Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 336

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:08:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao bằng cô , mấy năm nay chắc cô đến bệnh viện của trai để phẫu thuật cắt bỏ não nhỉ?” Nghiêm Cách tiếp tục.

Thấy Trần Tư Tư tức đến đỏ bừng mặt, Du Nguyệt Nguyệt dẫm mạnh một cái lên chân Nghiêm Cách.

“Suýt!” Nghiêm Cách hít một lạnh, chạm ánh mắt lạnh lẽo của Du Nguyệt Nguyệt, vội vàng ngậm miệng, gượng một cái.

“Em , em .”

Du Nguyệt Nguyệt đảo mắt, sang Trần Tư Tư lúc hiểu vấn đề, : “Chuyện là như , tuy cũng gì nhiều, nhưng chắc chắn là nữ đồng chí .”

“Phải , Từ Mạn? Mạo nhận công lao của khác cũng giống như cướp chồng , xem bà thực sự thích đồ của khác nhỉ.”

Du Nguyệt Nguyệt nhướng mày.

Đối với Du Nguyệt Nguyệt, cả nhà Hà Hữu Vọng , từng một đều dẫm lên những điểm gây gổ hiếm hoi của cô, chắc chắn là những kẻ mà cô chỉ cần cơ hội là sẽ dẫm thêm một cái.

Sắc mặt Từ Mạn biến đổi, Du Nguyệt Nguyệt hỏi: “Cô là ai?”

Ở bên cạnh một Hà Hữu Vọng vợ ở quê, tuyệt đối là quyết định sai lầm nhất của Từ Mạn cho đến tận bây giờ.

Trước Hà Hữu Vọng trẻ tuổi đầy triển vọng, tuổi trẻ thăng chức, là lãnh đạo trọng dụng, tiền đồ vô lượng.

Người khác cũng còn vợ con ở quê, lúc đó ai nấy đều ngưỡng mộ bà là một phụ nữ ly hôn mang theo con mà vẫn tìm một tấm chồng vàng mười.

Bây giờ, vì chuyện mà Hà Hữu Vọng mất sự tin tưởng của lãnh đạo, chuyện vợ ở quê cũng truyền ngoài, lời tiếng khó lọt tai.

Sắc mặt Từ Mạn khó coi, chỉ vì lời của Du Nguyệt Nguyệt, mà còn vì bọn họ trông vẻ thiết.

Trần Tư Tư lúc với ánh mắt đầy nghi ngờ, so với một lạ như Từ Mạn, cô chắc chắn chọn tin tưởng bọn Du Nguyệt Nguyệt.

“Xem trí nhớ của bà cũng lắm.” Du Nguyệt Nguyệt thần thái thong dong, , từng chữ một: “ bà chắc chắn qua tên , Hà Hữu Vọng chắc ít c.h.ử.i rủa .”

tên Du Nguyệt Nguyệt, cựu đại đội trưởng của đại đội Hồng Tinh.”

Từ Mạn lập tức cô là ai, sắc mặt sa sầm xuống, Du Nguyệt Nguyệt với ánh mắt đầy oán hận.

Tình cảnh nhà bà hiện giờ, thể tuyệt đối là do một tay bọn Du Nguyệt Nguyệt gây .

Lúc ly hôn bắt họ bỏ hết tiền của trong nhà khiến sống thắt lưng buộc bụng đành, còn đưa cả lão già bà già c.h.ế.t tiệt tới, lấy một ngày yên .

Quan trọng nhất là còn cắt đứt con đường thăng tiến của hai vợ chồng bà .

Từ Mạn thể hận?

“Hóa là cô.” Từ Mạn lạnh, tay bế con siết c.h.ặ.t , : “Cô vốn dĩ ngứa mắt , gì cũng là sai, cô thế thì còn cách nào nữa ?”

“Dù trẻ con cũng vô tội, , thèm gì chút công lao ? Tư Tư, đứa nhỏ , duyên gặp , đây.”

Dáng vẻ đó khiến Trần Tư Tư thực sự thoáng chút do dự.

