"Mình bên trong ?" Tuế Tuế nghiêng đầu Lê Hiến, ánh mắt trong veo chút ghét bỏ thương hại, thậm chí còn thiện.
Chẳng là thiện , dù thành phố thật, nhưng Tuế Tuế sống ở đại đội bao nhiêu năm, vẫn chút thích nghi nổi. Dáng vẻ của Lê Hiến khiến Tuế Tuế thoáng chốc cảm thấy như trở về ngôi trường ở đại đội, đối mặt với đám bạn ồn ào bẩn thỉu. À , bạn bẩn, sạch sẽ, tay mặt đều sạch, móng tay cũng cắt ngắn ngủn. Cái nết vệ sinh còn kỹ hơn cả đám Nguyễn Tinh Kỳ chứ, Tuế Tuế hài lòng.
Lê Hiến ngẩn , mím môi, lặng lẽ đổi chỗ với bé. Nhìn Tuế Tuế cẩn thận bên trong, xếp sách vở của bắt đầu bày biện cặp sách và văn phòng phẩm. Tất cả đều sạch bong và mới tinh.
"Cảm ơn bạn đổi chỗ cho nhé." Ngồi sát tường thế Tuế Tuế thấy an , hớn hở rút một cây b.út chì trong hộp b.út đầy ắp b.út gọt sẵn đưa qua: "Tặng bạn , khoai lang khô phát hết , mang cho bạn nhé."
Nói xong, Tuế Tuế cầm sách lên xem, phớt lờ Lê Hiến và cả cô Hoàng Mẫn Mẫn nữa.
"..."
Thấy hai đứa định, Tuế Tuế đang cắm cúi sách, Hoàng Mẫn Mẫn nuốt lời định xuống, thôi thì cứ để xem thế nào .
"Tất cả ngay ngắn cho . Hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên, các tổ trưởng thu bài tập về nhà lên cho , để xem xem đứa nào ." Hoàng Mẫn Mẫn rút thước , vẻ mặt "hung tợn". Cô dữ, Tuế Tuế khẳng định chắc nịch như .
Tuế Tuế bắt đầu căng thẳng, bé bài tập về nhà mà. Bé .
"Bạn mới chuyển đến, ." Lê Hiến tâm trạng phức tạp, tay nắm c.h.ặ.t cây b.út Tuế Tuế cho, lưu luyến trả : "Không cần cho b.út , ." Cậu khẽ.
Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to Lê Hiến. Cậu gầy, mặt chẳng tí thịt nào, giống cái gầy kiểu yếu ớt bẩm sinh của Tuế Tuế, cái gầy là do đói mà . Người gầy gò xanh xao vàng vọt, má nẻ đỏ ửng, cũng nứt nẻ, là giữ ấm kỹ. kỹ thì thấy ngũ quan , hơn đám Nhị Cẩu Tử, Thiết Trụ nhiều. Tính tình thì nhường chỗ cho bé.
Tuế Tuế chớp mắt, cây b.út đưa , liền móc trong túi một viên kẹo sữa: "Thế cho bạn kẹo nhé?"
Lê Hiến vẫn động đậy. Tuế Tuế nghiêng đầu, đôi mắt to mọng nước : "Bạn thích ? Sao nhận đồ của , các bạn khác đều nhận mà."
"... Không ." Nhìn vẻ mặt như thể nhận đồ là đang ghét của Tuế Tuế, Lê Hiến do dự một chút nhận lấy cây b.út. "Lấy cái ." Cây b.út giá hai xu, viên kẹo sữa giá một hào.
"Đồng ý!" Tuế Tuế nheo mắt gật đầu, tiếp tục sách.
Lê Hiến thoáng qua, cuốn sách bé đang sách giáo khoa mà là một cuốn sách ngoại văn. Lê Hiến chỉ nhận vài từ đơn giản do dạy đây, cuốn sách mà rời mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-300.html.]
Trong lớp lúc đang hỗn loạn thu bài tập Tết, Hoàng Mẫn Mẫn cầm thước định "g.i.ế.c gà dọa khỉ" để đám trẻ đang chơi nhẫy thu tâm .
