“Gửi tụi mày .” Đại đội năm nay kiếm tiền, tiền tiêu vặt của trẻ con cũng nhiều hơn, hai hào ba hào là chuyện thường. Mỗi đứa góp một ít, thế là cả đám cầm giày của Nhị Cẩu T.ử chạy biến. Chân to nhất, ai cũng xỏ .
Nhị Cẩu Tử:?
“Kiếm tiền mà, quá còn gì.” Hà Song Hạ bên cạnh Tuế Tuế, ngáp một cái: “Tao là đang giúp mày đấy.”
“Thế thì đưa tiền của tao đây.” Nhị Cẩu T.ử u oán Hà Song Hạ.
Hà Song Hạ khẽ ho một cái, đống tiền lẻ trong tay dứt khoát chia cho mỗi đứa hai hào. “Xong nhé.”
Nhị Cẩu Tử: “...”
Thấy bên mượn giày, đám nhóc khác cũng chạy tới: “Tao, tao chơi một lát ? Tao chỉ một hào thôi.”
“Tất nhiên là .” Hà Song Hạ đôi giày chân, dứt khoát tháo đưa tới. Lại một hào nữa tay.
Có khởi đầu thuận lợi, những đứa trẻ lớn bé tiền khác cũng chạy tới, một hào hai hào, thế là giày của cả đám đều đem cho mượn hết. Ngoại trừ của Tuế Tuế. Cô bé mắc bệnh sạch sẽ, bảo cô bé vì mấy đồng tiền mà bán rẻ đôi giày là chuyện bao giờ , mặc dù đôi giày đó để cũng chỉ để .
“Hazzz.” Tuế Tuế thở dài thườn thượt, khó khăn dậy, bò tháo giày trượt bằng đôi ủng bông dày.
Tuế Tuế mùa đông đúng là trang tận răng, áp lực đầy . Chính cô bé cũng nghi ngờ cao nổi chắc chắn là do đống quần áo đè bẹp.
“Về thôi!” Tuế Tuế giày xong, nhóc Du Ninh bên cạnh liền lăng xăng giúp chị ôm giày, đúng chất một cái đuôi nhỏ.
“Không chơi nữa ?” Hà Song Hạ và mấy đứa khác cô bé.
Tuế Tuế buồn bã lắc đầu: “Không chơi nữa, quần áo nặng quá.” Cảm giác như quấn cả cái chăn lên .
“Đi thôi thôi, tụi qua nhà Tuế Tuế chơi.” Hà Song Hạ cũng quyết định về nhà, còn giày thì tiền thu đến tận tối, cứ để tụi nó tự chơi .
Tuế Tuế đầu tiên, từng bước giẫm lên lớp tuyết dày, để những dấu chân nhỏ xíu nhưng vững vàng.
“Sao em vui thế?” Hà Song Hạ bên cạnh Tuế Tuế. Phía Nhị Cẩu T.ử và mấy đứa khác đ.á.n.h trận giả bằng tuyết , đám con nít thật thụ đó tinh ý như Hà Song Hạ.
“Cũng gì ạ.” Tuế Tuế cúi đầu, chậm chạp bước từng bước tuyết, trông đúng là chút ỉu xìu.
Hà Song Hạ cứ ngỡ cô bé buồn vì chuyện trượt băng, nhưng chuyện thật sự vô nghiệm, kỹ thuật của mấy đứa trẻ con cũng chỉ đến thế, thăng bằng của Tuế Tuế , vạn nhất ngã đau thì . cái dáng vẻ ỉu xìu cũng thấy xót lòng.
“Tháng Giêng .” Đang , Tuế Tuế bỗng lên tiếng. Trước ánh mắt mờ mịt của Hà Song Hạ, cô bé bổ sung thêm: “Nếu đỗ đại học thì tháng Hai là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-260.html.]
Hà Song Hạ lập tức hiểu , Tuế Tuế là đang nỡ rời đây mà. Cũng thôi, nơi khác dù đến mấy thì Tuế Tuế từ nhỏ lớn lên ở đại đội, chơi cùng đám bạn từ bé, đột nhiên rời chắc chắn sẽ thấy luyến tiếc. Nhất là khi Tuế Tuế vốn đứa nhỏ quá hướng ngoại nhiệt tình, kiểu dễ thích nghi nhanh với môi trường mới. Ngay cả trong lớp, quá nửa bạn Tuế Tuế vẫn quen hết.
