Thật là quá đáng mà.
Dù là quá đáng, dù nào Tuế Tuế cũng nhấn mạnh yêu sớm, nào cũng chê bai việc đưa thư tình, nhưng nào cô bé cũng đưa tận tay chính chủ. Kết quả là cô bé càng lòng những kẻ đang thầm thương trộm nhớ . Bởi lẽ, thư tình qua tay cô bé chắc chắn sẽ đến nơi an , vứt bỏ tại chỗ; đổi sang khác thì chắc.
Sau một ngày chịu nhiều "tra tấn", Tuế Tuế túm lấy b.í.m tóc rối, đảo mắt một cái rõ dài, thu dọn bao lớn bao nhỏ đồ đạc, đặt lên bàn phía bước ngoài.
“Chậm thôi, chậm thôi nào!” Nhị Nữu xách cặp cho cô bé, cùng Hà Song Hạ bám sát theo .
Còn Nhị Cẩu T.ử và Thiết Trụ, chuông tan học là ôm bóng rổ biến mất dạng. Mấy con trai đều rủ xuống sân chơi bóng .
“Lát nữa về nhà luôn ?” Đuổi kịp Tuế Tuế đang hậm hực bước nhanh nổi, Hà Song Hạ tì tay lên vai Tuế Tuế, thong dong hỏi.
Cô bé mặc bộ đồ thể thao đơn giản, áo trắng quần đen, đeo túi quai chéo, tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa đôi, làn da trắng nõn, nụ điềm đạm.
“Bên mới mở cửa hàng phụ kiện, xem ?” Nhị Nữu đặt tay lên vai bên của Tuế Tuế.
So với sự giản dị của Hà Song Hạ, Nhị Nữu trông màu mè hơn nhiều. Trên đầu cài mấy chiếc kẹp tóc, tay đeo hai vòng vòng, mặc váy dài màu vàng nhạt đến chân, bên ngoài khoác thêm áo gile len màu be, trông vô cùng thời thượng. Gương mặt cô bé tròn trịa kiểu b.úp bê, đôi mắt to tròn đầy phúc hậu, thích ăn diện nên so với Hà Song Hạ, cô bé còn chào đón hơn nhiều.
Chẳng thế mà mở miệng là đòi dạo cửa hàng trang sức.
“Chẳng tiêu hết sạch tiền ?” Tuế Tuế thắc mắc chị.
“Hì.” Nhị Nữu hớn hở rút tờ mười đồng từ túi khoe: “Cướp từ chỗ Nhị Cẩu T.ử đấy, cho chừa cái thói khoe khoang.”
“...”
“Đi mà, mà, dù cũng chẳng việc gì.”
Thấy chị thiết tha , Tuế Tuế và Hà Song Hạ cũng phản đối, theo chị cửa hàng phụ kiện.
Bốn năm qua, bên ngoài trường học lượt mở ít cửa hàng nhỏ, chỗ bán đồ khô, bánh ngọt, hiệu sách, đồ chơi, và cả những cửa hàng phụ kiện xinh xắn. Nghe hàng lấy từ miền Nam về nên kiểu dáng đa dạng, đúng gu của Nhị Nữu.
Vừa bước , cả nhóm hoa mắt vô vàn món đồ phụ kiện. Nào là vòng tay, khuyên tai đủ màu sắc, trâm cài, vòng cổ thanh nhã, cho đến những món đồ thủ công bằng len, dây thừng giấy xếp.
Nhìn thấy mấy thứ , Tuế Tuế và Hà Song Hạ , cùng phẩy tay sang một bên. Quả nhiên, mắt Nhị Nữu sáng rực lên, chân bước nổi nữa, dáng vẻ chắc chắn tiêu hết tiền là chịu về.
“Haiz.” Tuế Tuế và Hà Song Hạ đồng thanh thở dài, cả hai đều chẳng mặn mà gì với mấy thứ .
Tuế Tuế đơn giản là mắt. Đồ của cô bé đều do Du Niên Niên, Du Dư Dư chọn cho, là đồ đắt tiền tinh xảo, mấy năm nay thậm chí còn nhiều món bằng bạc đá quý đặt thợ riêng. Mấy thứ bên ngoài so vẫn kém xa.
