Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 499

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:13:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có nhà phân phối rộng hơn 70 mét vuông, lương mỗi tháng hơn một trăm gần hai trăm đồng, nếu tiền thưởng thì còn cao hơn nữa.

Tiền tiết kiệm trong tay ít, ngộ nhỡ chuyện gì cũng bảo đảm, kiểu gì cũng cần đàng gái bù tiền .

Ly hôn là do vợ cũ đề nghị, sự nghiệp của vợ cũ , thua kém Lữ Hành bao nhiêu, hồi đó ly hôn cũng là cô chủ động đề nghị, những năm qua chuyển công tác nơi khác, từng , nhưng tháng nào cũng gửi tiền nuôi con.

Lữ Hành cũng nhiều chị em, gì cũng dễ giúp đỡ, như đứa nhỏ hiện tại của chính là do bố em trong nhà giúp chăm sóc...

Sau một hồi kể, Tô Thục Phấn động lòng.

Chưa đến cái khác, chỉ riêng mức lương thôi bình thường nào cũng xao xuyến, cô mỗi tháng mới hơn ba mươi đồng chứ mấy.

Dù tiền thể đưa hết cho cô, trừ các khoản chi tiêu bắt buộc thì tiền còn cũng ít.

Hơn nữa nhà đông , đông thì sức mạnh lớn, thời buổi một một ở ngoài cực lắm.

Cô cũng là dựa nhà họ Du, nếu thì phiền phức đầy rẫy, giờ những kẻ thích tìm chuyện, thấy sống là ngứa mắt nhiều kể xiết.

Về phần nhân phẩm, Tô Thục Phấn vô cùng tin tưởng Du Niên Niên, chị còn kén chọn hơn cô nhiều, hễ đó vấn đề gì thì chị chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Tất nhiên, điều kiện như giới thiệu thì thể nào thập thập mỹ .

Vấn đề lớn nhất của Lữ Hành chính là đứa con, dù bảo là bệnh tự kỷ, nhưng thực tế cũng chẳng khác gì một đứa trẻ ngốc nghếch, chăm sóc cả đời.

Người bình thường khó chấp nhận, huống chi là điều kiện , đặc biệt là bản Lữ Hành cũng kén chọn.

Kén chọn mãi nên rốt cuộc chẳng tiến triển chút nào.

Chuyện xem mắt đúng như Tô Thục Phấn nghĩ lúc đầu, ban đầu giới thiệu nhiều, điều kiện cũng , nhưng bạn cứ kén chọn vài , sẽ hiểu là mắt bạn cao quá, khó giới thiệu, dần dần sẽ ít , điều kiện cũng ngày càng kém.

Lữ Hành cũng .

Những xem mắt những năm qua đến vài chục thì cũng mười , trong đó cũng thiếu phù hợp, tính tình , bao dung.

do cuộc hôn nhân đầu tiên , và vợ cũ là do gia đình giới thiệu, môn đăng hộ đối, điều kiện phù hợp, cuối cùng kết cục như .

Cho nên luôn cảm thấy , lặp kết cục của cuộc hôn nhân đầu, đối với việc tái hôn càng thêm thận trọng, bởi vì lớn thể từ đầu, nhưng đứa trẻ thì .

Lần chịu xem mắt, một là vì nể mặt Du Niên Niên, hai là thực sự kéo dài quá lâu , đứa nhỏ thể cứ nhốt mãi trong nhà, ba là...

Anh và Tô Thục Phấn cũng coi như là quen sơ qua, tìm hiểu ngắn hạn.

Dù lúc đầu cô hậu đậu, đường còn va khác, đổ canh, nhưng đó xin thành khẩn, dọn dẹp cũng , tính tình dịu dàng nhẹ nhàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-499.html.]

Lữ Hành ấn tượng khá về Tô Thục Phấn.

Những phụ nữ xung quanh , kể cả những quen , đa phần đều thuộc tuýp mạnh mẽ, như vợ cũ cũng là kiểu của công việc, quan tâm đến sự nghiệp hơn gia đình.

Đứa nhỏ sinh khác với những đứa trẻ khác, quấy, đó động, vấn đề nghiêm trọng.

Đi bệnh viện khám cũng vô ích, khả năng khỏi là quá nhỏ, thậm chí dù khả năng khỏi thấp thì gia đình cũng cần bỏ nhiều tâm sức.

thể chôn vùi cả đời đứa trẻ , khi đó ngần ngại chọn ly hôn, lúc đứa bé mới mấy tháng tuổi.

Bảo hận cô thì cũng hẳn, nhưng bảo một chút oán trách nào thì cũng , nhưng suy cho cùng đáng thương nhất vẫn là đứa trẻ, ruột còn để tâm thì ngoài gì nữa.

Lữ Hành cũng thực sự mong đợi tái hôn sẽ đối xử với con như con đẻ, sẽ tâm ý kiên nhẫn suốt chặng đường, chính còn chẳng điều đó.

tái hôn thì trong nhà cũng sẽ thuê bảo mẫu chuyên nghiệp chăm sóc đứa nhỏ, chỉ là cần một giám sát trông coi.

khi xem mắt chắc chắn thể như , nếu sẽ chỉ khiến đối phương càng thêm lơ là đứa trẻ.

" yêu cầu gì khác, chủ yếu vẫn là đứa nhỏ, tình trạng của con bé đặc biệt, tuy sẽ thuê bảo mẫu nhưng bảo mẫu suy cho cùng vẫn là ngoài, chỉ thể lo ăn uống đơn giản, những việc khác vẫn do nhà chịu trách nhiệm."

Về phía bố , họ cũng nhiều việc, thế hệ nhỏ trong nhà cũng đông, họ thể suốt ngày xoay quanh một con bé .

Mấy năm qua, bảo mẫu cũng đổi mười mấy , đều ưng ý, vấn đề vệ sinh thì là vấn đề quan niệm, bớt xén đồ đạc, tiền nong, lúc đầu thì nhưng thấy ai chú ý là bắt đầu lơ là ngay.

" công việc của bận, đôi khi vài tháng mới về nhà một , nên đứa nhỏ vẫn do cô phụ trách. Hiện giờ con bé đơn giản và ăn uống, vệ sinh, tuy chậm hơn trẻ bình thường nhưng con bé thể học , nên phương diện sinh hoạt cần để tâm nhiều hơn."

"Con bé tuy phản ứng gì cũng chuyện, nhưng ngoan, la hét chạy loạn, nên để thương, bảo mẫu chính là vì chuyện đó."

"Bị thương? Không bảo đứa nhỏ ngoan chạy loạn ? Sao thương ?" Tô Thục Phấn cau mày, sự chú ý dồn đứa trẻ.

Đứa bé , hôm nay Lữ Hành cũng mang theo.

Con bé mặc bộ đồ xanh quần đen phổ biến nhất thời , chân giày vải bình thường, tóc tết b.í.m đơn giản nhất.

Cũng thể là kém, chỉ là quá đỗi bình thường.

Đứa trẻ mắt Tô Thục Phấn là bọn Tuế Tuế, Nhị Niết, Hà Song Hạ - những đứa ăn diện, quần áo trang phục của tụi nó tuyệt đối là đầu thời đại.

Ngay cả đường, mấy năm nay ăn mặc cũng tươi mới hơn nhiều, đặc biệt là trẻ con, kể cả những năm nghiêm ngặt nhất thì kiểu dáng cũng đa dạng.

 

 

Loading...