Cậu vẫn quên lúc nãy Tuế Tuế bảo thấy mệt trong .
"Được ạ." Tuế Tuế chẳng thèm suy nghĩ mà gật đầu luôn. Đi bộ nãy giờ cô bé cũng thấy mệt thật .
Ôn Hiến bèn nửa quỳ xuống cõng cô bé lên lưng. Cô bé nhẹ bẫng, mấy năm trôi qua mà chiều cao và cân nặng chẳng tăng bao nhiêu.
"Ơ kìa, các gì đấy?" Đám bạn nhỏ đằng đang chuyện rôm rả, thấy Tuế Tuế cõng lên lưng, Nhị Cẩu T.ử vội vàng lên tiếng.
"Tuế Tuế, đây tớ cõng cho!"
"Không thèm." Tuế Tuế vòng tay ôm cổ Ôn Hiến, Nhị Cẩu T.ử với vẻ chê bai: "Cậu chân tay vụng về còn đầy mùi mồ hôi, tớ thèm cõng ."
"Quá đáng nhé, tớ hôi chỗ nào hả?" Nhị Cẩu T.ử ôm n.g.ự.c giả vờ tổn thương.
"Hì hì." Tuế Tuế tiếp tục chê.
Thiết Trụ thì tự giác hơn hẳn, chẳng thèm nhắc tới. Tuế Tuế là ưa sạch sẽ, hai thì thuộc kiểu con trai bình thường, hôi thì đến mức nhưng bảo sạch sẽ tinh tươm thì cũng .
Ôn Hiến thì khác. Từ nhỏ trong điều kiện khó khăn luôn giữ sạch sẽ, giờ điều kiện thì dĩ nhiên càng kỹ hơn.
Quần áo giặt hàng ngày, giặt giũ sạch bong, chỉ là luôn mang theo một mùi rượu t.h.u.ố.c.
Cậu luyện võ nên vết thương lớn nhỏ, ai quen sẽ thấy mùi đó khó ngửi, nhưng bản Tuế Tuế là một "hũ t.h.u.ố.c" chính hiệu, từ nhỏ bao giờ rời xa t.h.u.ố.c thang.
Hai cạnh , đúng là một sự kết hợp giữa "Đông y" và "Tây y", đúng là cặp em cùng cảnh ngộ.
Thời buổi phần lớn vẫn mặc quần áo màu đen, xanh lam hoặc xám. Những bộ đồ hơn, màu sắc nổi bật cũng nhưng giá đắt, ai cũng nỡ mua.
Mấy đứa trẻ ngay cả những ít cầu kỳ nhất như Nhị Cẩu T.ử và Thiết Trụ cũng mặc bộ đồ thể thao và giày thể thao đơn giản thoáng mát, chứ đừng đến những cầu kỳ hơn. Cộng thêm ngoại hình của ai nấy đều nổi bật, đến cũng thu hút cả đống ánh .
Cả đám đang ven đường, mới một đoạn xa...
"Suỵt." Bên đường kẻ huýt sáo: "Đi chơi đấy, chơi với các , dẫn tụi em trượt băng."
"Anh cái gì mà ? Thằng cháu đây dập đầu với ông nội , ông còn tăng vế cho nhé. Cút về mà con ngoan trò giỏi !"
Nhị Cẩu T.ử kéo Nhị Nữu và Hà Song Hạ phía trong, khách khí mà mắng luôn.
Cậu cũng là hạng hiền lành gì cho cam.
"Mày ai đấy?" Mấy tên lưu manh nhỏ đang tựa tường dáng vẻ cợt nhả, chuyên trêu hoa ghẹo nguyệt tiến gần.
Tên nào trông cũng chỉ mới mười mấy tuổi, còn mang nét non nớt nhưng điệu bộ vô cùng ngông nghênh, là thấy ghét.
Đàn ông thì , nhưng những chị em phụ nữ ngang qua ai nấy đều rảo bước thật nhanh, cúi đầu đường dám liếc ngang liếc dọc, vội vàng qua vì sợ đám quấy rầy.
