Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:05:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hành động nhanh gọn đấy, đưa về nhà cơ đấy.

Nghiêm Cách thẹn quá hóa giận, lén đá cho mỗi đứa một cái. Cả nhóm đùa nghịch tới cửa. Vừa mở cửa , sự chênh lệch nhiệt độ rõ rệt giữa trong và ngoài phòng ập đến.

Đợi hết, Nghiêm Cách đang định đóng cửa thì...

Bỗng nhiên phát hiện phía thêm mấy "cái đuôi" nhỏ.

“... Đám nhóc thế? Các cháu con nhà ai?” Nghiêm Cách thắc mắc.

“Ở đằng kìa, chú là ai? Đây là nhà của Thu Thu mà.” Đứa bé cầm đầu chỉ tám chín tuổi, rút khẩu s.ú.n.g lục đồ chơi chỉ Nghiêm Cách, nghiêm túc :

“Cháu sẽ bắt tất cả các chú .”

“... Đi chỗ khác chơi , đây là nhà chú .” Khóe miệng Nghiêm Cách giật giật, túm cổ áo thằng nhóc định xách ngoài.

“Cứ để các cháu .”

Du Nguyệt Nguyệt thấy tiếng động liền tới, ba đứa trẻ trạc tuổi Tuế Tuế, đứa nào cũng sạch sẽ, ánh mắt lanh lợi, kiểu trẻ con nghịch ngợm quá quắt.

“Muốn thì đằng chơi.” Du Nguyệt Nguyệt chỉ tay về phía Tuế Tuế và Du Ninh đang , dặn thêm:

bắt nạt Tuế Tuế nhé, là cô đuổi ngoài đấy.”

“Bọn cháu bắt nạt khác .” Nguyễn Tinh Kỳ khịt mũi một cái, gan cũng khá to, kéo hai đứa em theo chạy đến chỗ Tuế Tuế. Đang định chất vấn xem họ giấu Thu Thu ở thì nhóc bỗng thấy Tuế Tuế đang ngoan ngoãn.

Cô bé vẻ ngoài vô cùng tinh xảo, mái tóc xoăn dài đến tận vai, đó trông hệt như một b.úp bê bằng sứ. Tuy nhiên, gương mặt xanh xao và làn môi nhợt nhạt đều cho thấy cô bé sức khỏe yếu ớt.

Thấy ba nhóc đột nhiên xuất hiện, hàng mi của Tuế Tuế khẽ run, cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, tò mò ba bạn nhỏ.

Ba đứa trẻ da dẻ trắng trẻo, mặc quần áo dày sụ, tay cầm s.ú.n.g đồ chơi và s.ú.n.g cao su các loại.

“Bạn, bạn là ai thế? Sao tớ thấy bạn bao giờ?” Nguyễn Tinh Kỳ tò mò Tuế Tuế.

“Tớ mới chuyển đến đây, tớ tên là Tuế Tuế.” Tuế Tuế chậm rãi lên tiếng, thỉnh thoảng về phía Du Nguyệt Nguyệt, chút nhát gừng.

Giọng cô bé trong trẻo, như tiếng chuông gió va chạm , êm tai.

Ba nhóc tì vốn lúc còn mồm năm miệng mười đòi tìm Thu Thu, còn lăn lộn ở nhà đòi Thu Thu khiến lớn đau đầu, nay một cái, vô cùng ăn ý mà "quên béng" mất cô em gái đó.

“Tớ tên là Nguyễn Tinh Kỳ, bạn thể gọi tớ là Kỳ, cứ theo bọn tớ.” Nguyễn Tinh Kỳ vỗ vỗ n.g.ự.c.

“Tớ tên là Triệu Hành, bạn thể gọi tớ là Hành.”

“Tớ là Nguyên Bác Hồng, gọi tớ là Hồng, bọn tớ sẽ bảo vệ bạn.”

Dù Thu Thu là Thu Thu, nhưng Thu Thu , bọn họ lớn , giống như lời bố , một lớn, bắt đầu cuộc sống mới, quen với...

Em gái mới.

Em gái xinh hơn Thu Thu nhiều.

Trông vẻ yếu quá, cần bảo vệ.

