Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 556

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:17:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất nhiên là về nhà ngay. Dưới ánh mắt oán hận đòi theo của Ôn Thụ, Ôn Hiến dứt khoát phớt lờ, tiễn Tuế Tuế cửa "rầm" một cái, đóng cửa nhốt luôn Ôn Thụ ở bên trong.

Ôn Thụ:...

Hừ, đàn ông!

Bên , Tuế Tuế chắp hai tay lưng, nhảy chân sáo xuống lầu, Ôn Hiến phía theo.

Tuế Tuế vốn là sợ lạnh. Ngoại trừ lúc mới về cao hứng mặc chiếc áo khoác hồng mỏng, thời gian còn cô đều mặc áo phao dáng dài dày sụ. Ba cái kiểu mặc chồng lớp áo khoác, áo len, sơ mi thời thượng là chuyện bao giờ ở cô.

điều đó nghĩa là cô yêu cái . Ngày xưa cô đủ loại áo phao màu sắc lấp đầy cả một tủ quần áo, chỉ là hai năm qua ở nước ngoài cộng thêm việc đang tuổi lớn nên ít mua đồ mới, nhưng áo phao cũng nhiều mẫu xinh.

Hôm nay cô mặc một chiếc màu vàng nhạt, mũ vành lông xù, trông cô nhỏ nhắn vô cùng, dù thực tế chiều cao của cô bây giờ cũng thuộc hàng khá khẩm khi ngoài đường.

"Em chậm thôi, cẩn thận ngã, tuyết xuống đường trơn lắm." Ra đến bên ngoài, Ôn Hiến bước lên cạnh Tuế Tuế dặn dò.

Lời dứt, Tuế Tuế trượt chân một cái loạng choạng. Ôn Hiến nhanh tay đỡ lấy cô, gương mặt vô tội của Tuế Tuế mà thở dài sườn sượt.

Nhiều lúc, thực sự hiểu vì Ôn Niên Niên quản lý cô c.h.ặ.t chẽ đến thế. Tuế Tuế đúng là kiểu khiến thể ngừng lo lắng.

"Ái chà, chẳng ở đây ." Sau khi vững, Tuế Tuế trở nên lý sự. "Tại đường trơn quá thôi, của em."

"... Đi đường thì chân chút, ngã đau thì chỉ em chịu thôi." Ôn Hiến lắc đầu, chỉnh mũ cho Tuế Tuế: "Đi thôi, lên xe , ngoài trời đang đổ tuyết lạnh lắm."

"Hi hi."

Tuế Tuế đúng là kiểu "đau xong là quên", chẳng mấy chốc bắt đầu nhảy nhót, cũng may là cuối cùng cũng lên xe an .

"Chúng chơi đây?" Vừa lên xe, Tuế Tuế mong chờ Ôn Hiến.

rõ lắm về các địa điểm vui chơi. Những danh lam thắng cảnh ai cũng thì bao năm qua cô mòn cả chân , chẳng còn mấy hứng thú.

Ôn Hiến thì , thì cũng "kẻ tám lạng nửa cân", cũng là kiểu chẳng mấy khi chơi.

"... Hay là đến công ty xem thử nhé? Hai năm nay chuyển địa điểm mới, em vẫn tới bao giờ." Anh nghĩ công ty chắc cũng đủ để Tuế Tuế dạo quanh một vòng.

"Được đấy, đấy!" Tuế Tuế lập tức đồng ý, chẳng hề chê đó là nơi việc.

Yêu cầu chơi của cô, lớn nhất thực chỉ là " khỏi cửa", còn chơi cái gì thì quan trọng, cô vốn là cách tự tìm niềm vui cho .

Ôn Hiến lái xe hướng về phía công ty.

Hai năm , Thủ đô thành lập khu phát triển công nghiệp công nghệ cao cấp quốc gia đầu tiên, Ôn Hiến dĩ nhiên bỏ lỡ cơ hội , chi mạnh tay để chiếm lĩnh một khu vực rộng lớn ở đây.

