Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:10:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài còn mấy bộ sách ngoại khóa mà ở đại đội , mang về để cùng chép mà xem. Nói chung chủ trương của Tuế Tuế là: tự mang vác nên cứ thấy gì là nhét hết.

So với những thứ lặt vặt Tuế Tuế chuẩn , Du Niên Niên đơn giản hơn nhiều. Cô mua thẳng một đống bánh kẹo đặc sản bảo Tô Thục Phấn mang về, một phần để bà ăn, một phần đưa cho mấy ông già như Hà Nhược Phú. Tránh để họ bận rộn cả đời ở đại đội, đến lúc mất cũng chẳng nếm miếng đồ ngon nào.

Du Niên Niên nhét đồ dặn dò:

“Lúc về bà cứ tìm lão già việc. Tuy giờ lão đại đội trưởng nữa, nhưng dù cũng bao nhiêu năm , lời vẫn trọng lượng lắm.”

.” Tô Thục Phấn gật đầu.

“Còn nữa, bà về với lớn mấy nhà về việc để đám nhỏ qua đây, bận xong việc ở đây sẽ sang ngay.” Du Niên Niên tiếp tục.

“Được, họ chắc chắn sẽ từ chối .” Tô Thục Phấn .

Ba đứa Nhị Nữu, Nhị Cẩu Tử, Thiết Trụ tới Bắc Kinh, gia đình chắc chắn chút nỡ, nhưng nhà nào cũng đông con, đến mức cho . Ai mà chẳng nước chảy chỗ trũng? Ở cái tuổi , ngày xưa ai cơ hội, cửa nẻo đều tìm cách tống con đồ học nghề . Bây giờ cơ hội lên thành phố, còn là Bắc Kinh, khả năng lớn là học đại học, phân phối công việc. Người lớn ngốc.

Ai chẳng chỗ lớn thì cơ hội nhiều? Nếu các bậc cha thực sự ngốc thì mấy đứa trẻ chẳng trưởng thành như bây giờ, đặc biệt là còn bắt họ bỏ tiền . Vậy nên chuyện coi như xong xuôi.

Tô Thục Phấn thu dọn đồ đạc, Du Niên Niên dặn dò, trong lòng cảm thán Du Niên Niên thực sự thương trẻ con, hào phóng thế thì thường thật nỡ...

Tuế Tuế giờ quá quen thuộc với ga tàu . Trước đây mỗi năm cô bé đều đến Bắc Kinh một , nào cũng xuống tàu ở đây. Sau cô bé tiễn bọn Du Dư Dư rời , giờ thì tiễn các bạn nhỏ.

Tuế Tuế chẳng chút nỡ nào, gương mặt rạng rỡ, vui vẻ nhảy cẫng lên vẫy tay chào họ:

“Tớ đợi ở đây nhé, lúc đó chúng chèo thuyền!”

“Được, bọn tớ qua sẽ mang thêm mứt hoa quả và mật ong cho !” Nhị Nữu hét lớn.

“Ta là Nhị Cẩu Tử, sẽ trở !” Nhị Cẩu T.ử nhoài ngoài gào lên.

“Tạm biệt Tuế Tuế, thím Niên, chú Trần.” Thiết Trụ chào tạm biệt.

Hà Song Hạ ở phía trong một chút cũng vẫy tay với họ, bảo rằng:

“Yên tâm , chị về sẽ giám sát bọn nó bài tập, đảm bảo khai giảng sẽ để ấn tượng cho thầy cô.”

Ba đứa Nhị Nữu: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-417.html.]

Nói mới nhớ, nghỉ hè ở đại đội vốn bài tập, nhưng ở chỗ Tuế Tuế thì . Môn Văn thì nào là nhật ký, văn miêu tả, cảm nghĩ khi ; môn Toán thì mấy tờ đề thi. Tuế Tuế chép một lượt cho bọn họ, đợi về nhà tự chép đề . Thật là quá “chu đáo” mà.

Bàn về việc hai bạn yêu học tập thì ? Chỉ còn cách học theo thôi chứ .

Mấy đứa trẻ tạm biệt Tuế Tuế xe, ngay khi xe chuyển bánh, Hà Song Hạ ấn đầu bắt đầu bài tập. Đời đúng là như là mơ mà.