Bản năng bảo vệ của ba đứa nhóc trỗi dậy ngay lập tức, đôi mắt sáng rực Tuế Tuế.

Tuế Tuế – cô bé "yếu ớt cần bảo vệ" – chớp chớp hàng mi dài như hai chiếc quạt nhỏ, ngẩng đầu lên chậm rãi :

“Tớ cần các bạn bảo vệ , tớ thể tự bảo vệ mà. Các bạn thể gọi tớ là chị Tuế Tuế.”

Tuế Tuế từ chối gọi là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-276.html.]

Tuế Tuế cô như thế .

Đám Nguyễn Tinh Kỳ sững sờ, thể tin nổi cô bé.

“Cậu, bắt bọn tớ gọi là chị á?”

Tuế Tuế gật đầu, trông vô cùng ngoan ngoãn và vô hại.

“Không đời nào, gọi bọn tớ là .” Nguyễn Tinh Kỳ phục.

“Không , các bạn gọi tớ là chị .” Tuế Tuế tiếp tục lắc đầu.

Mấy đứa nhỏ tranh cãi xem ai là , ai là chị, cuối cùng quyết định cứ gọi tên cho xong.

“Cái con bé , đơn giản nha.” Tần Thành Tài xem nãy giờ lên tiếng nhận xét.

Nghiêm Cách đá cho một cái: “Nói năng kiểu gì thế? Tuế Tuế nhà chúng là thông minh đấy.”

“Được , thông minh, thông minh.” Tần Thành Tài nhe răng.

Chẳng cũng một nghĩa cả ?

Cậu chỉ cảm thấy, Tuế Tuế trông thì yếu đuối, vẻ dễ bắt nạt, nhưng thực tế thì .

Cả quá trình diễn theo ý của Tuế Tuế. Nhìn cái bộ dạng đó của cô bé, vẻ gì là gọi bằng chị ? Rõ ràng là đưa một điều kiện quá đáng hơn, mới đạt mục đích của .

Đó là gọi tên.

là một đứa trẻ thông minh.

“Chứ còn gì nữa.” Thấy họ khen Tuế Tuế, Nghiêm Cách đắc ý như thể chính khen .

“Con bé 5 tuổi học , thuộc lòng bao nhiêu bài thơ, toán, truyện, vẽ tranh, chơi đàn, hát , còn tự sáng tác nhạc nữa nhé, chắc chắn đứa trẻ nào giỏi hơn con bé ...”

Cái điệu bộ đó khiến đám Tần Thành Tài thấy "ngứa răng", họ , tin chắc đây là Nghiêm Cách đang tự thổi phồng thôi, họ tin một đứa nhỏ nhiều thứ như .

“Các tin ?” Nghiêm Cách nhướng mày, họ vẻ khích tướng:

“Nếu Tuế Tuế thật thì các tính ? Lớn tướng thế , gặp cháu gái nhỏ chẳng lẽ quà gặp mặt ?”

Cả bọn: “...”

%@

là "nuôi ong tay áo", danh phận còn rõ ràng mà định "vặt lông" em .

“Được thôi, cứ theo ý . Nếu con bé sáng tác nhạc với kéo vĩ cầm thật, tớ sẽ tặng con bé cây vĩ cầm chị tớ mua từ nước ngoài về mấy năm , đằng nào để ở nhà cũng bám bụi.” Tần Thành Tài tuyên bố hùng hồn.

“Chỗ họ tớ một bộ nghiên mực Huy Châu thượng hạng, nếu Tuế Tuế vẽ ngô khoai tớ sẽ tặng con bé.” Thiệu Nguyên Lương .

“Vậy tớ sẽ lấy bộ màu vẽ mà ông tớ đang cất kỹ .” Thiệu Nguyên Cầm cũng góp vui.

“Còn tớ, tớ một bộ tiểu thuyết nguyên tác nước ngoài .” Lý Nghị cũng hùa theo.

Nói một hồi, trong bốn chỉ mỗi Lý Nghị là thật thà lấy đồ của chính tặng.

Nghiêm Cách nhướng mày cái đám chuyên "đào góc tường" nhà em, cha chú , khịt mũi một cái : “Nào, , các gì?”

 

 

Loading...