" ngốc, cũng đưa một phần cho Mao Đản , còn một phần thì đưa cho dì nhỏ coi như góp vốn công ty, kiểu gì cũng thiệt ."
Nhị Nữu cũng bệt xuống đó gặm lê.
Không giống như vẻ tùy tiện ngày xưa, mấy năm nay đóng phim cô đào tạo ít, dù chỉ bừa một chỗ lưng cũng thẳng tắp, cổ cao thanh mảnh, khuôn mặt căng tràn collagen, trang điểm nhẹ nhàng, mày thưa mắt sáng, trong đám đông rõ ràng khí chất ngôi .
Cơ mà ở đây những dung mạo khí chất xuất chúng, Nhị Nữu cũng quá nổi bật.
Bởi lẽ so với sự chăm sóc vẻ ngoài kỹ lưỡng mấy năm nay của cô, Tuế Tuế nuôi dưỡng từ nhỏ, làn da vốn dĩ trắng như tuyết, nhờ chế độ ăn uống nên từng giai đoạn dậy thì khó coi, gần cũng chẳng thấy lấy một tì vết.
Nhị Nữu nhịn mà véo má Tuế Tuế một cái, ghen tị : "Sao da thế , thợ trang điểm của mà thấy chắc tôn lên thánh luôn quá."
Thế thì đỡ tốn bao nhiêu công sức cơ chứ.
"Trời sinh mà." Tuế Tuế hớn hở, sờ sờ mặt , đắc ý vênh váo: "Cái so ."
Nhị Nữu đảo mắt, hậm hực gặm sạch quả lê trong vài miếng chạy một bên rửa tay.
Tuế Tuế vui vẻ lắc đầu, nhâm nhi trái cây sang ba bạn khác bên cạnh, : "Lát nữa lái xe chở các ."
Mấy còn : "..."
Nói thật, chẳng thấy an tâm chút nào.
Đặc biệt là khi lên xe, cái bộ dạng sờ chỗ mó chỗ của cô, mấy họ nhanh ch.óng đuổi cô xuống khỏi ghế lái, để Nhị Cẩu T.ử cầm lái.
Tuế Tuế bọn họ đầy oán hận.
"Các coi thường kỹ năng lái xe của ?"
"Chúng thuần túy là coi thường khả năng thăng bằng của thôi." Hà Song Hạ tàn nhẫn : "Tự lấy chút ?"
"Hừ, thi bằng lái một phát qua luôn đấy." Tuế Tuế phục.
" phản xạ của lúc nào cũng chậm nửa nhịp. Vì sự an của chính và đường, cứ ngoan ngoãn xe , đừng tìm c.h.ế.t, lái xe cũng chẳng thoải mái gì ."
Hà Song Hạ thể khẳng định, để Tuế Tuế đường thì đúng là hung thần xa lộ.
Đặc biệt là hiện tại quản lý nghiêm ngặt như đời , đường ai lái thế nào thì lái, lái xe thật sự là một thử thách kỹ năng.
Còn vì cô lái ư?
Cô tiền thi bằng lái.
Thi bằng lái đắt lắm, cô tiền, tiền của cô dồn hết chứng khoán , chẳng nỡ bỏ mấy nghìn bạc để thi bằng lái .
Làm "cá mặn" thì cái cái dở, yêu cầu cao quá thì "cá mặn" , Hà Song Hạ khá hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Tuế Tuế ôm hận vì mất ghế lái, nhưng cũng chẳng hận lâu, cô ghé sát cửa sổ xe ngắm phố phường bên ngoài, thở dài cảm thán.
"Cũng chẳng đổi gì mấy nhỉ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-537.html.]
Mọi đồng loạt đảo mắt, nhảm, đây là rời hai năm chứ hai mươi năm, thêm bao nhiêu công ty mới, cửa hàng mới, khu vui chơi mới, hàng xóm bạn học đổi một đợt, đó là đổi lớn lắm .