đám Tuế Tuế thì trong đó. Mấy đứa vẫn cứ cứ như thấy chúng. Chính vì thế mà khiến đám ngứa mắt, bèn quây lấy cả nhóm.
"Trông mặt lạ nhỉ, khu đúng ? Nếu ở đây ngang qua thì nộp chút phí lộ phí ." Mấy tên lưu manh nhỏ tiến gần với vẻ cợt nhả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-480.html.]
"Thế , nào, cô em gọi một tiếng , bọn sẽ cho các ."
Cả đám vây quanh họ, tay chỉ về phía Hà Song Hạ đang phía , với vẻ gì.
"Tao thấy mày là ban ngày ban đêm phân biệt, đang mơ giữa ban ngày đấy . Giờ mày tránh thì ông đây còn chấp nhặt với mày." Nhị Cẩu T.ử lạnh, chẳng chút gì là sợ hãi.
Mấy năm qua đồ cũ gặp hạng nào mà chẳng ? Huống chi bây giờ họ còn đông thế .
"Hì hì, tao đổi ý . Gọi nữa, lão t.ử con nhỏ ăn cơm với em tao một bữa." Nói đoạn, tên lưu manh nhỏ trực tiếp tới định đặt tay lên vai Hà Song Hạ, vẻ mặt cợt nhả: "Được chứ, cô em nhỏ?"
"Mẹ kiếp!"
Lời gã dứt thì mặt hứng trọn một cú đ.ấ.m ngàn cân.
Trang Hà Dụ kéo Hà Song Hạ tung một cú đ.ấ.m mặt tên lưu manh, mặt đầy vẻ giận dữ, bồi thêm một cú nữa.
"C.h.ế.t tiệt!" Tên lưu manh cũng nổi khùng, xông đ.á.n.h .
Thế là hai bên lao ẩu đả, những tên khác cũng xông tới.
Nhị Cẩu T.ử và Thiết Trụ đẩy Hà Song Hạ và Nhị Nữu xa, cũng lao ứng cứu. Phe ba , đối diện sáu tên, tình thế chút bất lợi.
Thấy lao đ.á.n.h , Tuế Tuế thở dài, nhảy từ lưng Ôn Hiến xuống: "Đi , nhớ giữ chừng mực đấy."
Ôn Hiến bất lực. Cả đời mặt Tuế Tuế cũng chỉ mới đ.á.n.h đúng một lúc nãy thôi, nhưng hiểu Tuế Tuế lúc nào cũng coi như kẻ bạo lực .
Cậu thấy oan ức thật sự, vốn là hiền lành mà.
lúc rõ ràng lúc để giải thích. Sau khi chắc chắn Tuế Tuế ở vị trí an , Ôn Hiến mới lao giúp một tay.
Đừng cái cách đ.á.n.h tàn nhẫn lúc nãy, thực tính tình . Như lúc đây, xông tới trực tiếp xách cổ tên lưu manh cầm đầu lúc nãy, túm gã ném nhẹ hều bức tường bên cạnh, đó sang những tên khác với vẻ mặt chân thành:
"Các tự tránh , là để ném đây?"
Một đám đang đ.á.n.h đến đỏ mặt tía tai bỗng chốc... hình.
Cái... cái gì thế? Lúc nãy cái gì bay vèo qua ?
"Nếu các tự , thì để tay ." Ôn Hiến "tiên lễ hậu binh", chào hỏi lịch sự xong thấy họ động đậy gì thì định bắt đầu động thủ.
Một hàng ngày luyện tập đối kháng như , đối diện với những tên lưu manh nhỏ suốt ngày chỉ chạy rông cậy chút liều mạng , thì đúng là "g.i.ế.c gà cần d.a.o mổ trâu".
Tuy là "g.i.ế.c", nhưng cái kiểu ném nhẹ tựa lông hồng , cộng thêm cái điệu bộ lịch sự thản nhiên , thực sự là rợn .
Mấy tên lưu manh nhỏ hàng ngày chỉ trêu ch.ó đuổi mèo, ghẹo gái lập tức chột . Người bình thường ai mà cái bộ dạng đáng sợ như thế cơ chứ?
"Bất chiến tự nhiên thành", chính là để về tình cảnh đây.