Nếu là mấy việc kinh doanh nhỏ thì chắc chắn sẽ tích trữ để dịp Tết kiếm một mẻ lớn, nhưng ngành máy tính là vấn đề quảng bá , giá cả đắt đỏ nên mua chỉ chừng đó thôi, chủ yếu vẫn là dựa kỹ thuật. Hơn nữa cũng phụ trách khâu bán hàng nên bận rộn lắm.
"Cũng đúng, bận suốt ngày cũng , kiếm tiền mà chẳng chỗ tiêu." Tuế Tuế vươn vai một cái, tinh thần khá lên đôi chút. "Đi chơi thế ? Mẹ em để sắp xếp thì chắc chắn là chỗ đó vui lắm."
"Cái thì..." Vẻ mặt Ôn Hiến đổi, chút do dự chút khó , sắp xếp ngôn từ một hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn giữ im lặng: "Đến nơi em sẽ ."?
"Bí mật thế cơ ạ? Em mới hai năm thôi mà, thủ đô nơi thần kỳ đến ?" Tuế Tuế bắt đầu thấy hứng thú, đôi mắt lấp lánh Ôn Hiến, tò mò khôn xiết. Nhất là khi cô còn đặc biệt nhờ đưa cô chơi cơ chứ.
"Chẳng lẽ là bất ngờ đặc biệt chúc mừng em về nhà? Hay là chuyện gì khác? Cũng ai sinh nhật , là ngày kỷ niệm? cũng giống lắm..."
Tuế Tuế đó đoán già đoán non, đồng thời quan sát nét mặt Ôn Hiến, thấy từ đầu đến cuối chẳng hề đổi sắc mặt. Chứng tỏ cô chẳng đoán trúng tí nào. Thế là Tuế Tuế càng tò mò hơn, ngay cả con đường xám xịt lốm đốm tuyết rơi bên ngoài trông cũng thuận mắt hơn hẳn. Suốt dọc đường cô vô cùng mong đợi, thậm chí còn gương chiếu hậu để chỉnh đọng dung nhan.
Cho đến khi tới điểm đến, vẻ mong chờ mặt Tuế Tuế nhạt dần, đó là bộ mặt ngơ ngác, khó tả, thôi. Cái nơi quái quỷ gì thế ?
"Anh chắc chắn em bảo đưa em chơi chứ bán em đấy chứ?" Tuế Tuế thẫn thờ thốt lên một hồi lâu.
Ôn Hiến tiếp tục giữ im lặng, thực cũng Du Niên Niên định gì. Không hiểu nổi, bao nhiêu năm vẫn đuổi kịp tư duy của bà .
Thứ khiến cả hai đều im lặng chính là cửa hàng mặt. Trước cửa đặt dàn loa lớn, đang nhún nhảy tại đây, tấm biển hiệu hàng chữ:
Vũ Trường Thiên Thượng Nhân Gian
là ruột của đây !
Những năm gần đây vũ trường ngày càng thịnh hành. Mặc dù thi thoảng vẫn đến kiểm tra, nhưng điều đó chẳng hề ngăn cản sự lớn mạnh của loại hình .
Từ một vũ trường nhỏ trong góc khuất ban đầu, dần dần phát triển thành những cửa hàng mặt tiền lầu tầng đàng hoàng. Từ thuần túy nhảy nhót lúc đầu, biến tướng thêm nhiều trò hoa hòe hoa sói, kết hợp đủ loại uống rượu, ca hát với .
là thiếu trò mới lạ.
Đối với những thứ , Du Niên Niên quá quen thuộc .
Nói thẳng , từ mấy chục năm, mấy trăm năm , chơi còn bạo hơn bây giờ nhiều. Chẳng qua mười mấy năm ngày lập quốc chấn chỉnh, mười năm tiếp theo đ.á.n.h mạnh, nên bây giờ mới ngóc đầu dậy thế vẫn còn gọi là bảo thủ chán.