Anh luôn là lo xa, cam tâm chỉ dừng ở quy mô hiện tại, nên chuẩn sẵn sàng cho tương lai. Thực tế chứng minh đúng, các doanh nghiệp tập trung về đây ngày càng nhiều, công ty của Ôn Hiến hai năm nay phát triển thần tốc, sớm còn như mấy năm nữa.

Lần việc hợp tác với nước ngoài cũng đàm phán xong, qua năm mới sẽ tiến thêm một bước nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-556.html.]

Vì thế, công ty của trang trí , chế độ cũng . Tuế Tuế bước thấy vui vẻ, khí hề vẻ nghiêm trọng căng thẳng thường thấy, cũng chẳng giống kiểu lười biếng bê bối trong các nhà máy cũ.

Vừa thấy Ôn Hiến và Tuế Tuế , đều phấn khích hẳn lên, bắt đầu hùa trêu chọc.

"Ồ!"

"Sếp ơi, đây là chị dâu của chúng em đấy ạ?"

"Chúng bảo mà, sếp mấy hôm nay đến chắc chắn là tình hình !"...

Những một phần là bạn học của Ôn Hiến, một phần là nhân tài đào từ các trường khác về, còn là từ các công ty trong khu công nghệ. Bất kể quen Tuế Tuế , cũng chẳng ngăn họ nhân cơ hội mà trêu ghẹo.

"Im hết . thấy các rảnh quá nhỉ, là bắt đầu dự án tiếp theo luôn nhé?" Ôn Hiến đe dọa đám nhân viên, nhanh ch.óng sang Tuế Tuế. Thấy cô vẻ gì là phản cảm, sự lo lắng trong lòng mới tan biến.

"Đừng mà sếp, mới nghỉ mấy ngày."

"Sếp cứ tự nhiên tham quan , chúng em im miệng là chứ gì?"...

Đối mặt với những lời trêu chọc , Tuế Tuế chỉ chớp chớp mắt, đôi gò má đỏ bừng, kéo Ôn Hiến dạo ở chỗ vắng .

Ái chà, thật là ngại quá mất.

"Khụ, bọn họ trêu lung tung thôi, chỉ là vì quanh từng xuất hiện bạn nữ nào nên họ mới thế, em đừng để tâm nhé." Ôn Hiến giải thích với Tuế Tuế, quên âm thầm "ghi điểm" cho bản . Anh vốn luôn là thông minh mà.

Quả nhiên , nụ mặt Tuế Tuế càng rạng rỡ hơn. Cô hất cằm, kiêu kỳ :

"Thôi , nể tình đáng thương như , hiểu lầm thì cứ để họ hiểu lầm ."

"Vậy thì thiệt thòi cho Tuế Tuế nhà quá." Ánh mắt Ôn Hiến càng lộ rõ vẻ ý , Tuế Tuế dịu dàng như tan thành nước.

"Cũng bình thường thôi, chúng là bạn nối khố mà, chuyện nhỏ." Tuế Tuế kiêu ngạo.

"Vậy, đồng chí Tuế Tuế 'bạn nối khố' ơi, em chơi điện t.ử ? Không ngay là bọn họ vây tới đấy." Ôn Hiến hiệu cho Tuế Tuế phía .

Đằng , đám ban nãy còn tỏ vẻ ngoan ngoãn giờ đều đang lén lút thò đầu , suýt chút nữa là ngay cạnh để lén hai .

Tuế Tuế bĩu môi, đám ngó sang Ôn Hiến, cứ cảm thấy gì đó đúng lắm, nhưng nghĩ mãi , cô hứ một tiếng, hất cằm tiếp về phía bên .

Trong mắt Ôn Hiến tràn ngập ý , trong lòng đột nhiên như hoa nở rộ, niềm vui sướng trào dâng. Anh dường như cảm nhận , một chút gì đó khác xưa.

"Anh gì đấy? Còn đợi em dẫn đường ?" Đang mải suy nghĩ, Tuế Tuế đột nhiên đầu lườm .

"Làm thế ? Anh dẫn em chơi điện t.ử, chẳng em chơi ? Anh mới mua một máy mới về, định sơn màu khác mới gửi sang cho em, giờ em đến thì thể tự tô màu, em chắc chắn là hơn vẽ ."

 

 

Loading...