"Ưu Tuế Tuế, trả lời câu hỏi cho cô." Thấy vòng vòng ăn thua, Hoàng Mẫn Mẫn gọi bé dậy trả lời câu hỏi. Nếu bé , cô thể nhân tiện dặn bé chú ý bảng. Nào ngờ Tuế Tuế ngoan ngoãn dậy bảng, trả lời đúng câu hỏi một cách dễ dàng xuống sách tiếp. Cái điệu bộ đó thấy gì sai cả.
Nghĩ đến việc Tuế Tuế mới chuyển đến, sức khỏe , ngoan ngoãn, trông như một bé gái mong manh, Hoàng Mẫn Mẫn định quan sát thêm chút nữa. Và ... Một ngày trôi qua, cô nhận lời phàn nàn từ tất cả các giáo viên bộ môn.
Tuế Tuế ngoan ? Ngoan. Bé chuyện, ồn, việc riêng lén lút, lơ đễnh, ngoan vô cùng. Thành tích của Tuế Tuế ? Tốt. Câu hỏi nào gọi dậy cũng trả lời hết. Bé lời ? Nghe chứ. Bảo lật sách là lật sách, bảo chữ là chữ, chữ còn vô cùng. , sự tập trung của bé đổ hết sách ngoại khóa. Chỉ cần thành nhiệm vụ là bé sang việc khác ngay.
Nếu là những đứa trẻ khác trong lớp, các giáo viên sẽ mắng thẳng thừng ngay. Tuế Tuế thì bé mới chuyển đến, đến giáo viên phê bình, các thầy cô sợ bé sẽ chán học, thậm chí bạn bè tẩy chay. Thứ hai là bé thật sự ngoan, chỉ là rõ ràng là ý thức kỷ luật trong lớp, điểm giáo viên cũ của bé chắc chắn chịu trách nhiệm. (Viên Thúy Thúy:...)
Cuối cùng là Tuế Tuế trông quá nhỏ bé, mong manh như b.úp bê sứ, các giáo viên đến nặng lời cũng dám. Tự giải quyết , nên họ đành "mách".
Giáo viên chủ nhiệm Hoàng Mẫn Mẫn:... Chủ nhiệm cũng là mà. dù , việc vẫn giải quyết, sửa thói quen sớm, để lâu sẽ hỏng mất. Vậy nên, một ngày lên lớp, tranh thủ tiết cuối giờ dạy, Ưu Niên Niên đến trường đón con sớm mời văn phòng.
Ưu Niên Niên:... là con nhà , ngày đầu học mời phụ . Đây là đầu tiên Ưu Niên Niên giáo viên tìm gặp, rằng ngay cả cái đứa quậy phá nhất là Ưu Dư Dư đây cũng từng mời phụ nhé.
Ưu Niên Niên sang nhóc tì ngoan ngoãn nhà , vẻ mặt sầu não của Hoàng Mẫn Mẫn, ướm lời: "Tuế Tuế đ.á.n.h ạ?" Cái nhóc trông thì ngoan đấy, nhưng cô bao giờ nghĩ bé là một đứa yếu đuối, đây là đứa trẻ ba tuổi giúp dì đ.á.n.h đấy.
"... Không, các bạn trong lớp đều thích cô em gái nhỏ lắm, ai bắt nạt em cả." Hoàng Mẫn Mẫn .
"Thế là cãi ạ?" Nhóc nhà cô ai phát ?
"... Cũng , Tuế Tuế ngoan, hề đôi co với ai."
Thấy tư duy của Ưu Niên Niên thoát khỏi chuyện đ.á.n.h và cãi, Hoàng Mẫn Mẫn hít một sâu, đưa mấy cuốn sách cho cô. "Mẹ Tuế Tuế, chị cái chứ?" Dù cô cũng hiểu .
