Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 570

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:17:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Hiến ngay từ đầu trúng tiền đồ của khu công nghệ, vì thế mảnh đất mua từ sớm khá rộng lớn. Lúc công ty mới thành lập nhiều , ngoài Ôn Hiến chỉ vài bạn học cùng lớp, là dân kỹ thuật.

Đến bây giờ, quy mô mở rộng hơn nhiều, phân công ngày càng rõ ràng, nhân viên trong công ty cũng ngày một đông hơn.

Tuế Tuế thường xuyên qua đây, trong công ty chẳng ai là cô. Cầm thẻ thông hành suốt một đường thuận lợi, Tuế Tuế đến bên trong.

“Cốc cốc cốc.” Tuế Tuế tới trực tiếp mở cửa, thò đầu trong, đôi mắt to tròn đảo quanh.

“Hừ.” Tuế Tuế bĩu môi, nụ mặt cũng nhạt vài phần.

“Sao em mang nhiều đồ thế ? Có nặng ?” Ôn Hiến chút dấu vết rời khỏi vị trí, chạm bên cạnh.

“Cũng bình thường thôi, em trẻ con , xách mấy thứ cơ chứ.” Tuế Tuế phàn nàn vì cứ coi cô như đứa trẻ.

“Thế mà là ít ?”

Ôn Hiến thở dài, đón lấy hộp cơm và túi hoa quả lớn tay cô, đặt lên bàn, dắt cô xuống ghế của . Sau đó sang với bên cạnh:

“Dữ liệu của cô cần điều chỉnh một chút. Cô tìm Cao bảo hướng dẫn điều chỉnh, phụ trách thực tập sinh các cô.”

“Vâng.” Người phụ nữ mím môi, vẻ mặt trông vẻ ngượng ngùng, ánh mắt vô thức về phía Tuế Tuế đang ghế, cuối cùng cầm đồ của rời .

trông cũng khá xinh xắn, ngoài cũng coi là một tiểu mỹ nữ, nhưng so với Tuế Tuế thì còn kém xa. Cô chút cam lòng, khi đến cửa vẫn nhịn đầu một cái. Chỉ thấy một Ôn Hiến vốn luôn trầm tĩnh, lạnh lùng giờ đây gương mặt tràn đầy nụ , nhẹ nhàng dỗ dành , khác hẳn khi đối mặt với những khác.

Đợi khi đó khuất, Tuế Tuế mới khoanh tay n.g.ự.c, hừ lạnh một tiếng, vui :

“Số đào hoa của cũng khá đấy nhỉ.”

“Sắp nghiệp , công ty mới tuyển một đợt thực tập sinh, coi như là giúp nhà trường giảm bớt áp lực. Em cũng đấy, mấy năm nay các xí nghiệp quốc doanh ăn mấy thuận lợi, tiếp nhận quá nhiều , phía chúng cũng cần m.á.u mới.”

Bàn tay Ôn Hiến đặt lên vai Tuế Tuế nhẹ nhàng xoa bóp cho cô. Anh luyện võ mười mấy năm , chuyện xoa bóp nghề. Tuế Tuế suốt ngày thì , thích vận động, hễ thời gian là Ôn Hiến bóp vai cho cô hoặc dắt cô dạo vài vòng.

Những điều Tuế Tuế đương nhiên là , nhưng chuyện đó và chuyện giống . Cái nãy một cái là tâm tư .

cũng gì lạ, Ôn Hiến trai tương lai, lúc nào chẳng thích. Chỉ là tận mắt thấy thì cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

Đặc biệt là hiện tại Tuế Tuế đang bực bội vì bao nhiêu năm nay chẳng thèm nhắc đến chuyện kết hôn.

Không kết hôn thì đính hôn cũng chứ?

“Hết thời gian thực tập cô sẽ thôi.” Nhìn dáng vẻ của cô, Ôn Hiến chút bất lực lắc đầu, xoa xoa đầu cô, uyển chuyển :

“Đợt tuyển mười , chúng chỉ giữ ba , cô nhiều sức cạnh tranh lắm .”

