Còn về phía bác cả Lê, con trai ông vẫn còn đang tù, thêm áp lực từ Chu Chấn Quốc và Tiền Thải Phượng, ông cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Bên Hoàng Mẫn Mẫn nhận nuôi cũng đơn giản. Nói là nhận nuôi nhưng thực chất chẳng cần thủ tục gì rườm rà, thời quản lý còn lỏng lẻo, phía nhà máy trực tiếp chuyển hộ khẩu của Ôn Hiến và Lê Thụ sang tên vợ chồng Hoàng Mẫn Mẫn là xong. Vì hiện tại, Ôn Hiến và Lê Thụ là con của vợ chồng Hoàng Mẫn Mẫn .
Tên cũng đổi. Chồng của Hoàng Mẫn Mẫn họ Ôn, hai vợ chồng là thanh mai trúc mã lớn lên bên , tình cảm luôn , cuộc sống thuận lợi, điều hối tiếc duy nhất là chuyện con cái. bây giờ thứ viên mãn. Thời gian qua hai vợ chồng cùng họ hàng bạn bè đến thăm hai đứa trẻ ít , ai nấy đều vô cùng nhiệt tình khiến hai em chút thụ sủng nhược kinh.
Chuyện bên họ coi như giải quyết xong, còn những kẻ bắt nạt Ôn Hiến – , giờ là Ôn Hiến – thì vẫn đang nhốt trong tù. Về việc , Niên Niên – dàn xếp – thong dong bày tỏ rằng bà hứa hẹn gì ? Đây chẳng là công sự công biện ? Những kẻ tuổi còn trẻ mà dám to gan lớn mật như thế, chẳng lẽ nên nếm chút đau khổ , nếu bây giờ dám đ.á.n.h gãy chân , khi còn dám g.i.ế.c chừng?
Khiến những vị phụ như bác cả Lê tức đến nổ phổi nhưng dám giận mà dám . Trước đây quan hệ của Trần Dung họ dám gì , huống chi bây giờ còn thêm cả nhà họ Ôn. Là một gia đình gia thế thư hương, bao nhiêu năm qua họ thể tự bảo vệ ở thủ đô thì đương nhiên thể đơn giản .
Nói tóm , chuyện khép , Ôn Hiến bây giờ cứ yên tâm dưỡng bệnh, đợi khi khỏe hẳn là thể chính thức cuộc sống của một bình thường. Có Hoàng Mẫn Mẫn và gia đình danh chính ngôn thuận ở bên, hai em giờ đều do họ chăm sóc. Dù là việc chăm bẵm ăn uống đều hơn hẳn so với lúc nhà họ Du còn ở đây, đáng yên tâm.
Chẳng thế mà, đúng lúc Nguyệt Nguyệt hôm nay tới thăm và nhận đồ , Hoàng Mẫn Mẫn cũng tranh thủ thời gian chạy tới, tay còn xách theo đủ thứ đồ ăn.
"Chị Niên, Nguyệt Nguyệt, Tuế Tuế, tới thăm Tiểu Hiến ? Em mang ít hoa quả, cả nhà cùng ăn nhé." Hoàng Mẫn Mẫn dạo đúng là gặp chuyện vui nên tinh thần sảng khoái, nhận nuôi hai đứa trẻ ngoan ngoãn, tâm trạng vô cùng.
"Thôi ăn , chúng còn vườn bách thú nữa, mãi mới ngày nghỉ nên dẫn Tuế Tuế chơi nhiều một chút." Niên Niên . "À , con bé Nguyệt Nguyệt nhà luyện võ từ nhỏ, thấy Tiểu Hiến thiên phú nên định nhận nó đồ dạy võ đấy." Chuyện dù cũng với cha một tiếng.
"Thật ? Nguyệt Nguyệt giỏi thế cơ ?" Hoàng Mẫn Mẫn tiếp: "Trước Tuế Tuế cứ khen chị gái nó giỏi lắm, quả nhiên sai. Vậy Tiểu Hiến cứ giao cho Nguyệt Nguyệt nhé, con trai luyện tập nhiều một chút cũng ." Đừng luyện võ vốn là chuyện , dù lắm thì lúc Hoàng Mẫn Mẫn cũng chẳng nỡ bác bỏ lời Nguyệt Nguyệt. Dẫu trong chuyện của Ôn Hiến, nhà họ Du giúp đỡ nhiều nhất.
