Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 540

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:16:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuế Tuế giờ chẳng thèm vẻ nữa, ôm c.h.ặ.t lấy . Bờ vai Ôn Hiến rộng lớn, ấm áp, trái tim đang căng thẳng của Tuế Tuế cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, cô uất ức:

"Em máy bay mà, em cứ tưởng sẽ sợ nữa chứ."

Ôn Hiến bật .

Máy bay và cái là hai khái niệm khác .

"Chẳng gì đáng sợ , ở đây vững lắm, lát nữa là xuống thôi." Ôn Hiến nhạo cô, tiếp tục nhẹ giọng dỗ dành, nhưng nếu Tuế Tuế ngẩng đầu lên, cô sẽ phát hiện thần sắc của cũng chẳng mấy tự nhiên.

Đây còn là đứa nhỏ chỉ cao đến thắt lưng năm nào nữa, mà là một lớn mềm mại yêu kiều cao đến vai . Những sợi tóc bồng bềnh của cô chạm cổ Ôn Hiến, mang theo cảm giác tê dại, kể đến mùi hương thoang thoảng cô nữa.

Tuế Tuế thì chẳng hề ý thức lớn chút nào. Thấy Ôn Hiến nhạo , cô liền chuyển từ ôm cánh tay sang ôm c.h.ặ.t lấy vai , vùi đầu thật sâu.

Đối với những bạn cùng lớn lên , Tuế Tuế bao giờ coi họ là ngoài.

Bàn tay đang vỗ lưng cô của Ôn Hiến khựng một chút, tiếp tục vỗ. Ngón tay của bàn tay đặt bên đùi khẽ cử động, tay đưa lên một nửa, cuối cùng vẫn rút về, vô cùng lịch thiệp yên động đậy để mặc Tuế Tuế ôm.

Thời gian vòng mặt trời một vòng dài, nhưng Tuế Tuế thấy dài vô tận, cô cứ như con đà điểu vùi đầu cát .

Ôn Hiến ngoài cửa sổ, cabin lên xuống, bất chợt khẽ một tiếng.

"Anh đang em ?" Tuế Tuế đang nhát cám liền ngẩng phắt đầu lên, Ôn Hiến đầy lên án, lặp một cách thể tin nổi: "Anh dám nhạo em?"

"Anh ." Ôn Hiến cúi đầu, trong đôi mắt sâu thẳm tràn đầy vẻ chân thành: "Anh hạng đó, em thấy nhạo em bao giờ ?"

Tuế Tuế nghi ngờ , nhưng nghĩ kỹ thì hình như đúng thế thật, Ôn Hiến bấy nhiêu năm qua đúng là từng nhạo cô. Cô miễn cưỡng tha thứ cho , tiếp tục vùi đầu .

Nhờ thế, cô cũng chút tinh thần, tuy vẫn dám bên ngoài, n.g.ự.c cũng thấy ngột ngạt, nhưng tâm trạng để chuyện .

Cô hít hít mũi, theo bản năng ngửi ngửi bên cổ Ôn Hiến, tò mò xoay đầu :

"Anh đổi t.h.u.ố.c bôi ?"

Ôn Hiến luyện võ lâu năm thường xuyên thương bôi t.h.u.ố.c, lúc nào cũng phảng phất mùi t.h.u.ố.c. Thuốc ngày xưa tuy bảo khó ngửi nhưng cũng chẳng thể gọi là thơm, hiện tại thì bớt mùi t.h.u.ố.c, mang theo hương thơm nhàn nhạt.

"Hai năm mới đổi đấy, cái mùi bàn bạc hợp tác hợp lắm." Tuy bảo khó ngửi nhưng cũng chẳng là dễ chịu.

Anh vốn là một khá cầu kỳ, đến việc ăn mặc kỳ công thế nào, nhưng sạch sẽ ngăn nắp là điều bắt buộc.

