Ông , trong thời gian biến mất , cả cứ như biến thành một khác . Những bộ quần áo rộng thùng thình, cũ kỹ xám xịt vứt bỏ, đó là một chiếc sơ mi trắng vặn, cởi vài chiếc cúc áo cùng, xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện. Xuống phía , vạt áo dắt trong quần tây đen, thắt lưng da màu nâu sẫm, vòng eo săn chắc thon gọn. Mái tóc rõ ràng chải chuốt, những lọn tóc lòa xòa trán khô hẳn, còn ẩm ướt, cả mang theo vài phần nước. Nhìn xuống là ngũ quan thanh tú, sống mũi cao thẳng, đôi mắt như chứa ngàn vì , đôi môi mỏng, đường xương hàm rõ nét.
Từ góc của Du Niên Niên, ông ngược sáng, cả như bao phủ bởi một vầng hào quang. Đặc biệt là thần sắc mang theo chút cầu khẩn vô trợ, những đốm sáng lấp lánh trong ánh mắt trông thật đáng thương, khiến khó lòng mà sắt đá cho .
Vừa mới trải qua cú sốc về hình ảnh Trần Tấn già lúc , giờ đối mặt với hình ảnh đáng thương trai thế , Du Niên Niên chút ngây . cũng gì lạ, hồi Du Niên Niên và Trần Tấn mới quen , đúng là một kẻ ngốc chính hiệu, kể cả hết ngốc nhưng vì mất trí nhớ nên cũng chẳng thông minh đến , thậm chí còn chẳng rõ lai lịch thế nào. Thế mà cô vẫn kết hôn sinh con với ông .
Cái mà cô nhắm trúng thực sự thuần túy chỉ là khuôn mặt thôi.
Ông tệ bạc, chỉ phẫn nộ của Du Niên Niên +50, quá bất ngờ, chọn đối tượng thì chấp nhận rủi ro. Ông , chỉ phẫn nộ của Du Niên Niên +100. Giờ đây, từ bỗng trở , tâm trạng Du Niên Niên giống như tàu lượn siêu tốc , cứ lửng lơ yên, ánh mắt ông đầy phức tạp.
“Niên chị.” Trần Tấn cúi đầu, Du Niên Niên đầy vẻ nịnh nọt, nhân lúc cô đang thẫn thờ, liền ôm chầm lấy cô lòng.
Trần Tấn lúc rõ ràng tắm rửa chải chuốt một phen, còn mang theo mùi xà phòng quen thuộc, y hệt như bao nhiêu năm về . Người giống như trúng độc đắc về gen , trai dáng chuẩn, l.ồ.ng n.g.ự.c rộng rãi và rắn chắc, mặc quần áo gì cũng . Nghe thời trẻ, ông đến cũng khuyên nên học viện điện ảnh đến đó.
Du Niên Niên tựa lòng ông , nhịp tim bình , lẳng lặng nhắm mắt . Nửa năm qua cô cũng ít chuyện mà đây . Trần Tấn thực sự dễ thăm dò, thời trẻ kiêu ngạo phóng khoáng, là một công t.ử bột tiếng ở đây, khiến bao yêu hận. Du học bằng ngân sách nhà môn, tuổi trẻ ngông cuồng, chí khí đầy , lãng t.ử phóng túng, thật là tiêu sái.
Thành ... bộ dạng đáng thương vô trợ khúm núm của ông đều là giả vờ cả.
Trần Tấn ôm trong lòng, khuôn mặt lộ rõ vẻ cuồng hỷ thể che giấu. Ái chà, thực sự bao nhiêu năm , Niên chị nhà ông vẫn thơm tho mềm mại như xưa. Bao nhiêu năm nay giam giữ ở một nơi thể liên lạc với thế giới bên ngoài, xung quanh đến con muỗi cũng là muỗi đực, Trần Tấn suýt chút nữa thì bật . Ông cưới vợ dễ dàng gì ? Vợ ông trẻ trung xinh , bao nhiêu năm nay nếu mà cải giá thì ai mà xứng với ông chứ?