“ tháng Sáu là nghỉ hè mà.” Hà Song Hạ nắm lấy tay Tuế Tuế, : “Chỉ bốn tháng thôi. Đại đội cũng điện thoại, thể gọi điện, thể thư. Nhân tiện nhiều thư để Nhị Cẩu T.ử nhận mặt chữ nhiều thêm chút, nếu nó đỗ đại học là ở đây một đấy.”
“Mao Đản, bà đấy !” Nhị Cẩu T.ử từ phía ló đầu , ấn đầu Hà Song Hạ một cái: “ chắc chắn sẽ đỗ đại học!”
“Nhị! Cẩu! Tử!” Hà Song Hạ nghiến răng nghiến lợi, đá cho một cái.
“Hê, tới đây mà đ.á.n.h ?” Nhị Cẩu T.ử nhảy lùi , trêu chọc ngoáy m.ô.n.g với Hà Song Hạ ù té chạy. Hà Song Hạ vớ lấy cái que bên cạnh đuổi theo đòi đ.á.n.h, hai đứa cứ thế chạy vòng quanh trêu đùa .
“Tuế Tuế.” Nhị Nữu chạy đến bên cạnh, vỗ vỗ đầu Tuế Tuế, an ủi kiểu lớn: “Đừng buồn, chúng vẫn sẽ ở bên mà.”
Tuế Tuế mím môi, đôi mắt rưng rưng Nhị Nữu, giọng mềm nhũn: “Nhị Nữu.”
“Thôi nào thôi nào, buồn nữa, Tuế Tuế sắp Bắc Kinh cơ mà.” Nhị Nữu lúc đầu cũng buồn, nhưng tin từ bao nhiêu ngày nay , tâm trạng chuyển từ buồn sang mong đợi, hào hứng : “Chúng sẽ tiếp tục để dành tiền, đợi khi nào đủ tiền chúng sẽ lên Bắc Kinh tìm em chơi.”
“Thật ạ?” Tuế Tuế mở to mắt, ngờ còn thể .
“Tất nhiên , tụi chị tính cả hi hi.” Nhị Nữu vỗ n.g.ự.c : “Tụi chị cũng xem Quảng trường Thiên An Môn và Trường Thành. Em cứ lên Bắc Kinh ở cho , đợi khi nào quen thuộc tụi chị sẽ lên chơi với em.”
“Vâng ạ!” Tuế Tuế lập tức vui vẻ trở , đếm ngón tay : “Đến lúc đó em sẽ dẫn xem lễ kéo cờ, tàu điện ngầm, thăm Cố Cung, Trường Thành, dạo trung tâm thương mại...”
Cả đám nhỏ cứ thế ríu rít, từ nỗi buồn xa cách chuyển thành niềm mong đợi, ai nấy đều khao khát lên Bắc Kinh ngắm thế giới bên ngoài, mong chờ một tương lai bao giờ chia lìa.
Khi Du Nguyệt Nguyệt và bận rộn xong xuôi về đến nhà thì thấy Tuế Tuế – đứa nhỏ vốn chẳng mặn mà gì với tiền nong – đang giường sưởi đếm từng tờ tiền, dùng kẹp nhỏ phân loại cẩn thận.
“Có chuyện gì thế ?” Du Nguyệt Nguyệt khoanh tay dựa cửa Tuế Tuế đếm tiền.
“Em đang tính tiền.” Tuế Tuế mở to mắt, đếm từng tờ một, xếp riêng từng loại từ một hào, hai hào ngay ngắn. Cứ một trăm tờ xếp thành một xấp.
“... Biết là em đang đếm tiền , nhưng đếm gì? Muốn mua gì ?” Du Nguyệt Nguyệt sải bước gần, xuống cạnh cô bé xem tiếp. Phía bên giường sưởi xếp ngay ngắn mấy xấp tiền lớn nhỏ. Du Nguyệt Nguyệt tiện tay cầm cuốn sổ bên cạnh lên xem, thấy đó vẽ vời ghi chép đủ thứ: tiền xe, tiền ở, tiền ăn, tiền vé...
“Em gì thế ?” Du Nguyệt Nguyệt dở dở . “Định bỏ nhà bụi ?”
“Không .” Tuế Tuế bĩu môi, lườm Du Nguyệt Nguyệt một cái, nghiêm túc : “Đừng phiền em, để em đếm xong .”