"Đây là của Tuế Tuế ạ." Ưu Niên Niên nhíu mày, : "Đây đều là sách ngoại văn, năm nay kỳ thi đại học cũng thi các ngôn ngữ , sách chắc vấn đề gì chứ ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-301.html.]
Hoàng Mẫn Mẫn giật khóe miệng, thấy cô chẳng nhận vấn đề chút nào, liền thẳng luôn: "Đọc những sách đương nhiên vấn đề gì, nhưng thời gian và địa điểm thì vấn đề đấy ạ. Tuế Tuế ngoan, nghĩ đây thành tích của em chắc chắn ."
"Con bé luôn nhất lớp, nào thi cũng hai điểm mười tuyệt đối ạ." Ưu Niên Niên tự hào.
"... Cho nên mới thấy lạ, một học sinh luôn nhất lớp như thế hình thành thói quen giờ học giảng mà chỉ sách giải trí ?" Hoàng Mẫn Mẫn cũng hiểu nổi. Phải rằng học đến giờ đều là những đứa trẻ học ít nhất ba năm . Ba năm trời mà ai bảo bé rằng giờ học chú ý giảng, việc khác ?
Được , việc tập trung giảng việc riêng đối với trẻ con là khó, nhưng việc khác thì chí ít cũng lén lút chứ. Tuế Tuế thì công khai lộ liễu, như thể sợ thấy , thậm chí phát hiện cũng chẳng coi là chuyện gì to tát, cứ thế dịu dàng giáo viên một cái sách tiếp. Thật là kiêu ngạo quá mà.
Ưu Niên Niên ngẩn , nhóc tì ngoan ngoãn nhà , cũng chút mờ mịt. "Không... ạ?"
Hồi Ưu Niên Niên còn ở nhà họ Dịch, là mời thầy đồ về tận nhà dạy bảo. Đến khi về đại đội, lúc cô thi cấp ba cũng chỉ là báo danh thi cuối kỳ, thật sự học bình thường là như thế nào.
"Chẳng lẽ ?" Hoàng Mẫn Mẫn giật khóe miệng, Ưu Niên Niên với vẻ thể tin nổi. Cái nhà là nghiêm túc đấy chứ?
Ưu Niên Niên bắt đầu thấy chột , xoa đầu Tuế Tuế : "Nghe thấy ? Cô giáo , sách ngoại khóa trong giờ học."
" đây cô Viên gì ạ." Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to, chút mờ mịt. "Tuế Tuế lúc nào chẳng thế ạ."
Hoàng Mẫn Mẫn:... là cái đồ giáo viên trách nhiệm mà.
"Thế lẽ... là vì chị con là đại đội trưởng chăng?" Ưu Niên Niên mà càng thấy chột hơn. Nghĩ kỹ , hình như, chắc chắn, khẳng định là do đám phụ các cô gây . Hồi Tuế Tuế mới học tuổi còn quá nhỏ, mới hơn bốn tuổi một tí, các cô dặn giáo viên là đừng quản bé quá, miễn là ồn thì cứ để bé tự việc của . Sau lẽ giáo viên cũng quen dần, vì ngoài chuyện giảng thì Tuế Tuế ngoan vô cùng, gây ảnh hưởng đến lớp học. Chưa kể xung quanh còn đám Hà Song Hạ yểm trợ nữa.
Hoàng Mẫn Mẫn:... Mắng nhầm , đúng là giáo viên tội nghiệp mà. Nghĩ kỹ cô cũng hiểu điều . Ở đại đội so với thành phố quản lý đương nhiên lỏng lẻo hơn, đến đại đội, ngay cả ở thành phố những năm qua nhiều trường học dạy như dạy . Chỉ trường cô do Ngô Oản Oản tin rằng học vấn mới là con đường thoát nên mới quản lý nghiêm khắc, mới sự khác biệt. Cộng thêm Tuế Tuế thật sự nhỏ bé, nếu coi bé như học cho vui thì việc coi bé như đến ké cũng dễ hiểu.