Tuy nhiên đến trưa ngày hôm cô rời . Cô còn trường nộp hồ sơ, muộn nữa là trường nghỉ Tết mất.
"Cô hài lòng chứ?"
Tuế Tuế mới lên xe thì cô cháu gái chạy tới, c.ắ.n môi, mắt đỏ hoe Tuế Tuế. "Cháu ở bên cạnh các cụ hai năm nay, cô về một cái là các cụ liền đuổi cháu , cô hả lòng hả chứ?"
Trần Miêu Miêu là con út trong nhà, ba trai, từ nhỏ chiều chuộng, những khác trong nhà cũng nhường nhịn cô bé. Cô bé luôn cảm thấy là địa vị nhất trong lứa nhỏ của nhà họ Trần, cho đến khi Tuế Tuế xuất hiện. Sự chênh lệch đó quá rõ ràng.
Thực tế hai tiếp xúc nhiều, ngoài mấy buổi tụ họp dịp Tết, những buổi gặp mặt khác Tuế Tuế thường tham gia. Trần Miêu Miêu vốn phục, nhất là hôm qua về, hôm nay Thẩm Cẩm Văn bảo cô bé thể về nhà , cô bé thực sự nuốt trôi cục tức .
" thì gì mà hả lòng hả ? Cháu ở đây về nhà cũng chẳng liên quan gì đến cả, nhưng nghĩ cháu nhầm lẫn một điểm." Nhìn cô cháu gái Trần Miêu Miêu mặt, Tuế Tuế thở dài : "Đây là nhà của mà, nhà của , ông bà của . Quan hệ cách mấy đời , cháu nghĩ là giống thật đấy chứ?"
"Thái độ cháu đối xử với ông bà nội ruột của cháu giống với đối xử với các cụ ? Đổi vị trí , thái độ của ông bà nội đối với cháu và đối với giống ? Có thể cho cháu cái gì và cho cái gì?"
"Dựa chứ!" Trần Miêu Miêu lập tức phản bác.
"Thế thì đúng còn gì."
Tuế Tuế tựa cửa sổ hàng ghế , chống cằm Trần Miêu Miêu mà hề giận dữ, chậm rãi tiếp: "Cháu ở riêng thế nào cũng , nhưng ở nhà , mặt bà mà dám tỏ thái độ với thì đúng là thông minh lắm ."
"Dù cháu đợi vài ngày nữa cũng , đằng mới về cháu nhịn nổi. Các cụ giải thích với thì cũng buộc giải thích thôi."
Hai cụ đối với Tuế Tuế luôn mang theo chút cẩn trọng, sợ cô suy nghĩ nhiều.
"Người trẻ tuổi mà, vẫn nên dựa bản thôi, bớt nghĩ đến chuyện dựa dẫm già ." Tuế Tuế trong lòng hiểu rõ mười mươi những chuyện , thêm một câu đầy thâm thúy đóng cửa sổ bảo tài xế lái xe.
"Cô thì dựa đến chứ, du học chẳng cũng nhờ gia đình ." Trần Miêu Miêu phục đáp trả.
cô bé nhận câu trả lời nào nữa, Tuế Tuế thậm chí thèm đầu , cứ thế xe thẳng. Trần Miêu Miêu càng thêm tức giận, cô bé cũng xe . ông bà nội cô bé chẳng bao giờ gọi đưa đón, bảo cô bé xe buýt hoặc tàu điện ngầm, còn nếu taxi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-546.html.]
Trần Miêu Miêu sờ sờ tờ hai mươi đồng trong túi, tức đến nghiến răng nghiến lợi. Có tiền thì giỏi lắm chắc!