"Em cứ tưởng sẽ tập nữa, tập luyện mệt lắm mà." Tuế Tuế tò mò , : "Giờ kiếm nhiều tiền thế , theo lẽ thường thì nên tận hưởng cuộc sống mới đúng."

Ví dụ như ăn ngon mặc mua mua mua, chứ giống như , vẫn cứ như chẳng đổi khác gì, ngoại trừ mua một chiếc xe với mấy căn nhà thì chẳng đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-540.html.]

"Anh thế gọi là tận hưởng ?" Ôn Hiến khẽ , ánh mắt mang theo vẻ thâm trầm.

"Xe , nhà , công ty cũng mở , nước ngoài cũng , tiền tiết kiệm cũng . Mỗi ngày ăn mặc, mua gì cũng mua , thế còn gọi là tận hưởng ?"

"Không ý đó." Tuế Tuế ngẫm nghĩ một chút, : "Em cứ tưởng hồi đó học cái là vì chị em giúp ."

Học bấy nhiêu năm cũng đủ dùng , bình thường thì cũng nên lười biếng một chút, cái trái cứ kiên trì bao giờ lơ là.

Ôn Hiến ngẩn , kìm mà nghĩ về thuở ban đầu, đó cũng là bước ngoặt trong cuộc đời .

Đến giờ vẫn chẳng dám nghĩ tới, nếu ngày đó bạn cùng bàn là Tuế Tuế, nếu lúc gặp chuyện họ giúp đỡ, thì và Ôn Thụ hiện tại đang sống những ngày tháng như thế nào.

Nếu họ, chắc chắn sẽ bệnh viện, chân của cũng chẳng lành , bố nuôi cũng sẽ vì e ngại tình hình gia đình bên của thể nhận nuôi , hoặc thể sẽ giúp đỡ , nhưng theo tính cách của thì chắc chắn sẽ chấp nhận.

Đến lúc đó tiểu học còn học xong bỏ học, ai giúp đỡ, còn những nhà chỉ kéo lùi và gây chuyện.

Nghĩ thôi cũng thấy chẳng cả.

"Cũng một phần nguyên nhân là thế, nhưng nhiều hơn vẫn là do trở nên mạnh mẽ. Mạnh mẽ , những chuyện như thế sẽ xảy nữa." Ôn Hiến thở dài.

"Anh thấy luyện võ là mệt, cũng giống như em mỗi ngày nhiều sách, luyện đàn lâu cũng thấy mệt ."

"Được ." Tuế Tuế gật đầu, tỏ ý hiểu, nhưng vẫn nhịn mà đưa tay chọc chọc n.g.ự.c nọ, tò mò:

"Thế tay đau thật ?"

Khóe miệng Ôn Hiến giật giật, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, cô với ánh mắt sâu thẳm, : "Em thấy ?"

Tuế Tuế như việc gì rút tay về, cứ như chuyện gì xảy mà tiếp tục ôm lấy , mặc kệ , lúc cô chính là con đà điểu nhỏ, chẳng quản gì hết.

Cũng may là thời gian trò chuyện trôi qua nhanh, chẳng mấy chốc cabin hạ xuống đất.

"Đi thôi, xuống ." Ôn Hiến vỗ vỗ đầu cô.

Tuế Tuế "soạt" một cái ngẩng đầu lên, một vòng giờ mới đầu tiên xuống , cách mặt đất chỉ ba bốn mét, cô quả thực là sợ nữa , chỉ là...

"Chân em mềm nhũn ." Tuế Tuế Ôn Hiến với ánh mắt mong chờ.

"..."

Ôn Hiến chút đau đầu chút bất lực, thở dài thườn thượt, gõ nhẹ trán cô một cái, đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả mà. Rồi trong tiếng phàn nàn "ây da" của cô, bế ngang cô lên, xuống .

Phía , các bạn nhỏ xuống hết , thấy cảnh cứ tưởng Tuế Tuế xảy chuyện gì, từng lo lắng vây . Đến khi thấy Tuế Tuế chỉ là mềm chân, ai nấy đều vô cùng cạn lời.

Loading...