Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:05:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lát nữa đưa con .” Du Niên Niên giữ , bảo yên. Du Ninh vẫn chằm chằm theo chị gái Tuế Tuế với vẻ mong chờ.

Tuế Tuế thì coi như thấy bé, Du Nguyệt Nguyệt dắt tay về phía nhà vệ sinh.

“Chấp nhận phận con trai, con đừng cái giống con.” Du Dư Dư cả đêm cuối cùng cũng “sống ”, thò cái đầu từ tầng , đôi má đỏ hồng, vẻ mặt đắc ý: “Mẹ con chị nhất thế giới đấy.”

Du Ninh hậm hực bà, giọng sữa nồng nặc: “Con cũng chị nhất.”

“Chị mới nhất.” Du Dư Dư tiếp tục.

“Chị con mới là nhất!” Du Ninh cũng chịu thua. Hai con chẳng ai nhường ai.

“... Hai im ngay cho , thấy hổ ?” Du Niên Niên nghiến răng.

“Sao mà hổ? Hê hê, chị của con đúng là chị nhất thế gian, chị?” Du Dư Dư hớn hở .

Nhận thấy ánh mắt của những xung quanh đổ dồn về phía , trán Du Niên Niên giật giật, vẻ mặt cáu kỉnh, bà nghiến răng: “Câm miệng cho !”

“Được , .” Du Dư Dư ngáp một cái leo xuống, vuốt mái tóc xõa tung, bế nhóc nhà lên nựng như b.úp bê, sang Hứa Vi và Hứa Đình: “Hai lên giường ngủ một lát ? nghỉ ngơi khỏe .”

Du Dư Dư vốn nhan sắc , môi đỏ răng trắng, ngũ quan tinh tế, mang nét rạng rỡ và quyến rũ. Dù tóc tai xõa tung, chút phấn son nhưng vẫn cực kỳ, giống hệt những minh tinh trong phim cũ ngày xưa. Hứa Vi lập tức đỏ mặt.

“Không, cần ạ, cảm ơn cô, ngủ đủ .” Đây là đầu tiên chị thấy một xinh đến thế.

“Thôi , nếu mệt cứ lên đó mà , còn một lúc nữa mới đến giờ xuống tàu.” Du Dư Dư lắc đầu cho tỉnh táo, rót nước từ phích nước đất để uống t.h.u.ố.c. Nhờ phúc của Tuế Tuế mà nhà họ cũng mang theo đủ loại t.h.u.ố.c, dùng đến, nếu thì sốt cả đêm chắc chắn sẽ khó chịu.

Du Niên Niên còn ghét bỏ Du Dư Dư, nay đưa tay lên sờ trán em gái, thấy hạ sốt mới yên tâm, miệng vẫn buông tha: “Cho cô hóng gió lạnh nhé? Đáng đời.”

“Hê hê.” Du Dư Dư coi như thấy, tiếp tục trêu đùa nhóc nhà để tránh mắng.

Phía , bà Du Lệ cũng lục tục leo xuống. Năm nay bà sáu mươi ba tuổi, tóc điểm bạc, mặt tránh khỏi những nếp nhăn nhưng làn da vẫn trắng trẻo, săn chắc. Nhìn qua là một bà lão điều kiện , hiền từ đại lượng. Tất nhiên, đó là nếu bà mở miệng.

“Dào ôi, cứ hóng gió nhiều , hóng cho nó khô hết nước trong não mới .” Vừa mở miệng là giọng điệu mỉa mai quen thuộc.

Du Dư Dư: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-269.html.]

Tới , tới , bà lão tới .

“Mẹ , chúng là bà lão thành phố , năng cho hẳn hoi . Nào, mỉm cái coi, cho hiền từ, ôn nhu một chút.” Du Dư Dư sợ c.h.ế.t mà tiếp tục chọc ngoáy. Thể hiện rõ thế nào là cái nết "đáng đòn".

“Bà lão thành phố cũng cầm gậy đuổi cái loại con cái còn nghịch hơn cả ch.ó thế .” Bà Du Lệ con gái với vẻ "ôn nhu hiền hậu", nhưng miệng thì vẫn tiếp tục mắng.

