"Thế công bằng, họ đều quen từ , chúng em thì đều lạ lẫm." Hà Phán Nguyệt phục, dậy hét lên.
Cô từ nhỏ ở nhà quen thói tùy tiện như , ở trường trong nhà máy thầy cô nể mặt quà cáp gia đình gửi nên cũng chẳng quản. Bây giờ cũng chẳng kiêng dè chút nào, chẳng nửa điểm lễ phép, giọng điệu hống hách, là là .
"Vậy theo em, thế nào mới là công bằng?" Thầy Ôn cô .
Hà Phán Nguyệt nhất thời cứng họng, nhưng một lát cô lý sự cùn: "Đó là việc mà thầy giáo như thầy nghĩ chứ!"
là... gan to thật đấy. Đám học sinh trong lớp tính thầy Ôn đều Hà Phán Nguyệt bằng ánh mắt bái phục. Cái đứa ngốc ở thế ? Trước khi chuyện thèm tìm hiểu ? Thầy Ôn mấy thầy giáo mới tính tình hiền lành dễ học sinh bắt nạt . Thầy trông trẻ thế thôi chứ thực tế cũng gần bốn mươi đấy.
"Em đúng, để về suy nghĩ thêm." Thầy Ôn gật đầu tán thành, mặt tươi , nhưng đổi giọng: " đó, để qua về kỷ luật lớp . Bất kể là ai..."
"Muốn vấn đề gì, hãy nhớ giơ tay đợi thầy gọi tên mới dậy, thầy bảo mới xuống. Nói chuyện với thầy giáo chú ý thái độ. Đều là học cấp ba , nên thế nào là tôn sư trọng đạo, kể cả là lớn bình thường cũng hạng con cháu các em quát tháo thế nào cũng ."
Vẻ mặt thầy Ôn nghiêm nghị hẳn , Hà Phán Nguyệt đang định xuống một nửa: "Hà Phán Nguyệt, hiểu ?"
Tư thế định xuống của Hà Phán Nguyệt khựng giữa chừng. Đối mặt với ánh mắt chút ấm áp của thầy Ôn, cô lúng túng vài giây, lúc mới ý thức mặt là thầy giáo, và thầy cũng đang ám chỉ . "Em ạ." Cô c.h.ế.t trân, mặt lập tức đỏ bừng, nghiến răng vì hổ, trong lòng hận thấu xương .
"Biết là ." Thầy Ôn gật đầu, cũng bảo cô xuống, mà sang những khác trong lớp, nghiêm túc : " quan tâm các em đến từ trường nào, gia đình thế nào, một khi đến đây thì tuân thủ quy tắc đặt ..."
Giọng của thầy Ôn đầy uy lực. Lúc thầy khiến vô thức e sợ, huống chi là lúc thầy nghiêm túc. Trong một ngôi trường luôn vài khiến tất cả học sinh khiếp sợ. Thầy Ôn chính là đó.
Hà Phán Nguyệt ở vị trí giữa lớp nổi bật, thầy Ôn nghiêm khắc dạy bảo về nội quy lớp, mặt cũng lộ vẻ sợ hãi. Thầy giáo khác với những cô từng gặp đây.
Nghe thầy Ôn lập quy tắc bục giảng, bên im phăng phắc, chẳng ai chim đầu đàn, cũng chẳng ai "con gà" . G.i.ế.c gà dọa khỉ, Hà Phán Nguyệt chẳng chính là "con chim đầu đàn" nhảy gây chuyện đó ?
Cũng như ý cô , lúc cả lớp chẳng nhớ gì khác , nhưng chắc chắn là ai cũng nhớ kỹ cô .
'Đồ ngốc'
'Cộng một'
Tuế Tuế đang đặt tay lên bàn ngoan ngoãn vị chủ nhiệm mới "hung dữ" dặn dò các điều cần lưu ý ngày khai giảng, bàn bỗng xuất hiện một mẩu giấy. Tuế Tuế đảo mắt, thấy thầy Ôn chú ý liền vội mở xem, đó chính là mấy chữ . Cô bé nhịn một cái, phát tiếng, vô thức bịt miệng, lén lút quanh, thấy thầy Ôn để ý mới thở phào nhẹ nhõm, hớn hở lên đó:
'Cộng hai'
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-510.html.]
Định vo tròn tờ giấy ném thì Tiểu Hoa bên cạnh giật lấy, thản nhiên lên:
'Cộng ba'
Thế là Tuế Tuế trơ mắt cô bạn ném mẩu giấy sang tay bạn bên cạnh. Đều là bạn cũ cả, hiệu bắt đầu cộng bốn, cộng năm, cộng hai mươi tư...
Cuối cùng mẩu giấy truyền đến tay Hà Song Hạ. Nhìn mẩu giấy lộn xộn những chữ cộng cộng cộng, tâm trạng bực bội vì thấy Hà Phán Nguyệt của cô bỗng chốc tan biến, mặt hiện lên nụ chân thành. Không uổng công cô bao nhiêu năm lớp trưởng tốn bao tâm sức.
"Thấy lớp trưởng mới của chúng tươi thế , việc bê sách em cứ là đầu tiên nhé." Giây tiếp theo, giọng "ôn hòa" của thầy Ôn vang lên.
Hà Song Hạ: "..."
Cười đấy, nhưng hẳn là .
Học kỳ mới đúng là khí tượng mới.
Tuế Tuế học bao nhiêu năm , đây là đầu tiên gặp một học kỳ náo nhiệt thế , thật sự là... kích thích quá .
Đầu tiên chính là Hà Phán Nguyệt - nhân vật một chuyên kiếm chuyện trong lớp. Không thầy Ôn giáo huấn thông suốt "nhâm đốc nhị mạch" , mà khi nhận rõ thầy giáo dễ chọc , cô còn gây sự công khai nữa. Trước mặt thầy giáo một bộ mặt, lưng là bộ mặt khác.
Lúc thì cô Hà Song Hạ lớp trưởng nhắm , bạn công bằng, đủ tư cách, tóm là hợp lớp trưởng.
Một mặt Hà Phán Nguyệt nhắm vị lớp trưởng đương nhiệm là Hà Song Hạ, mặt khác lôi kéo các học sinh trong lớp về phía . Là con cái nhà Hà Hữu Vọng, tuy Hà Phán Nguyệt kiêu căng ngang ngược nhưng cũng hiểu rõ lợi ích của việc quà cáp. Dưới những màn chi tiêu mạnh tay như tặng đồ ăn thức uống liên tục cùng những lời hứa hẹn, cô nhanh ch.óng thu hoạch một đống "bạn bè".
Tuy rằng đám trẻ lớp cũ của Tuế Tuế thể mua chuộc, nhưng những học sinh từ các nơi khác chuyển đến tản mạn thì cô mua chuộc gần hết. Cũng chính vì , lớp học đang yên đang lành, chỉ mấy ngày phân hóa cực đoan, bắt đầu kiểu nước sông phạm nước giếng.
À hẳn, Hà Phán Nguyệt thỉnh thoảng vẫn thích "phạm nước giếng", dù nào cũng đ.á.n.h bật trở nhưng cũng ngăn cô tiếp tục nỗ lực. là một tinh thần dũng cảm đáng khen.
thật sự tất cả những chuyển đến cô đều mua chuộc ?
Tất nhiên là . Những kẻ cô mua chuộc chỉ là những bình thường, tính cách bình thường, thành tích bình thường và chủ kiến. Những giữ lập trường trung lập, định xen mấy chuyện vẫn , và một bộ phận khác thì chủ kiến, khinh thường Hà Phán Nguyệt.