Trần Tiến thấy hoảng hốt, kìm bế thốc cô bé lên, áp tai n.g.ự.c Tuế Tuế, nhịp tim chậm rãi khó lòng nhận của cô bé, trong lòng vô cùng đau xót. Con gái của ông, mắc căn bệnh chứ, Trần Tiến dám nghĩ những năm khi cô bé chào đời vượt qua như thế nào. Mắt Trần Tiến đỏ, ôm lấy Tuế Tuế, xoa tóc cô bé, giọng đầy vẻ xót xa và hối : “Có đau con?”
“Á á á á ơi cứu mạng!” Tuế Tuế hét lớn: “Có biến thái á á á á!”
Trần Tiến:...
“Trần Tiến, mà còn trêu Tuế Tuế nữa là quất thật đấy.” Ưu Niên Niên vô cùng cạn lời tới, giải cứu Tuế Tuế đang lớn tiếng gọi , ném bộ quần áo trong lòng Tuế Tuế ông. “Lo mà phơi quần áo của .”
Nói đoạn cô bế Tuế Tuế , bộ dạng ủy khuất của cô bé, cũng xoa xoa đầu cô bé, bảo: “Được , con cũng thế, chuyện gì to tát , năng cho hẳn hoi, biến thái cái gì mà biến thái, lời hét loạn.”
“Ông cọ n.g.ự.c con.” Tuế Tuế bĩu môi, ủy khuất vô cùng, “Ông còn là đàn ông nữa, ông biến thái!”
“... Ông là đang nhịp tim của con thôi, đừng bậy.” Khóe miệng Ưu Niên Niên giật giật, : “Những gì dạy bao gồm bố ruột.”
Ưu Niên Niên đây thường dạy Tuế Tuế tự bảo vệ , dạy cô bé những bộ phận nào là vùng riêng tư, nhưng... quên mất còn sự xuất hiện của bố ruột. Trần Tiến thời gian hôn bế cô bé, xếp hạng mục biến thái . Ưu Niên Niên tuy vẫn tha thứ cho , nhưng đối với phản ứng của Tuế Tuế cũng chút bất lực.
“Thế cũng ạ.” Tuế Tuế ấm ức vô cùng.
“Nghe thấy ? Đừng đứa trẻ sợ đến mức bóng ma tâm lý.” Ưu Niên Niên lườm Trần Tiến phía bên , gắt gỏng : “Có gì thì cứ hẳn hoi với con, đừng mang cái bộ dạng đó , con bé chịu dọa , nếu bệnh của con tái phát, coi chừng xử đấy.”
Trần Tiến ngượng xót, thở dài một thật sâu, bộ dạng thực sự ủy khuất của Tuế Tuế đằng , : “ , chỉ là nhịn thôi, là đưa con kiểm tra nữa?”
“Không cần, mấy hôm xem , đợi tháng , đừng ở đây gây chuyện là .” Ưu Niên Niên bực dọc xong, nhớ đến bánh bao của , vội vàng chạy về bếp bưng đồ .
Tuế Tuế ghế, Trần Tiến bước liền hừ lạnh một tiếng, chỗ khác, lưng hướng về phía ông.
“Tuế Tuế .” Trần Tiến thở dài, tới xổm một bên, “Bố thế nữa ? con cũng đừng cứ trốn bố mãi thế, bố mua đồ cho con ?”
Tuế Tuế đầu ông một cái, hét lớn: “Mẹ ơi, ông vẫn còn quỹ đen!”
“... Bố tìm bác bốn của con lấy tiền, bố tiết kiệm .” Trần Tiến ưu sầu. Con gái ông , đây là cứ hễ cơ hội là đào hố chôn ông, đúng là cái "áo bông nhỏ" lọt gió mà.
“Hừ.” Tuế Tuế tiếp tục hừ nhẹ, chính là bằng lòng thấy ông, “Con cần gì hết.” Cô bé cái gì cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-387.html.]
