Thế giới bỗng chốc trở nên rõ nét, "đứa nhỏ tóc vàng" mặt cũng hiện lên rõ ràng hơn. Thẩm Cẩm Văn ôm n.g.ự.c, đau lòng khôn xiết.
"Hi hi, bà?" Tuế Tuế hì hì , một nữa khoe mái tóc vàng của , chủ yếu là để trêu chọc .
"... Đẹp." Thẩm Cẩm Văn ôm n.g.ự.c dối lòng, nhưng đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t đầu Tuế Tuế, dời .
So với thế hệ trẻ, lớp già như bà bảo thủ hơn nhiều, thể cảm thụ nổi những màu sắc lộn xộn . Tuy trông cũng xinh đấy, nhưng cứ thấy sai sai thế nào .
Nếu là khác, Thẩm Cẩm Văn mắng thẳng mặt , nhưng đối mặt với Tuế Tuế du học hai năm mới về, bà chẳng nỡ nặng lời, chỉ đành mắt thấy tâm phiền, lờ mái tóc mà nắm lấy tay cô ướm thử, kinh ngạc :
"Ôi, mà cao thế ?"
"Đồ ăn nước ngoài tác dụng đến thế cơ ?"
Hồi nhỏ bé là thế, giờ cao hơn cả bà .
"Làm gì ạ, đồ ăn bên đó chỉ gầy chứ béo lên , em ăn chẳng quen chút nào. Em cao là vì vốn dĩ em sẽ cao mà, bố em đều cao thế cơ mà." Tuế Tuế kiêu ngạo ngẩng cằm. "Sau chắc chắn em còn cao nữa, chị em còn mới cao thêm một đoạn cơ."
"Cao, Tuế Tuế nhà cứ cao thêm chút nữa . Mau đây , về từ bao giờ thế? Sao chẳng báo cho nhà một tiếng để đón?" Thẩm Cẩm Văn lải nhải.
"Thì em dành cho một sự bất ngờ mà, bà xem bất ngờ ?" Tuế Tuế hi hi vài tiếng, lái câu chuyện về mái tóc: "Bà ơi, bà vẫn khen tóc em đấy."
"Đẹp... ."
Khó khăn lắm mới dời sự chú ý từ mái tóc sang chiều cao, Thẩm Cẩm Văn nhíu mày. Đối diện với ánh mắt lấp lánh của Tuế Tuế, bà gượng gạo vô cùng, xoa xoa tóc cô, khéo léo bày tỏ ý kiến: "Chỉ là em trường, liệu gây chú ý quá ?"
" bà khen mà, vốn dĩ em cũng định nhuộm , nhưng nếu thì cứ để thế bao, lúc đó em sẽ là đứa nổi bật nhất trường." Tuế Tuế hì hì vuốt tóc.
Thẩm Cẩm Văn vẻ mặt khó tả, cứ ngập ngừng thôi.
"Thôi , đừng trêu bà nội nữa." Nhìn dáng vẻ khó xử của vợ , Trần Việt ở bên cạnh lắc đầu, dở dở Tuế Tuế đang đùa nghịch. "Mau tháo cho bà xem cô cháu gái bảo bối bây giờ trông thế nào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-545.html.]
"Ha ha, vẫn là ông nội tinh mắt nhất." Phản ứng của Trần Việt ngoài dự tính của Tuế Tuế.
"Chứ còn gì nữa, ngày xưa ông từng trinh sát chiến trường đấy, nếu mà lừa dễ thế thì c.h.ế.t bao nhiêu ." Trần Việt vốn là một già nghiêm nghị, lúc cũng giấu nổi nụ . "Lớn thế mà vẫn nghịch ngợm y hệt bố cháu."
Tuế Tuế hi hi, tháo bộ tóc giả đầu xuống, để lộ mái tóc đen bên trong. Bộ tóc giả cô tốn ít tiền đặt riêng, nếu để ý kỹ thì thể như thật tì vết. Có điều vì tạo "bất ngờ" cho hai ông bà nên cô chỉnh chu lắm, cuối cùng vẫn lừa Trần Việt.