Cuộc sống trong đại gia tộc luôn cái lợi cái hại. Từ khi Tuế Tuế trưởng thành, Du Niên Niên bao giờ né tránh việc cho cô về những chuyện rắc rối đó. So với việc ở nhà họ Dịch ngày xưa, nơi mà đầy rẫy chuyện hầu mất tích lý do, biến mất vì bệnh tật t.a.i n.ạ.n kỳ lạ, thì tình hình ở nhà họ Trần chỉ như trò trẻ con, còn chẳng bằng mấy đứa bạn cùng lớp cô cãi .
Tuế Tuế để tâm, thăm vợ chồng cụ Trần xong là tiếp tục việc khác. Đến tờ tiền nhân dân tệ còn thích nữa là, cô bao giờ nghĩ thể khiến tất cả yêu quý.
Tuế Tuế một mang hồ sơ đến trường bàn giao, vị viện trưởng dạy dỗ cô từ nhỏ lải nhải bảo cô " giỏi nhiều việc", đừng vì tiền mà quên cái tâm ban đầu.
Ai bảo kiếm tiền là cái tâm ban đầu chứ?
Cô từ nhỏ học hát, chơi nhạc cụ, vẽ tranh, là vẽ và sách. Dù bản cô cũng nhà in, cứ thế mà l.ồ.ng ghép "hàng riêng" , từ nhỏ đến lớn gì đều mang xuất bản hết. Cũng may những năm sự cạnh tranh giữa các nhà xuất bản lớn, trẻ em thích sách cũng nhiều. Những nét vẽ nguệch ngoạc hồi nhỏ của Tuế Tuế những lỗ vốn mà còn chút tiếng tăm trong giới trẻ em. May mà cô tách bạch tài khoản chính và tài khoản phụ .
Bận rộn xong việc ở trường, Tuế Tuế chạy qua công ty kiểm tra tình hình cụ thể mấy năm qua. Nhìn chung thứ đều đấy, vấn đề gì cả. Ừm, cứ giao cho cô thôi, cơn nghiện của cô cũng thỏa mãn hòm hòm , việc đóng cửa quản lý công ty thế quá mất thời gian sáng tác của cô.
Tuế Tuế ngày nào cũng bận đến cuồng, bàn giao luận văn nghiệp thạc sĩ đó, bên nước ngoài yêu cầu một phiên bản, tiêu chuẩn trong nước khác, thế là cô cứ sửa sửa .
lúc đầu óc đang mụ mị nhất thì Ôn Hiến một lái xe qua đón cô .
"Đi thế ?" Tuế Tuế mặc đồ dày sụ như một quả bóng, cuộn tròn ở ghế phụ, ỉu xìu hỏi. Khoảng thời gian đúng là cô bận đến kiệt sức .
"Dì bảo em suốt ngày ru rú trong nhà sắp thành rau bắp cải đến nơi , bảo đưa em ngoài chơi." Gương mặt Ôn Hiến lộ vẻ bất lực, : "Em cũng cần gấp gáp thế, tình hình đặc biệt thì xử lý đặc biệt. Em và họ cùng đường đua , cứ đuổi theo tiến độ của họ gì?"
Ngành Tuế Tuế học là Văn hóa Thế giới, nội dung tạp nham. vì cô theo nghề dịch thuật từ nhỏ nên độ khó lớn, cái khó là dồn nội dung bảy năm thành năm năm, cô còn chọn học thêm các ngôn ngữ khác và lấy thêm bằng Kinh tế nữa. Cô đúng là coi như con , rõ ràng là một "bánh bao trắng" mềm mại mà liều mạng như thế.
"Thì cũng vì tiện chuyến thôi, thì luôn một thể." Tuế Tuế ngáp một cái thật dài, mắt ngoài cửa sổ, vẻ mặt ngái ngủ: "Sắp Tết bận ?"
"Cũng , các chương trình thiết kế đó đàm phán xong xuôi, giờ chỉ còn giai đoạn cuối thôi, bận như ." Ôn Hiến đùa một câu: "Việc của là kiểu 'nửa năm mở hàng, mở hàng ăn nửa năm', phụ thuộc thời gian ."