“Bố gửi tiền về ạ? Con ăn bánh quy bơ.” Hà Song Hạ thấy thế lập tức lên tiếng.
“Ăn với chả uống, cái bánh quy bơ đó một đồng một cân, cháu chỉ ăn thôi.” Bà nội Hà là thực sự tức giận.
“Cái cũng cho mua, cái cũng cho mua, trong nhà còn cứ đòi gửi đồ .”
Hà Song Hạ bà nội Hà – mà trong ký ức cuối cùng vẫn đem bán cô, giả vờ oán trách nhưng những lời thật lòng:
“Thà rằng bố cứ ở nhà việc, đều bố ở bên cạnh, con bố cũng như .”
“Cái đồ sói mắt trắng, ai bố như thế ?” Bà nội Hà suýt chút nữa thì tức lộn ruột.
“Con bố ?” Hà Song Hạ , “Con còn chẳng nhớ mặt bố nữa. Mẹ, dẫn con tìm bố , con còn lên thành phố bao giờ.”
“Bọn họ đều bảo bố con cũng giống như bố Tuế Tuế, bảo bố cần chúng nữa .”
Trái tim Tô Thục Phấn một nữa nghiêng về phía con gái , mặt đầy vẻ xót xa, thầm nghĩ chắc chắn kẻ nào đó mặt con gái bà .
“Cháu bậy bạ gì đó?”
Bà nội Hà hốt hoảng, ngay cả ông nội Hà nãy giờ vẫn im lặng cũng biến sắc, định gì đó.
trong mắt Tô Thục Phấn lúc chỉ con gái bà thôi. Bà vốn là phụ nữ hiền lành, quyến luyến gia đình, khi lấy chồng thì giúp nhà ngoại, lấy chồng thì giúp nhà nội, con thì xem con là quan trọng nhất.
Nghe lời oán trách nhỏ bé của Hà Song Hạ, sự áy náy trong lòng Tô Thục Phấn trào dâng như nước lũ. Nghĩ đến chồng mấy năm về, bà chẳng suy nghĩ gì mà đồng ý ngay lập tức:
“Được, đợi lúc nào việc đồng áng rảnh rỗi, sẽ dẫn con tìm bố.”
Bên cạnh, mặt bà nội và ông nội Hà xanh mét .
Bên , ăn cơm xong, Tuế Tuế cứ như một cái đuôi nhỏ bám theo nhà rời.
Lúc Du Niên Niên rảnh rỗi thì con bé xoay quanh Du Niên Niên, lúc Du Niên Niên bận việc thì nó chạy theo Du Nguyệt Nguyệt, cho gà ăn, rải cám, cho lợn ăn, bưng đồ ăn cho lợn, rửa tay, múc nước...
Bạch bạch bạch bạch bạch.
Tuế Tuế chạy quanh nhà nhà một hồi, cuối cùng ôm c.h.ặ.t lấy đùi Du Nguyệt Nguyệt buông. Còn Du Niên Niên là kế toán, giúp thu hoạch ngô tính toán sổ sách nên .
Bây giờ đến lúc bận rộn nhất, Du Nguyệt Nguyệt là lái máy kéo nên cần sớm thế, nhiệm vụ của cô là lát nữa kéo đống đồ từ ngoài đồng kho để tăng năng suất mà thôi.
“Em buồn ngủ ?” Nhìn đứa nhỏ đang chằm chằm, Du Nguyệt Nguyệt chút bất lực, bế con bé lên nựng má.
Dù là giữa mùa hè nhưng con bé vẫn mát lạnh, ngày thường chỉ cần sơ sẩy một chút là cảm sốt ngay, nếu còn dầm nước lạnh thêm nữa...
Ánh mắt Du Nguyệt Nguyệt lạnh vài phần, cô nhéo cái má nhỏ của con bé, nhấc bổng nó lên cao.
“Bay, bay nè!” Tuế Tuế phát tiếng giòn giã, đôi mắt cong tít, duỗi thẳng hai tay, vô cùng thích trò chơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-27.html.]
“Đi thôi!” Du Nguyệt Nguyệt sảng khoái, vén lọn tóc tai, một tay bế Tuế Tuế đang đỏ hồng đôi má, giọng mang theo vài phần lạnh lẽo.
