Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 561

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:17:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tất nhiên, nếu thật sự thích một chút nào, cũng chẳng cho cơ hội thì cũng chẳng cả, dù đời đàn ông nhiều như , tùy chọn thôi đúng ?” Tuế Tuế chỉ nhắc nhở cô thôi.

Rất nhiều chuyện qua thì cứ để nó qua , vẫn về phía , cần thiết tự nhốt trong đó.

Hà Song Hạ im lặng, bứt một nhành hồng của Tuế Tuế, vò nát trong tay. Thấy tâm trạng cô , Tuế Tuế đành nhẫn nhịn.

“Cậu , lo cho bản . Đợi lén lút ở bên Ôn Hiến, tiêu đời chắc.” Cuối cùng Hà Song Hạ vẫn lảng tránh chủ đề đó.

Bản cô cũng nghĩ thông suốt. Bảo cô ở bên Trang Hòa Dụ, cô nuốt trôi cơn giận kiếp , đàn ông kiếp đối xử với cô hờ hững, kiếp là dáng vẻ , cô thật sự khó mà trút hết oán khí trong lòng.

bảo cô bắt đầu , tìm một đối tượng mới...

Mấy chục năm ròng rã kiếp , cùng với mười mấy năm chung đụng kiếp , thật sự dễ dàng gì để dứt bỏ. Trong lòng Hà Song Hạ rối bời, bèn sang trêu chọc Tuế Tuế cho bõ ghét.

Quả nhiên, câu , Tuế Tuế chút chột đảo mắt, thần sắc càng thêm vẻ vô tội.

“Cậu nhất định sẽ lén mách lẻo đúng ?” Tuế Tuế nắm tay Hà Song Hạ, vẻ mặt chân thành.

“... Chắc chắn là lén lút , sẽ một cách đường đường chính chính.” Hà Song Hạ hì hì, ánh mắt oán trách của Tuế Tuế, cô hái thêm một bông hoa nữa rời .

Làm Tuế Tuế tức đến nổ đom đóm mắt! Cái chuyên môn đến tìm chuyện mà. Tuế Tuế nghiến răng bình hoa thiếu mất một nửa của , nhấc điện thoại bên cạnh lên gọi .

“Ôn Hiến, Ôn Hiến, Mao Đản bứt sạch hoa của em , tức c.h.ế.t em mất...” Tuế Tuế lải nhải bắt đầu mách lẻo.

“Được , giận nữa, lát nữa mua cho em một bó mới ?” Ở đầu dây bên , Ôn Hiến thần sắc ôn hòa, giọng trong điện thoại, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều.

“Vậy em hoa lan hồ điệp.” Tuế Tuế lập tức yêu cầu.

“Được, lát nữa gửi qua cho em nhé? Buổi tối về nhà ăn cơm ăn ở ngoài?” Ôn Hiến hỏi.

“Ăn ở ngoài , buổi tối em còn hướng dẫn sinh viên, bọn họ sắp cuộc thi cần chỉ dẫn, chắc tối muộn mới về.” Trước mặt Tuế Tuế là một xấp bản thảo sinh viên nộp lên, còn cả bài tập bên nữa, là việc thật việc thật. Bên cạnh còn nhiệm vụ công tác mà Viện trưởng Doãn giao xuống cho cô.

Lúc Tuế Tuế rảnh thì rảnh, nhưng khi bận thì cũng thật sự bận, nhất là cô còn những việc riêng khác. Cho nên một ngày thời gian rảnh rỗi của cô thực tế ít, dù về nhà cũng là bận rộn trong phòng sách, nên cô thường chọn ở văn phòng luôn.

Hi hi, trưa với tối còn thể hẹn hò, bao nhiêu.

Thời gian trôi qua, đến gần sáu giờ chiều, điện thoại trong văn phòng Tuế Tuế vang lên.

