Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 442

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:12:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Và thế là... thế là dẫn đến cục diện đây.

Tuy nhiên cái ý tưởng là do Du Nguyệt Nguyệt đưa , nhưng bây giờ Nghiêm Cách gánh chịu. Tất nhiên, bản cũng hớ hở như một tên ngốc, vui vẻ gánh vác là . Dù lâu nữa Du Nguyệt Nguyệt sẽ rời , dù mới đăng ký một ngày, dù chỉ mới đăng ký còn tiệc cưới chính thức thì chẳng bao giờ mới tổ chức... nhưng cứ mỗi nhớ đến sự thật là họ đăng ký kết hôn, khóe miệng Nghiêm Cách ngoác tận mang tai, nhưng nhịn .

"Bà ngoại, thím, dì út..." Nghiêm Cách gạt sự hưng phấn khi cưới vợ sang một bên, họ với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. "Mặc dù chúng con đăng ký đột ngột, nhưng tình cảm của chúng con dành cho , cũng như thái độ đối với gia đình là vô cùng nghiêm túc. Chúng con đăng ký là vì những dự định cho tương lai , tuyệt đối vì bốc đồng nhất thời."

"Xin hãy yên tâm giao Nguyệt Nguyệt cho con, con sẽ đối xử với cô cả đời. Mặc dù... lương con cao."

Nói đoạn, giọng Nghiêm Cách chút yếu . Lương hiện tại của mỗi tháng thực hơn một trăm đồng, so với bình thường thì chắc chắn thấp, thậm chí thể là tuổi trẻ tài cao, đủ tiêu xài. mặt nhóm Du Niên Niên, luôn thấy chột .

Bởi vì một trăm đồng chỉ là tiền lương vài ngày của Trần Tấn. Lương của chú tuy tăng lên mấy trăm, nhưng cộng thêm các khoản tiền thưởng linh tinh thì một tháng cả nghìn đồng là chuyện bình thường. Đối với Du Niên Niên, tiền đó còn bằng tiền một ngày lớp phụ đạo của cô kiếm . Thậm chí đối với Tuế Tuế, cũng chẳng bằng. Nghĩ , Nghiêm Cách càng thêm chột .

"Mặc dù điều kiện của con bình thường, lương cao, nhưng con sẽ dốc hết sức đối xử với Nguyệt Nguyệt."

"Bố bảo , đàn ông vẽ bánh như thế cả thôi." Tuế Tuế tiếp tục quấy rối, trợn to mắt, giọng điệu mỉa mai, "Nào là tuy xe nhà tiền việc , nhưng một trái tim yêu em, là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!"

"... Anh, chắc là khá hơn một chút." Nghiêm Cách yếu ớt , "Nhà cửa, xe cộ, công việc đều cả." Chỉ là thiếu tiền một tí thôi.

Tuế Tuế khựng một chút, vỗ đùi, lý sự hùng hồn, "Đàn ông nhiều đến cũng vô dụng, mới , lời ý ai mà chẳng ."

"... Anh ?" Nghiêm Cách u uất Tuế Tuế - đang cố tình kiếm chuyện.

"Thế cũng , lén lút xúi giục chị em đăng ký, bàn bạc với gia đình, đúng là ý đồ . Nói mau, định lừa chị em luôn, đám cưới cũng thèm tổ chức, sính lễ cũng thèm đưa, định nắm thóp nhà em đúng ?"

Tuế Tuế tức giận đập bàn, bộ dạng như đau lòng lắm. Đàn ông đúng là đều như cả. "Các quả nhiên chẳng ai lành cả!"?

"Bố cũng thế ?" Trần Tấn u ám con gái.

Tuế Tuế cứng họng, đập bàn cái "bộp", hậm hực : ", các đều thế hết, đáng ghét c.h.ế.t !" Tuế Tuế càng nghĩ càng giận, đập xong liền tụt khỏi ghế, sải đôi chân ngắn chạy tạch tạch tạch lên lầu về phòng.

"Cái con bé ." Du Niên Niên thở dài.