“Chị dẫn Tuế Tuế tính sổ nào.”
“Tính sổ, tính sổ!” Mắt Tuế Tuế sáng lên, hì hì ôm cổ Du Nguyệt Nguyệt, hăng hái nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, “Đánh kẻ !”
“Đánh kẻ nào, đ.á.n.h kẻ bắt nạt Tuế Tuế nhà .” Du Nguyệt Nguyệt xoa đầu con bé, dỗ dành: “Đánh xong xuôi, hai ngày nữa Tuế Tuế thể đến bệnh viện tháo nẹp .”
“Thật ạ?” Mắt Tuế Tuế sáng bừng, vẻ mặt đầy nôn nóng: “Sắp khỏi ạ? Tay sẽ đứt chứ?”
“Tất nhiên , tay Tuế Tuế chỉ thương thôi, sẽ sớm chạy nhảy như .” Du Nguyệt Nguyệt chút xót xa.
So với cô, đứa nhỏ chịu đựng nhiều lời tiếng hơn hẳn.
Tính tình cô mạnh mẽ, hồi nhỏ bắt nạt là cô đ.á.n.h ngay. Tuế Tuế sức khỏe yếu, đ.á.n.h , cũng .
Hơn nữa, kẻ bắt nạt là thằng nhãi ranh nhà họ Hà.
Chỉ nghĩ thôi, ánh mắt Du Nguyệt Nguyệt lạnh lẽo thêm vài phần, cô bế con bé hùng hổ tìm tính nợ.
Chuyện chỉ thể coi là trẻ con nghịch ngợm, mấy đứa nhỏ cùng cũng chẳng chịu thiệt gì, nên cô và bà ngoại – những lớn như thế tiện tìm tận cửa.
Đặc biệt là dạo gần đây nhà họ gây quá nhiều chuyện , nếu còn loạn lên nữa, dù họ lý thì cũng sẽ thành kiến.
Du Nguyệt Nguyệt thì khác, bất kể là với phận gì, cô dạy bảo khác đều là chuyện đương nhiên.
Tuy nhiên, Du Nguyệt Nguyệt trực tiếp tìm đến thằng nhóc Hà Phúc Sinh . Bọn chúng tự gây họa, lúc bắt nạt thì hăng lắm, đó mới sợ, giờ chẳng trốn xó nào .
Du Nguyệt Nguyệt bế thẳng Tuế Tuế tìm đến trai của Hà Phúc Sinh, cũng chính là đứa em trai cùng cha khác , kém cô chỉ ba tuổi.
Năm đó Hà Hữu Vi gian díu với đàn bà , khiến Du Niên Niên dẫn theo Du Nguyệt Nguyệt ly hôn. Hà Hữu Vi dây dưa hai năm, đợi đến lúc đứa nhỏ mới kết hôn với đó.
Anh trai của Hà Phúc Sinh tên là Hà Viễn Sinh, mười bốn tuổi, khi nghiệp tiểu học thì chỉ lêu lổng trong đại đội, ngày ngày những chuyện trộm gà bắt ch.ó.
Hiện giờ đại đội đang bận rộn thu hoạch ngô, nó thản nhiên một góc lười biếng.
Trước mặt đang đốt đốm lửa nhỏ nướng mấy quả trứng chim lấy , bên cạnh còn vứt một bộ bài, mồm nó ngậm cọng cỏ dài t.h.ả.m cỏ, dáng vẻ lông bông, đúng là thế hệ kế cận của bọn Vương Thủy Sinh.
Du Nguyệt Nguyệt ngày thường thích dây dưa với bọn chúng, nhưng nghĩa là cô gì, bế Tuế Tuế sừng sững ngay mặt Hà Viễn Sinh.
“Ai đấy? Rảnh rỗi quá mà chắn nắng thế?” Hà Viễn Sinh nhổ cọng cỏ trong miệng , mở mắt định xem đứa nào sợ c.h.ế.t mà dám che nắng của nó.
Vừa mở mắt , nó chạm ngay khuôn mặt vô cảm của Du Nguyệt Nguyệt. Nó rùng theo bản năng, lùi hai bước, nhanh ch.óng định thần , vểnh cổ lên :