Có những thứ vĩnh viễn bao giờ dẹp hết , ngay cả những năm gắt gao nhất thì những chuyện lộn xộn cũng chẳng hiếm thấy.
Con mà, là thứ khó kiểm soát nhất, ánh sáng thì ắt bóng tối, mà quản cho xuể?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-547.html.]
Hồi nhỏ Tuế Tuế cũng ít chứng kiến mấy chuyện bát nháo của trong đại đội, nhưng từ khi lớn lên cô nào tiếp xúc với những thứ . Cô vốn là kiểu nếu cần thiết thì sẽ hạn chế khỏi nhà đến mức tối đa.
Vũ trường ...
Quá náo nhiệt.
Âm thanh chát chúa khiến tai Tuế Tuế sắp điếc đến nơi, ánh đèn thì nhấp nháy cô hoa cả mắt, còn đủ thứ mùi nước hoa lẫn lộn với mùi rượu nồng nặc.
Tuế Tuế nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Ôn Hiến, rụt rè thu , từ lúc bước thấy thoải mái giây nào, chỉ thấy chỗ nào cũng tự nhiên.
“Chỗ chẳng vui gì cả, mau về thôi .” Tuế Tuế nhăn nhó mặt mày, hận thể lao ngoài ngay lập tức, giọng điệu ghét bỏ hề giấu giếm.
“Khụ, em bảo dạo bà xem phim truyền hình, thấy cảnh mấy cô tiểu thư nhà giàu ngoan ngoãn ngoài gặp mấy tên lưu manh vô dụng, theo lượn lờ mấy vòng ở vũ trường, tiệm bi-a, tiệm điện t.ử, thế là cảm nhận tự do và chân ái bỏ trốn theo trai luôn.”
“Còn cô cháu gái nhà họ Lý bên nữa, đường đường là một sinh viên đại học lòng một gã thanh niên lên thành phố thuê, gánh vai cả một gia đình rách nát. Nhà gã đó năm sáu đứa em, bên thì mù, què, điếc, tổng cộng năm sáu bệnh. Giờ cô sinh con , thư gọi điện chỉ kêu khổ, nhưng nhất quyết chịu ly hôn.”
Ôn Hiến nhịn , giữa đám nhảy nhót như điên dại , cẩn thận che chở cho Tuế Tuế. Nhìn dáng vẻ ghét bỏ của cô, khẽ:
“Mặc dù thấy em chắc chắn sẽ vấp chuyện đó, nhưng em bảo cứ dẫn em ngoài cảm nhận một chút cho .”
“ là ruột của em khác! Nhà thì cấm con cái đến đây, thì , chuyên môn bắt em tới. Bộ thể nghĩ cho em một chút ? Chuyện quái quỷ gì thế .”
Tuế Tuế nghiến răng, tức hậm hực, cẩn thận từng bước theo Ôn Hiến. Đi đến chỗ thấy bãi nôn của uống say sàn, còn thấy cả khạc nhổ, mặt Tuế Tuế biến sắc dữ dội, cảm giác cũng sắp nôn đến nơi.
“Á á á, xem xong , mau về thôi!”
Tuế Tuế “ú ớ” nhảy phắt lên lưng Ôn Hiến, ôm c.h.ặ.t lấy cổ như sợ rơi xuống, tiện thể quên ngó xuống đôi giày của . Thấy giày vẫn sạch bong cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Em cẩn thận chút.” Ôn Hiến cũng ngờ phản ứng của cô lớn đến , vội vàng đỡ lấy cô, dở dở : “Có đến mức đó ? Đây mới chỉ là bên ngoài thôi, bên trong còn một đoạn nữa, còn lầu hai lầu ba.”
“Không , em !” Tuế Tuế trừng mắt: “Chẳng vui tí nào.”
“Lệnh của em đấy.”
Ôn Hiến cũng khổ tâm. Thú thật cũng ít khi đến đây, là dân kỹ thuật, kỹ thuật giỏi mới là chân lý, còn mấy chuyện bàn công việc uống rượu dỗ dành khác thì ít khi đụng tới.