“Thế thì chị đúng là nên luyện tập thêm ạ, chỗ sai hết cả .”
Dương Hân Nhiên: “...” Tuy cô trình độ của hạn, nhưng cũng đến mức sai hết sạch chứ?
“Em nhỏ cũng luyện cái ?” Dương Hân Nhiên cam lòng, xổm xuống Tuế Tuế, đưa đàn cho con bé: “Vậy em thử kéo một đoạn xem nào?”
Phải là, đến đây, Du Nguyệt Nguyệt và Du Dư Dư đang dỗ con ở đằng đều sang với ánh mắt đầy thương cảm. Tìm nhóc con , chẳng là tự tìm sự khó chịu cho ?
Giống như những mười mấy tuổi học toán trung học vẫn thi điểm lẻ, còn Ôn Thụ bốn tuổi hiểu toán trung học . Có những thứ thực sự chú trọng thiên phú.
Tuế Tuế đối với âm nhạc là kiểu một là hiểu ngay. Bốn tuổi bắt đầu luyện tập, tuy phần lớn thời gian là tự học, nhưng trong quá trình đó định kỳ đều Tiêu Nhược Thủy – một bậc thầy học nhạc từ nhỏ – chỉ dạy. Trình độ của nhóc tỳ thực sự , ngay cả một tế bào nghệ thuật nào như Du Nguyệt Nguyệt cũng thể sự khác biệt giữa và dở.
Thật sự là, cầu chúc cho cô bình an thôi.
Đối mặt với “yêu cầu” của cô , Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to, suy nghĩ một chút cũng từ chối. Con bé đưa quả bóng bay trong tay cho Du Ninh, đón lấy cây vĩ cầm từ tay Dương Hân Nhiên, điều chỉnh dây đàn. Cái đầu nhỏ kẹp lấy đàn, ánh mắt trong veo, thần sắc vô tội, giọng trong trẻo:
“Chỗ , chỗ , bên nữa... đều sai ạ.”
Nói xong, Tuế Tuế thị phạm bộ những chỗ sai cho cô xem, trong sự ngây của Dương Hân Nhiên, con bé kéo khúc nhạc từ đầu đến cuối.
Cùng một bản nhạc, cùng một cây vĩ cầm, nhưng hai kéo là hai trạng thái khác . Bản nhạc quá khó, Tuế Tuế kéo xong một lượt thấy ngứa tay, thấy Dương Hân Nhiên phản ứng gì, liền kéo luôn bản nhạc độ khó năm mà con bé đang luyện gần đây.
Con bé mặc bộ quần áo đen trắng đơn giản, kéo vĩ cầm, cả tĩnh lặng như đang phát sáng . Du Nguyệt Nguyệt một bên, xung quanh vây càng lúc càng đông, thần sắc giấu nổi vẻ tự hào. Nhóc tỳ nhà họ, siêu lợi hại luôn.
Hết một bản nhạc, Tuế Tuế thoát khỏi trạng thái biểu diễn, thấy đám đông vây quanh, con bé chớp chớp đôi mắt to, tới trả cây vĩ cầm cho Dương Hân Nhiên đang ngây dại, khích lệ:
“Chị cố lên nhé!”
Nói đoạn, Tuế Tuế nắm lấy tay Du Nguyệt Nguyệt lách khỏi đám đông. Đám đông còn tản hết, con bé chú ý thấy đằng đang chạy loạn vẻ vội vã, xung quanh ít vây xem nhưng đều hiểu gì. Ồ, là một nước ngoài da trắng, tóc vàng mắt xanh.
“Đi !” Tuế Tuế kéo vội vàng ghé sát , ánh mắt sáng lấp lánh.
“Chào chú ạ.” Con bé chào bằng tiếng Anh.
Người nọ cũng đáp con bé, điều tiếng Nga. Cái thì Tuế Tuế càng hứng thú hơn, con bé lôi mấy câu giao tiếp hằng ngày để bắt chuyện.
“Chú đến đây du lịch ạ? Năm nay chú bao nhiêu tuổi ? Cháu tám tuổi nè...”