Còn Hà Song Hạ thì kiếp thấy quá nhiều , giờ chẳng hứng thú mấy. Sở thích hiện tại của cô là câu cá, tràng hạt, sống "hệ Phật" vô cùng. Hai ngay cửa chờ Nhị Nữu tự lựa chọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-438.html.]
“Bà ngoại đỡ hơn ?” Hà Song Hạ hỏi.
Bà ngoại Du Lệ hơn sáu mươi tuổi. Lần ngoài suýt mấy tên du côn lái xe ẩu đ.â.m , dù tránh nhưng cuối cùng trẹo lưng, viện mấy ngày.
“Đỡ nhiều ạ, sáng nay bà còn dậy cuốc đất bảo trồng ít rau lá.” Tuế Tuế bĩu môi, kể: “Chị gái em cho mấy tên du côn đó một trận tơi bời , xem chúng còn dám .”
“Thế thì chắc chắn là dám .” Hà Song Hạ nghĩ thầm mà mặc niệm cho mấy tên đó. Tuy nhiên:
“Chị Nguyệt vẫn định xuống nông thôn ?”
Hà Song Hạ đối với Du Nguyệt Nguyệt là tâm phục khẩu phục.
Du Nguyệt Nguyệt nghiệp với thành tích thủ khoa, mang một đống danh hiệu dũng cảm và vinh dự, trường phân về cơ quan chính phủ lãnh đạo nhỏ. Lương tháng gần năm mươi đồng, giờ hành chính, cuộc sống vô cùng thoải mái, cứ tích lũy vài năm là sẽ thăng chức. Kết quả là mấy tháng, chị tự nộp đơn quyết định xuống cơ sở cấp xã việc.
Dù thông thường thăng tiến đều xuống cơ sở rèn luyện, nhưng địa điểm cũng thể lựa chọn. Không đến những nơi điều kiện , thì những nơi điều kiện bình thường cũng nhiều. Du Nguyệt Nguyệt thì , chị chọn vùng núi phía Tây Nam, đồi núi trập trùng, cuộc sống gian khổ, phát triển khó khăn, là nơi mà cơ bản còn chẳng đủ ăn.
Nếu là Hà Song Hạ, chắc chắn cô sẽ . Điều kiện ở các xã bây giờ thực sự tệ. Hơn nữa rõ ràng hai năm nay, triển vọng phát triển ở vùng ven biển lớn hơn nhiều, Du Nguyệt Nguyệt thể nhận , nhưng chị vẫn chọn.
Nhắc đến chuyện , Tuế Tuế cũng thở dài thườn thượt, giọng đượm vẻ u sầu:
“Chốt ạ, hai ngày nữa chị luôn, về xã phía Nam Bí thư, một là mất mấy năm liền.”
“Chán quá mất.”
Lần giống như hồi học còn kỳ nghỉ đông nghỉ hè để về nhà, mà là biền biệt mấy năm trời.
“Chị gái xa.” Tuế Tuế mếu máo, đầy oán niệm với quyết định của Du Nguyệt Nguyệt, nhưng dù đến mấy cũng chẳng gì .
“Thế bên Nghiêm ?” Hà Song Hạ chút lo lắng.
Công việc của Nghiêm Cách xác định cơ bản chỉ ở quanh đây xa , mà Du Nguyệt Nguyệt xa mấy năm, chẳng khi nào mới về, cô thực sự lo cho tình cảm của hai .
“Anh Nghiêm á...” Tuế Tuế đoạn càng thêm u uất, đôi mắt rủ xuống, dáng vẻ tội nghiệp vô cùng: “Hai họ mấy hôm đăng ký kết hôn , bảo là đám cưới đợi bao giờ về mới tổ chức.”
“Phụt!” Hà Song Hạ suýt thì sặc nước bọt, thể tin nổi Tuế Tuế: “Em gì cơ? Kết hôn ?”
Tuế Tuế thở dài gật đầu.
“... Các dì ?” Hà Song Hạ chấn động thực sự, thế là đăng ký ? Không tiệc tùng, cũng tổ chức đám cưới? Thời buổi mà tân thời thế ?