Nếu tuyển dụng theo quy trình bình thường, Ôn Hiến chắc nghi ngờ là cửa . sơ yếu lý lịch của cô quả thực , chỉ là năng lực kém một chút.

Tất nhiên thể là cô kém, chỉ là yêu cầu của công ty họ quá cao, đợt những thực tập cũng giỏi, so sánh thì cô chỉ ở mức bình thường thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-570.html.]

Ít nhất là giống với dự tính ban đầu của họ, vì hồ sơ của cô tuyệt đối là nhất trong đó.

“Em .” Tuế Tuế kiêu ngạo hếch cằm lên, : “Em chẳng thèm lo lắng về những bên ngoài.”

“Là nên lo lắng mới đúng.”

Ôn Hiến cũng bật , véo nhẹ má Tuế Tuế, ghé sát hôn một cái, bế cô lên đặt lên đùi , đầu tựa vai cô, một tay di chuột điều chỉnh dữ liệu.

“Ái chà, cứ việc , em chỗ .” Thấy đang chính sự, Tuế Tuế cũng nghiêm túc .

Lúc hỏi lễ tân , khách mới trực tiếp .

“Để ôm một lát.”

Giọng Ôn Hiến mang theo vài phần mệt mỏi. Đầu tựa vai Tuế Tuế, thở phả tai cô nóng hổi và nhột nhạt. Tuế Tuế nhịn mà khẽ cử động đầu, gạt lọn tóc sang một bên, ngoan ngoãn trong lòng Ôn Hiến việc.

“Nếu bận thì cần ngày nào cũng đón em .” Tuế Tuế chút xót xa cho .

“Cũng bận đến mức đó.” Ôn Hiến khẽ hai tiếng, : “Hơn nữa tìm em là lúc hiếm khi thư giãn, em thể tàn nhẫn thế chứ?”

“Gì chứ, chỉ giỏi lời ngọt ngào dỗ dành em thôi.” Tuế Tuế lẩm bẩm, nhưng nụ mặt thì giấu nổi.

“Vậy, dỗ dành cho vui ?” Ôn Hiến nghiêng đầu cọ cọ chiếc cổ thon dài của Tuế Tuế.

“Hừ, mồm mép tép nhảy.” Đã ở bên lâu như thế, Tuế Tuế ý đồ của cơ chứ. Cô khẽ hừ một tiếng, nhưng vẫn nghiêng qua ôm lấy đặt lên môi một nụ hôn.

Kết thúc nụ hôn, Ôn Hiến mãn nguyện cọ cọ cổ Tuế Tuế, giọng nhẹ nhàng:

“Ngoan, tự ăn cơm kẻo lát nữa nguội mất. Anh xử lý nốt chút việc . Đợi bên xong xuôi, công ty niêm yết lên sàn xong, sẽ cưới Tuế Tuế nhà .”

“Thế thì nỗ lực lên đấy nhé.”

Tuế Tuế lập tức vui mừng mặt.

bảo mà, Ôn Hiến nhà cô thể là loại đó chứ.

Dạo gần đây Tuế Tuế cảm thấy buồn chán.

Ôn Hiến đang một dự án quan trọng, thời gian bận đến mức còn thời gian mà chơi với cô. Cô cũng chẳng nỡ phiền , vì hễ cô đến là Ôn Hiến nhất định sẽ gác việc đang ngay lập tức.

Anh bận thì chớ, đám bạn cũng bận túi bụi.

Hà Song Hạ khi lấy bằng Tiến sĩ về nước nhận công tác tại trường, từ bạn học biến thành đồng nghiệp của Tuế Tuế, tạo thành một vòng khép kín hảo. Cô nàng thì mê chứng khoán, đợt chạy sang Cảng Thành, còn "vặt" của Tuế Tuế một khoản tiền là để chơi một vố lớn.

 

 

Loading...