“Cái gì ạ? Chú lạc đường ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-342.html.]
“Nơi ở ạ? Được , để cháu dẫn chú về.”...
Du Nguyệt Nguyệt và chỉ thấy Tuế Tuế và nước ngoài trao đổi một hồi, cả nhóm lên đường đưa về. Suốt quãng đường đưa về đó, Tuế Tuế vẫn luôn miệng chuyện với .
Tiếng Nga của Tuế Tuế cũng trôi chảy lắm, nhưng con bé hỏi, chuyện một hồi thành con bé hỏi từ thế nào. Còn Du Nguyệt Nguyệt mà ư? Người nước ngoài một câu, Tuế Tuế theo một câu, màn dạy học quá rõ ràng còn gì.
Mãi cho đến khi tới nhà khách dành cho nước ngoài nơi ở, mấy vội vàng chạy , mấy tóc vàng mắt xanh chuyện rôm rả với , tốc độ nhanh hơn hẳn lúc với Tuế Tuế. Tuế Tuế chỉ thấy họ là đang vội, sắp về nước .
“Cháu đây, Mikhail!” Tuế Tuế vẫy vẫy tay với họ. “Hoan nghênh các chú đến Trung Quốc chơi nhé.”
“Cảm ơn cháu, Tuế Tuế nhỏ bé.”
Mikhail trông thì trưởng thành, nhưng thực chất cũng chỉ là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi. Thấy Tuế Tuế sắp , gần trao cho con bé một cái ôm thật lớn. Nói là ôm, nhưng do chênh lệch thể hình, thực chất là nhấc bổng Tuế Tuế lên ôm lòng.
Nhìn nhóc Tuế Tuế trong lòng là tám tuổi mà trông nhỏ thó, Mikhail lộ vẻ ưu tư, nghĩ một lát bắt đầu nhét đồ cho con bé.
“Cái cho cháu, cầm lấy mà mua món gì ngon mà ăn, cháu gầy quá, ăn nhiều nhé.”
Mikhail đến đây, ấn tượng chính về nơi là quá nghèo, ngay cả ăn uống mua sắm cũng hạn chế, thịt mà cũng ăn hằng ngày, ai nấy đều gầy gò nhỏ bé. Tuế Tuế là điển hình nhất. Quá nhỏ, tám tuổi mà chỉ bằng đứa trẻ ba bốn tuổi bên , chắc chắn là đói , Mikhail nghĩ bụng.
Gặp là duyên, dù cũng sắp về nhà , liền nhét hết tiền còn trong túi cho Tuế Tuế.
“Ăn nhiều đồ nhé, hy vọng gặp cháu thể cao hơn một chút.” Mikhail cảm thấy Tuế Tuế nhỏ bé thế chắc chắn là do ăn uống .
Tuế Tuế ngây luôn.
“A, cháu thiếu tiền cũng thiếu đồ ăn ạ, cháu là bệnh thôi.” Con bé dùng vốn tiếng Nga bập bẹ để giải thích với .
“Ôi Chúa ơi, còn bệnh nữa ? Bệnh tim ? Chúa phù hộ cho cháu, đây là bùa hộ mệnh giám mục thanh tẩy cho chú, cho cháu , hãy đeo nó thật , nó nhất định sẽ bảo vệ cháu.”
Mikhail tháo sợi dây chuyền đang đeo cổ đeo cổ Tuế Tuế. Sợi dây chuyền đính một viên hồng ngọc to bằng con mắt, bên ngoài còn khảm vàng. Cậu thành tâm cầu nguyện bằng những lời mà Tuế Tuế hiểu lắm, ghé sát tai con bé, thì thầm đầy vẻ trẻ con:
“Nếu nó tác dụng gì, thì đem bán chắc cũng đổi chút tiền đấy.” Cậu nháy mắt với Tuế Tuế.
Quá trình chuyện là sự pha trộn giữa tiếng Nga và tiếng Anh, một lớn một nhỏ, cả hai bên đều chỉ hiểu đại khái thôi. Tuế Tuế lầm bầm giải thích cho , nhưng rõ ràng là tác dụng gì mấy.