"Ôi cái con bé , bà hú vía."
Thẩm Cẩm Văn nhịn vỗ vỗ cánh tay Tuế Tuế, lườm cô một cái đầy trách móc. Nhìn mái tóc vàng kéo để lộ tóc đen bên trong, bà khép miệng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tuế Tuế:
"Cao lên , gầy , trông thế ai bảo mới hai năm chứ, bảo mười năm cũng tin. Sao mà cao nhanh thế, đây, bà tìm thước đo xem nào."
"Tuế Tuế nhà cũng cao lên ..."
Chân tay Thẩm Cẩm Văn còn nhanh nhẹn như , bước run rẩy và chậm chạp, nhưng tinh thần vẫn y như lúc Tuế Tuế rời . Bà kéo Tuế Tuế hết đo chiều cao gọi lấy đồ ăn cô thích, đòi tìm đến đo đạc để may quần áo mới cho cô, vui mừng khôn xiết.
Họ tuổi cao, đương nhiên thể ở một , lúc nào cũng con cháu phiên qua bầu bạn. Từ lớn đến bé quá đông , ngoại trừ em Trần Mân Giang và mấy bọn Trần Tư Tư, Tuế Tuế quá thiết với những khác.
Số cô về nhà thực sự nhiều, thêm đó vai vế quá cao, đãi ngộ ở nhà họ Trần khác biệt hẳn so với những cùng lứa. Những hơn cô vài tuổi thì còn đỡ, chứ những đứa trẻ sàn sàn tuổi cô thậm chí kém vài tuổi thì quả thực khó để đối đãi bình thường.
Bởi lẽ tuy nhà họ Trần thế lực lớn, nhưng lương bổng cũng chỉ là mức lương cố định. Nếu những năm mức lương đó tiêu xài thoải mái, thì cùng với sự mở cửa kinh tế, tiền đó còn thấm tháp . Sự chênh lệch trở nên rõ ràng.
Đặc biệt là ở nhà họ Trần, con một chỉ Tuế Tuế, sự khác biệt giữa nhà đông con và nhà ít con về mặt đãi ngộ là lớn. Chưa kể bản Tuế Tuế thể kiếm tiền, ruột kiếm tiền, dì út cũng kiếm tiền, ngay cả bố của cô cũng lấy khoản tiền nhờ bạn đ.á.n.h chứng khoán giúp hồi còn du học – mà là khoản tiền khi thêm mấy ở phía .
Dù thì mỗi Tuế Tuế về, quần áo cô mặc bao giờ trùng lặp, là những mẫu thời trang thịnh hành nhất hoặc đồ đặt may riêng mà thị trường , cũng xe đưa xe đón, thực sự dễ khiến khác mất cân bằng tâm lý. Một gia tộc dù đoàn kết đến thì cũng chỉ là đoàn kết ở mặt lớn, bên trong đông ắt sẽ nảy sinh xích mích nhỏ.
Như Tuế Tuế về , trong phòng ngoài vợ chồng Thẩm Cẩm Văn còn một gia đình sắp xếp qua đây chăm sóc, hình như là con gái của cháu nội của bác cả cô, cũng thuộc hàng cháu gọi cô bằng bà . Tuế Tuế nghĩ đến mà thấy đau cả răng, vai vế quá lớn thế đúng là kỳ cục, nhất là đây là họ hàng trực hệ chứ họ xa.
Cô bé kém Tuế Tuế một tuổi, ở nhà cũng cưng chiều nên tính tình thể là . Ngay từ lúc Tuế Tuế mới , cô bé lộ rõ vẻ vui. Tuế Tuế thì cứ coi như thấy, chỉ mải kể cho bà Thẩm những chuyện thú vị ở nước ngoài hai năm qua cùng những dự định sắp tới. Tối hôm đó cô nghỉ tại đây.