Trần Tấn ôm c.h.ặ.t , nhịn hít một thật sâu, thơm quá, thơm đến mức ông chút...
“Bộp! Ui da!”
Giây tiếp theo Trần Tấn ôm n.g.ự.c lùi một bước, hít một ngụm khí lạnh, ngượng ngùng Du Niên Niên.
“Muốn c.h.ế.t đúng ?” Du Niên Niên như ông , mặt lộ rõ vẻ đỏ bừng vì thẹn thùng xen lẫn tức giận. Cái đồ c.h.ế.t tiệt .
“Niên chị, nhớ chị lắm.” Trần Tấn nén đau, cô đầy vẻ vô tội, miệng thì tuôn những lời sến súa: “Những năm qua ở nơi đó ngày nào cũng mơ thấy chị, nhớ cảnh chị cầm tay dạy học chữ, nhớ chị dạy nấu cơm, dạy giặt đồ, dạy tắm rửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-381.html.]
“Ông c.h.ế.t ?” Du Niên Niên gân xanh nổi đầy trán, vô cảm cái đồ c.h.ế.t tiệt . Bao nhiêu năm nhốt c.h.ế.t dí ở đó , nhốt luôn cái miệng ?
“Có c.h.ế.t cũng c.h.ế.t chị.” Trần Tấn Du Niên Niên đầy ý tứ sâu xa. Ông tựa tường, đôi chân dài miên man, chiếc cúc áo nơi n.g.ự.c tuột thêm một nấc, l.ồ.ng n.g.ự.c nửa kín nửa hở, trông còn phong tình hơn cả bộ dạng đáng thương lúc .
Du Niên Niên gân xanh nhảy tưng tưng trán, nhịn nổi nữa, trực tiếp xông lên đ.ấ.m đá túi bụi, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t cái đồ khốn cho xong.
“ sai , Niên chị, vợ ơi, ái chà, đau, đau thật mà, nữa ...” Trần Tấn cũng chẳng sến súa nổi nữa, đối mặt với nắm đ.ấ.m của Du Niên Niên cũng chẳng dám phản kháng, chỉ dám né tránh một cách cẩn thận, còn chú ý để cô đụng tường những chỗ xương cứng kẻo cô đau, cả luống cuống chân tay.
Tiếng động đùa giỡn của hai hề nhỏ, chẳng mấy chốc hàng xóm xung quanh chạy xem, thấy cảnh ai nấy đều kinh ngạc.
“Tiểu Niên , chuyện gì thế?”
“Có thằng nhóc bắt nạt cháu ?”...
Hàng xóm láng giềng xắn ống tay áo, về phía , phân vân nên xông giúp . Du Niên Niên khựng một chút, Trần Tấn liền ôm chầm lấy cô, mặt dày : “Cảm ơn quan tâm, cần ạ, vợ chồng cháu đang cãi chút thôi, thời gian qua cảm ơn chăm sóc vợ con cháu.”
“Vợ con?”
“Cậu là chồng của Tiểu Niên ? Không bảo mất lâu ?”
“Trông cũng quen mắt.”...
Thấy xung quanh túm tụm xem náo nhiệt, Du Niên Niên cứng đờ mặt, vươn tay véo mạnh eo Trần Tấn, nghiến răng nghiến lợi: “Xin phiền , chúng nhà đây, gì để hôm khác .”
Nói đoạn, Du Niên Niên mở cửa, kéo ông nhà, Trần Tấn lộ nụ đắc ý, vội vàng xách đống đồ lớn nhỏ theo trong, vẫy tay chào hàng xóm bên ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa .
“Mọi đều ở đây cả , , Tiểu Dư, Nguyệt Nguyệt, Tuế Tuế, ồ, còn thêm một nhóc mập nữa , là con của Tiểu Dư ?” Trần Tấn mặt dày chào hỏi , nhưng trông nghiêm chỉnh hơn hẳn so với lúc ở riêng với Du Niên Niên bên ngoài.