“Kẻ !” Tuế Tuế hậm hực sờ soạn trong túi, lôi một cuộn phim, Từ Mạn một cách đầy lý lẽ: “Có bằng chứng đây, tin chúng tìm công an?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-336.html.]

Sắc mặt Từ Mạn biến đổi nữa, bà nghiến răng Tuế Tuế, Du Nguyệt Nguyệt, cùng Trần Tư Tư, cuối cùng bế một đứa con, dắt theo một đứa khác rời .

Sự thật thế nào, cũng chẳng cần hỏi thêm nữa.

Mặt Trần Tư Tư xanh lét, trợn mắt nghiến răng kèn kẹt.

Mẹ nó, lừa, đúng là hạng .

“Chậc chậc, mà, đồ ngốc.”

Thấy kẻ mạo danh , Nghiêm Cách trong lòng thấy sảng khoái hẳn, nhưng Trần Tư Tư mắt kém cỏi vẫn thấy mắt, tiếp tục giễu cợt:

“Biết thế muộn cho cô hai ngày, để cô nhận nhầm một thông gia mạo danh thì mấy. À , đúng , giúp cô là Nguyệt Nguyệt đấy, cô định gọi một tiếng nuôi ?”

Du Nguyệt Nguyệt huých tay một cái , ánh mắt lạnh lùng: “Bỏ tay khỏi vai .”

là nể mặt quá , lớn bằng từng giữ ý tứ gì ?

Nghiêm Cách gượng gạo, dời tay khỏi vai cô.

Trần Tư Tư lúc chẳng thèm cãi với nữa. Sau cơn buồn bực vì lầm lừa, đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, lập tức hiểu chuyện.

mắt sáng rực Du Nguyệt Nguyệt và Tuế Tuế trong lòng cô, bước lên giữ lấy vai Du Nguyệt Nguyệt, chân thành :

“Hóa là Nguyệt Nguyệt cứu bé con nhà , cảm ơn em nhiều lắm, cứu đứa nhỏ chính là cứu mạng cả nhà chị đấy, cả nhà chị đều cảm ơn các em.”

“Không cần , em cũng chẳng gì.” Du Nguyệt Nguyệt nhíu mày, từ chối lời cảm ơn.

“Sao thế ? Đây là ơn cứu mạng, nếu để hai chị bọn chị sơ suất thế , chắc chắn sẽ mắng c.h.ế.t bọn chị mất. Các em nhất định cho chị cơ hội cảm ơn .”

Trần Tư Tư cứ như thấy biểu cảm của Du Nguyệt Nguyệt, vô cùng nhiệt tình kéo về phía những khác nhà họ Trần đang .

“Em ...” Du Nguyệt Nguyệt biến sắc, nữa từ chối.

Trần Tư Tư lúc da mặt dày vô cùng, giữ c.h.ặ.t lấy , quyết định "lấy oán báo ân" đến cùng, hét lớn sang phía bên :

“Trần Tiểu Giang, Trần Tiểu Khánh, Trần Tiểu Vận, mấy đứa lăn hết qua đây cho chị!”

Mấy đứa nhỏ mắt đỏ hoe, rõ ràng là đang phạm sợ sệt mắng đằng , thấy lớn đang mắng , lập tức chạy biến qua đó.

Chị Tư Tư dù cũng mắng , nhưng dữ dằn bằng .

Đợi đến khi một hàng dài đám thiếu niên chạy tới, Trần Tư Tư hung tợn chúng, :

“Thấy ? Đây là ân nhân cứu mạng của bé Đạt, mấy đứa trông chừng cho kỹ , nếu để mất, chị bảo hai đ.á.n.h gãy chân tụi bây.”

Nói xong, cô sải bước rời , chạy tới chỗ đàn ông đang mắng mấy đứa nhỏ lúc nãy.

Còn Du Nguyệt Nguyệt, cô bế Tuế Tuế định thừa cơ chuồn lẹ, ai ngờ đám Trần Tiểu Giang vì phạm nên lúc ngoan ngoãn vô cùng, từng đứa một vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy chân cô, nước mắt ngắn nước mắt dài:

 

 

Loading...