"Cộc cộc cộc", tiếng gõ cửa vang lên. Hoàng Mẫn Mẫn , thấy ở cửa, cô cung kính ngoài: "Hiệu trưởng Ngô, chuyện gì ạ?"
"Không gì, chỉ là đứa nhỏ trong nhà chuyển về đây học nên yên tâm." Ngô Oản Oản đeo kính, vẻ mặt nghiêm nghị đó, cả lớp dần im lặng hẳn. Nhóm Nguyễn Tinh Kỳ cuối hàng càng cúi gầm mặt, mồm lẩm bẩm: "Không thấy , thấy , thấy ..."
Ngô Oản Oản nhíu mày, lớp, thấy Tuế Tuế đang ngoan ngoãn sách, chân mày mới giãn , giọng cũng nhẹ mấy phần: "Tuế Tuế, đây." Cô gọi.
Tuế Tuế ngẩng đầu, thấy Ngô Oản Oản ở cửa chút thắc mắc, nhưng vẫn đặt sách xuống, chui từ ghế của Lê Hiến. "Dì Oản, dì đến đây ạ?" Tuế Tuế thấy lạ.
"Dì qua xem con thế nào. Trước dì bận việc bên sắp xếp thời gian đưa con học . Sao ? Ở lớp thích nghi ?"
"Rất ạ, các bạn đều ." Tuế Tuế ngoan ngoãn đáp.
Ngô Oản Oản thầm cảm thán trong lòng, đúng là con của tiểu thư nhà , ngoan lời thông minh, khả năng thích nghi quá. "Vậy thì . Nếu gì thoải mái, nhớ tìm giáo viên hoặc tìm dì nhé, bình thường việc gì cứ sai bảo đám Nguyễn Tinh Kỳ chân chạy cho."
Ngô Oản Oản dặn dò thêm vài câu, xoa đầu Tuế Tuế bảo bé lớp.
"Đứa nhỏ sức khỏe , bệnh tim, cô Hoàng bình thường chú ý giúp một chút, tiết thể d.ụ.c thể d.ụ.c giữa giờ thì đừng bắt em tham gia." Ngô Oản Oản trở vẻ nghiêm nghị thường ngày, dặn dò kỹ lưỡng Hoàng Mẫn Mẫn.
" , hiệu trưởng cứ yên tâm ạ." Hoàng Mẫn Mẫn vội vàng đáp. Dù Tuế Tuế chuyển đến chắc chắn quen, nhưng ngờ là mối quan hệ . Cô ngạc nhiên tò mò hết sức, rằng Ngô Oản Oản là trọng quy tắc nhất, ngay cả cháu trai bà học ở đây bà cũng từng dặn dò lấy một câu. Bây giờ vì Tuế Tuế mà bà đích chạy qua một chuyến, thật là kỳ lạ.
Ngô Oản Oản cho rằng, cái thằng nhóc da thịt đồng sắt đó so với cô bé nhỏ nhắn chứ, đó là con của tiểu thư nhà bà mà. Nghĩ đến việc chỉ dặn dò sơ qua vội vàng rời , năm học mới bắt đầu, bà bao nhiêu việc .
Bà , lớp học cũng trở bình thường, Hoàng Mẫn Mẫn cũng . Việc nào việc nấy, chăng là lúc giảng bài cô Tuế Tuế nhiều hơn vài , vì dù đây cũng là một bệnh nhân. thì thôi, một cái là Hoàng Mẫn Mẫn phát hiện điều bất thường ngay.
Cái nhóc thật sự nghiêm túc, lớp là im phăng phắc, hai tay ngoan ngoãn đặt bàn, lưng thẳng tắp, động tác thừa, cũng chuyện với xung quanh. Cứ thế mà nghiêm chỉnh... sách.
Thật là kiêu ngạo mà. Lúc đầu Hoàng Mẫn Mẫn còn nhận , chỉ tưởng bé đang thẫn thờ, kỹ thì là đang xem sách ngoại khóa. Cô quanh chỗ bé vài vòng, vẫn thấy đang xem sách. Lại vòng nữa. Vẫn . Bé vẫn thản nhiên chút lay động. Nghị lực Hoàng Mẫn Mẫn cho một trăm điểm, nếu như thứ Tuế Tuế đang xem sách ngoại khóa.