy một phòng .