Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-04-23 23:45:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Làm cái gì đấy?”

Du Nguyệt Nguyệt đ.á.n.h giá từ xuống đứa “em trai” mới mười bốn tuổi bộ dạng lông bông thể thống gì , vẻ mặt đầy sự khinh bỉ.

“Đồ ngu.” Cô thẳng thừng.

“Ngu, !” Tuế Tuế cạnh cô cũng ngẩng cao đầu, diễn một màn thế nào là “cáo mượn oai hùm”.

Hà Viễn Sinh trợn mắt, tức giận bật dậy, xắn tay áo, tỏ vẻ vô cùng giận dữ:

“Mày là ai hả? Đến mặt tao cái gì? Tin tao đ.á.n.h mày ?”

“Không tin!” Tuế Tuế hếch cái cằm nhọn lên, khuôn mặt lộ vẻ nhợt nhạt, triệt để thực hiện phương châm “cáo mượn oai hùm”.

Hà Viễn Sinh tức đến nổ mắt, Du Nguyệt Nguyệt bình thản xắn tay áo lên, ngoắc ngoắc tay với nó.

“Lại đây.”?

Cái đầu óc mấy thông minh của Hà Viễn Sinh như đóng băng, nó trợn tròn mắt, lắp bắp nửa ngày thốt nên lời:

“Lại... cái gì cơ?”

Cái vẻ hèn nhát Du Nguyệt Nguyệt mà phát bực. Cô đem đứa nhỏ đang hò reo cổ vũ bên cạnh treo lên một cái cây gần đó, trực tiếp túm lấy Hà Viễn Sinh đ.ấ.m cho một phát.

“Đau đau đau, chị cái gì thế!”

Hà Viễn Sinh vẫn hiểu chuyện gì đang xảy , cho đến khi Du Nguyệt Nguyệt quật ngã nó xuống đất, thêm một cú đ.ấ.m nữa giáng xuống. Hà Viễn Sinh ôm đầu chạy loạn, đ.á.n.h đến mức nhe răng trợn mắt, kêu la t.h.ả.m thiết.

“Này , chị quá đáng đấy, mau dừng tay !”

“Tao đ.á.n.h thật đấy, tao đ.á.n.h thật đấy nhé!”

“Oa oa, đau quá mất...”...

Mãi đến khi đ.á.n.h cho Hà Viễn Sinh nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, một đứa con trai lớn tướng lăn lộn đất lóc đến mức chướng mắt, Du Nguyệt Nguyệt mới thu tay .

“Biết vì tao đ.á.n.h mày ?”

“Mày điên oa oa, tao sẽ bảo bố tao đ.á.n.h mày, bán cái đồ con gái lỗ vốn như mày , đồ lỗ vốn!” Hà Viễn Sinh đau đớn lăn lộn.

“Vì Hà Phúc Sinh.” Du Nguyệt Nguyệt chẳng mảy may để tâm, bồi thêm cho nó một đá, chẳng chút xót xa, chỉ là ghét bỏ.

“Đồ hèn, Hà Phúc Sinh mà kiếm chuyện với Tuế Tuế một , tao sẽ đ.á.n.h mày một .”

“Dựa cái gì? Chuyện của cái thằng ch.ó con đó thì liên quan gì đến tao...”

“Thế thì liên quan quái gì đến tao?”

Du Nguyệt Nguyệt xách cổ áo nó lên, vẻ mặt lạnh lùng và mất kiên nhẫn.

“Dù chúng mày cũng là một nhà, hai em chúng mày gây gổ gì tao quản, tóm nó đụng đến Tuế Tuế nhà tao một là tao đ.á.n.h mày một , đồ phế vật.”

Nói xong, Du Nguyệt Nguyệt vứt nó sang một bên, qua bế Tuế Tuế từ cây xuống. Nhìn khuôn mặt tươi đến đỏ hồng vì phấn khích của con bé, thần sắc cô dịu , ánh mắt trở nên nhu hòa:

“Vui ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-28.html.]

“Vui lắm ạ!” Tuế Tuế phấn khích vỗ tay.

Mặc dù kẻ bắt nạt nó là Hà Phúc Sinh, còn đ.á.n.h là Hà Viễn Sinh, nhưng trong mắt Tuế Tuế, bọn họ đều là một nhà, cả nhà đều là kẻ , đứa nào đ.á.n.h nó cũng vui hết!