“... Thôi , cứ yên đó . Con đúng là cái loại nhặt mương về mà.” Du Dư Dư đảo mắt.

“Sao thế , rõ ràng là nhặt từ hố phân về đấy chứ.” Bà Du Lệ hừ một tiếng.

Du Dư Dư câm nín, dám trêu chọc bà lão nữa, chọc nổi, thật sự nổi.

“Đi thôi con trai, đưa con vệ sinh.” Chọc nổi thì trốn chứ gì...

Cả gia đình cứ thế rộn ràng náo nhiệt. Hứa Vi và Hứa Đình còn nhận thấy gia đình yêu sạch sẽ, bất kể là đồ ăn đồ dùng đều mang theo riêng, khi dùng đều tráng qua nước sôi. Cơ bản là món nào kém chất lượng, đồ ăn là màn thầu trắng, bánh bao, trứng gà, thịt gà, thịt bò... đều cắt sẵn để trong hộp, hâm nóng bằng nước sôi mới thong thả ăn.

Nếu tự họ , chị em Hứa Vi và Hứa Đình nhận họ đến từ một đại đội sản xuất ở nông thôn. Chẳng liên quan chút nào cả. Gia đình tự một bầu khí riêng, một kiểu, một kiểu, thì vui vẻ, thì thâm trầm, lạnh lùng, mỉa mai, tóm là mỗi một phách.

Đến khi sắp tới nơi, cả nhóm bắt đầu thu dọn đồ đạc. Leo lên leo xuống, đồ đạc quả thực ít. Một túi lớn đựng chăn màn, quần áo, mấy bao tải hành lý to đùng, nếu ít thì thật sự mang hết . Thế là họ mới chỉ mang theo những thứ cần dùng ngay khi tới nơi thôi đấy, nếu đến nơi chẳng chăn bông mà dùng, mà chăn bông thì khó mua lắm, còn đồ ăn thì mang gì là họ mang hết. Còn những đồ gia dụng khác như sách vở, tranh ảnh thì vẫn đang gửi qua đường bưu điện.

Sau khi thu dọn xong xuôi các túi lớn túi nhỏ, đoàn tàu cũng dần tiến sân ga. Du Nguyệt Nguyệt và Du Niên Niên xách phần lớn đồ đạc, Du Dư Dư và bà Du Lệ phụ trách phần nhỏ hơn, còn là dắt theo bọn trẻ. Hứa Đình và Hứa Vi cũng giúp xách một phần. Hành lý của chính họ thì chỉ một tấm chăn, hai bộ đồ mùa hè và một bộ đồ mùa đông, vô cùng giản lợm.

Xuống xe ở đây còn đỡ, toa giường quá đông, nhưng đến khi xuống hẳn khỏi toa thì là biển mênh m.ô.n.g, chen lấn xô đẩy. Du Nguyệt Nguyệt đầu gánh vác phần lớn áp lực, phía là nhóm Du Niên Niên bám sát theo. Cả nhóm vất vả lắm mới chen khỏi nhà ga.

Đầu tiên là kiểm tra hai đứa nhỏ vẫn luôn dắt tay, đó kiểm tra hành lý, ngoài việc chen đến lệch lạc chút ít thì vấn đề gì khác. Hứa Vi và Hứa Đình cũng nhếch nhác. Vừa bước ngoài, gió lạnh ùa tới khiến họ khỏi rùng một cái.

“Mọi ...” Du Nguyệt Nguyệt đang định hỏi xem lát nữa họ định hướng nào thì phía bên đột nhiên vang lên một giọng quen thuộc.

“Du Nguyệt Nguyệt! Du Nguyệt Nguyệt! Bên !”

Nhìn về hướng tiếng gọi, chỉ thấy ở bên đường, Nghiêm Cách đang sải bước tới. Hôm nay mặc một chiếc áo khoác đen dài, bên trong là áo len trắng cùng khăn quàng cổ trắng. Cách ăn mặc đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng cao ráo của .

 

 

Loading...