"Mọi cứ chuyện , con xem Tuế Tuế." Du Nguyệt Nguyệt cũng dậy theo, vỗ vai Nghiêm Cách hiệu hãy tự đối mặt, sải bước lên lầu. Nghiêm Cách cô rời , đầu đối diện với nhóm Du Niên Niên, sắc mặt cứng đờ vài phần. Một chắc trụ nổi mất.

Bên , Du Nguyệt Nguyệt sải bước lên tầng hai, đến cửa phòng Tuế Tuế, gõ gõ cửa, bên trong tiếng động gì vọng . Cô nhướng mày, mở cửa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-442.html.]

Vừa bước thấy đôi dép lê quăng cạnh giường, một đống lù lù cuộn tròn trong chăn giường. Trong mắt Du Nguyệt Nguyệt thoáng hiện ý , cô bước tới cạnh giường, dùng tay vỗ vỗ cái bọc chăn.

"Không thấy ngột ngạt ?"

Tuế Tuế nín thinh gì, túm c.h.ặ.t lấy chăn. Du Nguyệt Nguyệt dở dở , nhưng cũng ép con bé ngoài mà ngay bên cạnh, đặt tay lên chăn, dịu dàng :

"Mấy ngày nữa chị , về sớm nhất cũng đến Tết. Ngày mai ngày chắc là gặp mặt gia đình Nghiêm Cách của em, em thực sự chuyện với chị ?"

"Chị phiền quá !"

Quả nhiên, giây tiếp theo Tuế Tuế chui khỏi chăn, mái tóc chải chuốt gọn gàng giờ rối tung như tổ quạ, đôi mắt lớn cũng đỏ lên. Du Nguyệt Nguyệt xót buồn , kéo con bé , đặt lên đùi như hồi nhỏ, lau lau khóe mắt cho con bé, nặn nặn đôi má bánh bao.

"Đến mức đó ? Đồ mít ướt."

"Hừ." Tuế Tuế thấy là đến mức đó luôn .

"Chị và Nghiêm Cách của em bên bao nhiêu năm ? Hả? Trước đây thấy em phản đối? Đến lúc mới mẩy, chẳng vẫn như ?" Du Nguyệt Nguyệt .

"Chẳng giống tí nào." Tuế Tuế bĩu môi, "Chị kết hôn , chị sẽ ở nhà khác, đều về nhà khác thôi."

"Nói bậy, chị nhiều nhà như thế, ở nhà khác, về nhà khác ?" Du Nguyệt Nguyệt vỗ đầu Tuế Tuế, giảng giải cho con bé. "Hơn nữa, em và dì út xem, họ chẳng đều kết hôn ? Chúng vẫn sống cùng đấy thôi?"

"Vậy chị còn ngày nào cũng ở đây với chúng em ?" Tuế Tuế u uất cô.

Du Nguyệt Nguyệt nghẹn lời một chút, : "Chị sẽ thường xuyên về mà."

Tuế Tuế bĩu môi.

"Ở trường chị cũng ngày nào cũng về , đến kết hôn, bình thường chị cũng ở căn hộ bên ngoài mà." Du Nguyệt Nguyệt khóe miệng giật giật, cạn lời. "Chị nhà riêng của mà, trang trí, bố cục, đồ đạc đều theo đúng ý chị thích, chị cũng ở bên đó. Hơn nữa, chính em cũng nhà riêng còn gì."

" ngày nào em cũng sẽ về." Tuế Tuế hậm hực lườm cô. "Cái đó giống, chị đừng đ.á.n.h tráo khái niệm."

"... Cái đồ tinh ranh ." Du Nguyệt Nguyệt bất lực, "ác độc" nặn má Tuế Tuế, thở dài một thật sâu. "Việc xuống nông thôn là chị quyết định, Nghiêm Cách của em cũng mới thôi. Đăng ký cũng là chị , tuy chúng chị đăng ký, nhưng tổ chức đám cưới thì tính là kết hôn. Việc đăng ký thể giúp chúng chị lùi việc 'thực sự kết hôn' thêm mấy năm nữa, em hiểu ý chị ?"

 

 

Loading...