"Cô Hoàng cứ yên tâm, bảo đảm sẽ trả cho cô một đứa con nguyên vẹn ạ." Nguyệt Nguyệt tràn đầy tự tin.
"..." Nghe câu cứ thấy sai sai thế nhỉ?
Mọi trò chuyện thêm vài câu, cuối cùng Tuế Tuế vẫy tay chào tạm biệt: "Cô Hoàng, Ôn Hiến, Ôn Thụ, em nhé, đợi em về sẽ kể cho chuyện ở vườn bách thú."
"Tuế Tuế , chơi vườn bách thú thì về nhớ một bài cảm nhận nhé, tám trăm chữ, một cuộc thi đấy, lúc đó cô sẽ đăng ký giúp em." Nghe thấy câu , thói quen nghề nghiệp của giáo viên ngữ văn như Hoàng Mẫn Mẫn trỗi dậy. Xem phim – cảm nhận, chơi – cảm nhận. Dù cũng cái gì đó chứ? Là cô giáo ngữ văn của Tuế Tuế, dù mới chỉ dạy hai tháng nhưng cô cũng trình độ văn của con bé, thuộc diện thể mang bài mẫu cho cả khối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-330.html.]
Mặc dù ngày thường Tuế Tuế thích vẽ vẽ, nhưng lúc con bé vẫn khựng một chút, mắt mở to kinh ngạc, bộ dạng nghiêm túc của Hoàng Mẫn Mẫn miễn cưỡng gật đầu: "Vâng ạ." Rõ ràng con bé chỉ định chơi thôi mà, tự dưng lòi cái nhiệm vụ cơ chứ?
"Ôi..." Bước khỏi bệnh viện, Tuế Tuế nhịn mà thở dài thườn thượt, mang theo chút ưu sầu nhỏ. "Cảm thấy chơi chẳng còn vui vẻ mấy nữa ."
"Thế con nữa ?" Nguyệt Nguyệt dở dở xoa đầu con bé.
"Có !" Không quá một giây, nỗi buồn của Tuế Tuế kết thúc. Làm thể vì một chút sự cố nhỏ mà từ bỏ niềm vui của cơ chứ? Con bé nhất định chim cánh cụt trông như thế nào.
"Thế thì chúng mau thôi." Tuế Tuế tay trái nắm Nguyệt Nguyệt, tay nắm Niên Niên, chút nôn nóng .
"Hai chị em ." Chẳng ngờ Niên Niên buông tay Tuế Tuế , xoa xoa đầu con bé, đầy ẩn ý: "Giới trẻ các con chơi với , xen gì cho vướng mắt."
Nguyệt Nguyệt khẽ ho một tiếng, ngại ngùng : "Không cần , chỉ là dạo loanh quanh thôi mà."
"Thôi bỏ , kẻ điều ." Niên Niên vỗ vai Tuế Tuế: "Tuế Tuế với chị nhé, về trường xử lý công việc đây."
"Ơ?" Tuế Tuế , thắc mắc: "Mẹ cùng con nữa ạ?"
"Để , nào, với ?" Niên Niên nhướng mày hỏi: "Thế thì theo về trường nhé?"
Tuế Tuế lập tức lắc đầu như trống bỏi, ôm chầm lấy Nguyệt Nguyệt, chọn phương án im lặng là vàng.
"Cái đồ nhóc con lương tâm." Niên Niên khẽ hừ một tiếng, đưa đồ của Tuế Tuế cho Nguyệt Nguyệt dứt khoát rời .
"Ơ?" Tuế Tuế tiếp tục thắc mắc: "Chúng bắt taxi ạ?" Thường thì họ ngoài vẫn là xe khách hoặc tàu điện ngầm, dẫu bắt taxi thực sự là quá quá quá đắt. Tuế Tuế cũng là đắt lắm, bắt đại một chuyến cũng mất gần chục đồng, bay đứt nửa tháng lương . Nhà họ điều kiện khá giả nhưng cũng tiêu xài kiểu đó. Tất nhiên lúc cần thiết thì vẫn bắt taxi, cần tiết kiệm chút tiền đó. Tuế Tuế tra cứu , từ chỗ họ đến vườn thú bắt taxi mất hơn một tiếng, về là gần ba mươi đồng, đúng là bay sạch một tháng lương luôn. Không đáng, đáng chút nào. Tuế Tuế lắc đầu nguầy nguậy : "Chúng xe khách ạ."