“Vui là , thôi, chị đây, em chơi với bọn Thiết Trụ .”

“Vâng ạ, ạ!”

“Phải chú ý an , thấy kẻ chạy ngay, trong núi, nghịch nước.”

“Không trèo cây, chui bụi cỏ, đuổi ch.ó, ăn đồ sống, bắt sâu róm... Em nhớ hết ạ!” Tuế Tuế nũng nịu .

“Cái con bé thật là.”

Hai chị em tình cảm xa dần, để Hà Viễn Sinh nhe răng trợn mắt lăn lộn tại chỗ, cuối cùng lồm cồm bò dậy, nghiến răng nghiến lợi, hùng hổ lao về nhà.

“Hà Phúc Sinh, cái thằng c.h.ế.t tiệt , tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ gây họa như mày mới !”

Từ đó về một thời gian dài, Hà Phúc Sinh liên tục chịu cảnh vết thương mới chồng vết thương cũ, đau đớn thôi.

Bị trai ruột đ.á.n.h một trận tơi bời đành, ở trong đại đội, cứ hễ nó xa một chút là gần đó mọc vài đứa trẻ lớn gan góc xông đến cho nó một trận, đem chiến tích đó chạy đến nhà họ Du để đổi kẹo ăn.

Sau vài như , Hà Phúc Sinh đừng là dám tìm Tuế Tuế gây phiền phức, mà cứ hễ thấy con bé là hai chân nó run bần bật, vội vàng đường vòng.

"Uy danh" của Tuế Tuế cũng từ đó mà vang xa, mấy đứa nhỏ ngày thường nghịch ngợm cứ thấy con bé là tự giác tránh đường.

Điều khiến Tuế Tuế vui lắm, cũng vênh váo tự đắc, dần dần bước khỏi bóng ma tâm lý lợn rừng đuổi và bắt nạt, cả ngày tung tăng chạy khắp đại đội.

nếu mấy đứa nhỏ thích nhất, thì chắc chắn là khu nhà tập thể của thanh niên trí thức.

Nói cũng , thanh niên trí thức xuống đại đội tổng cộng hai đợt. Đợt đầu là nhóm của thanh niên trí thức Kiều và Viên Thúy Thúy, tổng cộng bảy ; đợt hai xuống thêm sáu nữa.

Tính cả đuổi là thanh niên trí thức Kiều, thì khu nhà tập thể hiện còn mười hai .

Năm nữ, bảy nam.

Về vẻ ngoài, những từ thành phố đến dù là cách ăn mặc lời quả thật phần thanh tú hơn nhà quê, nhưng để bảo đến mức khiến đám nhóc tì ngày nào cũng chạy qua xem thì hẳn.

Chúng nó qua đó chủ yếu là để... xem kịch.

Mặc dù thanh niên trí thức Kiều hạng t.ử tế gì, nhưng tính cách trầm , đè nén sự việc. Khi còn ở đó, khu nhà tập thể miễn cưỡng còn chung sống hòa thuận, nhưng từ khi ...

“Nước trong chum hết , các đồng chí nam ai gánh nước một chuyến ?” Trong khu tập thể, Viên Thúy Thúy cái chum , nén giận về phía các nam thanh niên trí thức.

“Lại hết ? Chẳng hôm qua mới gánh ? Các đồng chí nữ dùng nước cũng nên tiết kiệm chút chứ.” Thanh niên trí thức cũ Lâm Lâm nhịn mà cằn nhằn, “Cũng cần thiết ngày nào cũng tắm.”

đấy, mệt cả ngày , các đồng chí nữ việc nhẹ nhàng, các cô gánh một ít về nấu cơm , chúng mệt rã rời .” Tề Hướng Tiền cũng bên cạnh phụ họa.

Trong , Viên Thúy Thúy, Tiền Tiểu Tiểu, Dương Lệ, Lâm Lâm, Tề Hướng Tiền và Lý Thiên là những cũ, việc phân công trong khu tập thể vốn định sẵn từ .

Nam giới phụ trách bổ củi, gánh nước, khuân vác những việc nặng nhọc; nữ giới phụ trách nấu cơm, giặt giũ. Tính chẳng ai chiếm hời của ai.

 

 

Loading...