Đây là máy "đại ca đại" (điện thoại di động đời đầu), mà là điện thoại bàn, thường thì văn phòng nào cũng một chiếc, Tuế Tuế lắp thêm một cái nữa, dù dùng máy di động cũng tiện lắm. Cô tự bỏ tiền túi nên Viện trưởng Doãn cũng quản, tuy hành động nổi bật nhưng so với những thứ khác thì là khá khiêm tốn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-561.html.]

Chưa đến vợ chồng Thẩm Cẩm Văn, cũng đến hai Trần Tấn và Ưu Niên Niên, chỉ riêng thầy là Viện trưởng Doãn thôi cũng đủ để Tuế Tuế ngang trong viện . Nổi bật thì cứ nổi bật thôi, vì thực trong trường đại học những phô trương cũng chẳng thiếu. Những quyên tặng cả tòa nhà để học cũng , so với họ, Tuế Tuế là đặc biệt khiêm tốn . Tuy nhiên vì ngoại hình xuất chúng và tuổi đời quá trẻ, Tuế Tuế thực sự khiêm tốn cũng .

Tuế Tuế ngáp một cái, một tay nhấc điện thoại, bên trong là tiếng gào t.h.ả.m thiết của Nhị Cẩu Tử.

“Ưu Tuế Tuế, cho đây là sự thật , tin, tin, tin! Cậu ở bên cái tên Ôn Hiến khốn kiếp đó ?” Nhị Cẩu T.ử gào thét.

“Chú ý lời của , đừng suốt ngày cứ nhằm Ôn Hiến nhà , chúng ở bên thì nào?” Tuế Tuế lý lẽ hùng hồn.

“Mình , , ! Cái đồ phản bội , còn là bạn nhất của hả? Là bạn thì , mau đá cái tên đó , ưm ưm...”

Nhị Cẩu T.ử dứt lời Nhị Niêu ở bên lôi sang một bên, cô cầm lấy điện thoại.

“Đừng bừa, nó chỉ là ghen tị thôi, xí, cái đồ đàn ông xí.” Nhị Niêu vặn tai Nhị Cẩu Tử, hét điện thoại với Tuế Tuế: “Mau ngoài ăn cơm, chúng đợi hai ở Toàn Tụ Đức, dám đến xem xông tới trường túm .”

“Biết , nhỏ một chút.” Tuế Tuế đưa điện thoại xa một chút, bĩu môi, cũng hét trong: “Hà Song Hạ, cái đồ mách lẻo!”

“Đợi nhé.” Hà Song Hạ ở đầu dây bên , hai tay khoanh n.g.ự.c, nhàn nhã tự tại, chẳng thấy hổ thẹn chút nào.

“Hừ.” Tuế Tuế hậm hực cúp điện thoại, sửa nốt phần bài tập cuối cùng cất ngăn kéo bên cạnh.

“Hửm?” Ngăn kéo mở , Tuế Tuế chút nghi hoặc một xấp phong bì giấy màu đặt bên trong. Rõ ràng là thư tình . Tuế Tuế thấy lạ lẫm lấy thư tình , kỹ thì thấy bên ngoài bọc cẩn thận, dùng kiểu chữ tiếng Anh uốn lượn mắt tên tiếng Anh của cô.

Tuế Tuế mở to mắt, đảo mắt liên tục, rốt cuộc vẫn mở phong bì , nội dung thâm tình kín mít bên trong, cô bắt đầu thấy ngứa tay nghề nghiệp.

Cách phối hợp đúng.

Từ ngữ dùng như .

Diễn đạt quá rườm rà...

Đợi đến khi Tuế Tuế sực tỉnh, một bức thư tình đẽ biến thành hiện trường sửa bài tập văn. Cô chột một chút, tới lui trong phong bì cũng thấy ai , lòng thầm thở phào, gấp bức thư bỏ trong, phong bì ngẩn .

“Đẹp lắm ?”

Đến khi phía vang lên một giọng trầm thấp, Tuế Tuế mới phản ứng , theo phản xạ bịt c.h.ặ.t bức thư nhét đống bài tập bên cạnh.

 

 

Loading...