Mấy họ trêu đùa ầm ĩ lái xe hướng về phía công viên giải trí.
Đang lúc nghỉ đông nên công viên giải trí đông , liếc mắt một cái là thấy trẻ nhỏ và trẻ tuổi.
Dẫu thì vui chơi chỉ dành riêng cho trẻ con.
Nơi nào thì nơi đó tiêu dùng, vì thế bên ngoài công viên bày nhiều tấm t.h.ả.m nhỏ, bán đồ ăn, đồ chơi, trang sức, thu hút nhiều .
Những chơi thường vẫn sẵn lòng chi tiền, ngang qua thấy món gì thích cũng sẽ tiện tay mua để đổi lấy tâm trạng , vì thế những bán hàng kiếm cũng khá khẩm lắm.
"Quen ?" Tuế Tuế huých khuỷu tay Nhị Nữu bên cạnh - cũng đang đeo khẩu trang và "vũ trang" đầy đủ như cô, trêu chọc: "Ngày xưa cũng bán mấy thứ nhiều lắm mà, giờ bọn họ, tâm trạng đại minh tinh thấy thế nào?"
" còn tâm trạng gì nữa? Chỉ hận hồi đó còn nhỏ, cơ hội thế thôi, lượng ở công viên ngày xưa so với công viên giải trí bây giờ chứ. Hồi đó mà ở đây thì kiếm nhiều tiền hơn ."
Nhị Nữu đau khổ khôn nguôi, chỉ thấy thiệt thòi quá, đúng là một vô cùng thực tế.
Mọi cùng rộ lên.
Nhắc mới nhớ, những năm đó chỉ mỗi Nhị Nữu chứ, tất cả bọn họ đều từng mấy việc buôn bán nhỏ , giờ đây thời thế đổi, họ cũng chẳng cần những việc đó nữa.
Đang mải chuyện thì trong túi Tuế Tuế vang lên tiếng chuông, cô lấy chiếc điện thoại "cục gạch" cồng kềnh , đầu dây bên vang lên giọng của Ôn Hiến.
"Các đến ?"
"Đến đến , ngay cạnh sạp bán thỏ bên trái cổng chính ." Tuế Tuế đáp.
"Được, bọn qua tìm các ." Ôn Hiến xong liền cúp máy.
Tuế Tuế nhét chiếc điện thoại túi, cái thứ đúng là vướng víu quá, nếu để tiện liên lạc thì cô cũng chẳng mang theo.
"Trai xinh gái ơi, mua con thỏ ? Đáng yêu lắm ." Ông chủ sạp mặt họ chào mời, bọn họ với ánh mắt như bầy cừu béo.
Đây là dùng điện thoại "cục gạch" đấy, chắc chắn là giàu hào phóng .
"Không cần , qua là thấy ngon ." Tuế Tuế lắc đầu, : "Bé tí tẹo chẳng thịt, mang về còn nuôi."
Ông chủ nghẹn họng.
Cái lời lẽ "hổ báo" gì thế , cô bé ơi, cái mặt xem lời lọt tai ?
"... Cái là nuôi để chơi mà." Ông chủ tiếp tục vùng vẫy, cố gắng bán món đồ để kiếm một mớ.
"Đây là thỏ vận chuyển từ nước ngoài về đấy, cả thành Bắc Kinh chỉ mỗi nhà thôi. Các cô xem, tai nó dài hơn thỏ thường một chút ? Đây là thỏ cảnh, chỉ lớn ngần thôi, ăn ít dễ nuôi, mua một con tặng yêu , hai mươi đồng thôi ."
"Hai mươi? Cái thứ mà đòi hai mươi á? Ông chủ, thịt thỏ cũng chỉ hơn một đồng một cân, mua con thỏ to cũng chỉ ba bốn đồng, con của ông đầy một cân mà đòi hai mươi? Kiếm tiền cũng kiểu nha."