Trần Tiến khẽ thở dài, giả vờ u sầu, : “Thật sự cần gì ? Trong thư phòng nhà bố còn một tủ sách cơ, là sách nguyên bản nước ngoài, trong nhà chẳng ai xem, bố cũng đây.”
Thấy tai Tuế Tuế động đậy, ông : “Hay là, đem bán đồng nát nhỉ? Chắc cũng bán một hai ba hào bạc?”
Tuế Tuế tức giận đầu ông, : “Đồ xa.”
“, bố là đồ xa, nhưng Tuế Tuế của chúng là cô bé nhất, lương thiện nhất, sẽ chấp nhặt với bố đúng ?”
“Không .” Tuế Tuế mắc bẫy .
“Chắc chắn là mà đúng ? Tuế Tuế đừng chấp nhặt với bố nữa nhé? Sau bố nhất định sẽ luôn ở bên cạnh Tuế Tuế, những gì Tuế Tuế thích thì chúng cứ coi như bạn bình thường thôi ?” Trần Tiến thở dài, hạ thấp yêu cầu, : “Chúng cũng Tuế Tuế khó xử đúng ? Mẹ con ngày nào cũng vất vả lắm mà.”
Tuế Tuế mím môi, dáng vẻ cúi đầu thành khẩn của Trần Tiến, trong lòng vẫn lay động một chút xíu, miễn cưỡng gật đầu: “Chỉ là bạn bình thường thôi nhé.”
“Chỉ là bạn bình thường.” Trần Tiến thở phào nhẹ nhõm, mặt nở nụ rạng rỡ, đưa tay mặt Tuế Tuế.
“Làm gì ạ?” Tuế Tuế cảnh giác.
“Móc ngoéo chứ.” Trần Tiến vẻ mặt vô hại, : “Tuế Tuế ? Bạn ước định là móc ngoéo mà.”
Cái Tuế Tuế , nhưng bộ dạng của ông là thấy đúng , cô bé gạt phắt tay ông , mắc mưu chút nào: “Bạn mới móc ngoéo, chúng chỉ là bạn bình thường thôi.”
Trần Tiến - vốn định thừa cơ nắm lấy bàn tay nhỏ của con gái nhà :... Đôi khi, thực sự hy vọng con đừng thông minh đến .
Thấy hai cha con tạm thời đình chiến, bên Ưu Niên Niên cũng bưng sữa đậu nành và bánh bao . Tuế Tuế uống sữa bò, giờ mỗi ngày đều uống sữa đậu nành. Cô bé ăn cũng nhiều, ở nhà ép lắm thì mỗi bữa giờ cũng ăn một cái bánh bao hoặc hơn nửa cái màn thầu, thêm nửa cốc sữa đậu nành. Những thứ còn đều do Ưu Niên Niên và Trần Tiến giải quyết. Còn về Ưu Lệ, hồi nghĩ nghĩ , bà vẫn quyết định cùng Ưu Dư Dư.
Bà vốn định ở đây để chăm sóc Tuế Tuế, dù nghỉ hè Ưu Niên Niên vẫn việc, Ưu Nguyệt Nguyệt cũng dự định riêng. bây giờ Trần Tiến về , gì khác, dù rảnh rỗi thì trông trẻ vẫn thành vấn đề, Ưu Lệ thể rảnh tay . Bà lão mà, từ lâu đây đó nhiều hơn, lúc trẻ thì kẹt ở nhà họ Dịch, thì kẹt ở đại đội, bây giờ tranh thủ lúc còn thì cho .
Do đó trong nhà chỉ còn ba là con Tuế Tuế và Trần Tiến. Đợi Tuế Tuế ăn xong từng miếng nhỏ, Trần Tiến nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa. Ưu Niên Niên liếc ông, bế Tuế Tuế sang một bên, cầm lược tết tóc cho cô bé, kiểu đuôi ngựa b.í.m tóc đơn giản, mà là tết từng lọn nhỏ từ phía đầu xuống, tốn thời gian. Ưu Niên Niên hễ thời gian là sẽ chải đầu cho Tuế Tuế thật , hề thấy phiền hà.