Sau khi các bạn nhỏ rời , Tuế Tuế ỉu xìu mất mấy ngày. Nói là ỉu xìu cũng đúng, chỉ là trạng thái .

Mỗi sáng sớm cô bé dậy luyện đàn, đó theo Du Niên Niên học vẽ, ở lỳ trong thư phòng sách, thi thoảng gảy đàn. Vốn dĩ tính cách cô bé tĩnh lặng, sở thích cũng tĩnh lặng nốt. Một ngày hai mươi tư tiếng, mười tiếng ngủ, hai tiếng dạo, ba tiếng ăn cơm rửa mặt, năm tiếng sách, hai tiếng luyện đàn, hai tiếng vẽ tranh luyện chữ.

Chỉ cần ai quấy rầy, lịch trình một ngày của cô bé luôn kín mít. Ngay cả khi rủ chơi, ngoài cô bé cũng luôn mang theo cuốn sách, đúng chất chú trọng hiệu suất.

Trần Tấn cảnh mà thấy xót xa vô cùng, càng thấu hiểu hành động đưa đám Hà Song Hạ qua đây của Du Niên Niên. Ban đầu thấy con nhỏ tự giác thế chỉ thấy vui mừng và tự hào, nhưng lâu dần, chỉ còn sự xót thương vô hạn.

“Tuế Tuế, thôi, ba đưa con xem xe.” Trần Tấn bước tới bế thốc cô nhóc đang sách trong sân lên.

“Ơ? Làm xong ạ?” Mắt Tuế Tuế sáng rực lên.

“Làm xong , ba rửa sạch bong kin kít , , chúng qua xem nào.” Trần Tấn nhe hàm răng trắng bóng, bế sải bước về phía bên .

Phía tứ hợp viện còn một cái sân nhỏ, đó là nơi Trần Tấn dùng để sửa xe. Tổng cộng hai chiếc, đều là những chiếc xe nát bỏ mua theo cân từ trạm thu mua phế liệu. Anh tháo rời linh kiện, lau chùi lắp ráp , vỏ sắt bên ngoài cũng tháo hàn bộ. Lốp xe và vành xe còn dùng thì giữ, tìm lốp phù hợp thế, linh kiện mới cũ lẫn lộn...

Anh lắp ráp bộ một lượt, mài dũa cẩn thận, cuối cùng xuất hiện mặt Tuế Tuế là hai chiếc xe ba bánh, một lớn một nhỏ.

Chiếc xe ba bánh nhỏ vặn với vóc dáng của Tuế Tuế, quá to cũng quá nhỏ, thùng xe phía bằng chất liệu nhựa nhẹ, đạp xe sẽ tốn sức. Chiếc ba bánh lớn thì to hơn nhiều, loại cho lớn đạp, thùng xe đặc biệt rộng.

Thời thùng xe ba bánh đa phần bằng các thanh chắn, Trần Tấn nghĩ như tiện chở đồ nên dùng luôn tấm tôn phẳng, để tiện vẽ tranh lên. Những chỗ hàn xì vẫn còn sần sùi, thể . Vì Trần Tấn phun một lớp sơn đen , màu xe trông đều, kỹ sẽ nhận vết hàn. Bên cạnh đặt đủ loại sơn màu, lát nữa là thể tự lên màu .

“Oa!” Tuế Tuế chạy tót đến bên cạnh xe, chỗ ngó chỗ , thế nào cũng thấy giống như đồ mới .

“Ba, thực sự là tự ba ạ?”

“Tất nhiên , đợi ba cho con một chiếc ô tô đồ chơi lớn hơn, bốn bánh, thể lái chơi luôn.” Trần Tấn đắc ý. Dù thể bỏ tiền mua luôn, nhưng đồ tự mới chứa đựng nhiều tâm ý hơn chứ. Vả , còn tiết kiệm tiền nữa. Như chiếc xe ba bánh , mua mới ngoài hơn hai trăm tệ, còn cần phiếu, ở đây tự lắp ráp chỉ tốn sáu bảy chục là đủ. Không vì tiếc chút tiền , mà vì món đồ vốn để cho mấy đứa nhỏ nghịch chơi, mua mới cũng cần thiết. Gom rác thì bao giờ mới thu hồi vốn?

 

 

Loading...