Chỉ là ngờ mang tới là Du Tầm.
"Đoàn trưởng các đều rảnh rỗi thế ?" Du Nguyệt Nguyệt tiếng gõ cửa , mở cửa thấy Du Tầm mặc quân phục chỉnh tề. Vai rộng eo thon, đôi chân dài, vai còn đeo quân hàm, trông chút ch.ói mắt.
Du Nguyệt Nguyệt chỉ ngẩn trong chớp mắt lập tức lấy tinh thần, hằn học .
Sắc mặt Du Tầm đổi, chẳng hề ngạc nhiên phản ứng của cô, chỉ đưa bàn tay lớn , : "Cho cô."
Du Nguyệt Nguyệt qua, cau mày, càng bực hơn: "Làm gì? Hối lộ ? Sao cần phiếu vải?"
"Vu Bưu." Du Tầm lời ít ý nhiều, chút do dự bán đàn em Vu Bưu .
"Chậc." Trong lòng Du Nguyệt Nguyệt chút vui, nhưng phiếu vải quả thực nhiều, đủ để may cho lớn trong nhà mỗi một bộ quần áo luôn.
"Lấy , ." Du Nguyệt Nguyệt nhận lấy đồ xong là thể hiện ngay thế nào gọi là lật mặt nhận , trực tiếp đuổi khách.
"Sau còn cần phiếu gì cứ đến tìm ." Du Tầm chẳng ý kiến gì với việc qua cầu rút ván của Du Nguyệt Nguyệt, thậm chí còn cảm thấy chút... đáng yêu. Đã bao nhiêu năm , thật sự chẳng đổi chút nào. "Phiếu của đều chia cho bọn họ hết , dễ lấy lắm."
Du Tầm bấy lâu nay vẫn lẻ bóng một , nhập ngũ mười mấy năm , đồ đạc cho đếm xuể, giờ lúc cần đến cũng dễ lấy. Ví dụ như chỗ phiếu vải .
"Hì hì." Du Nguyệt Nguyệt đáp, lạnh một tiếng, tiếp tục đuổi .
Du Tầm mím môi, gật đầu với cô rời chút phản đối, cứ như thể thực sự chỉ là một công cụ đưa đồ .
Du Nguyệt Nguyệt tựa khung cửa, hai tay khoanh n.g.ự.c, theo bóng lưng của Du Tầm. Dáng cao lớn, bả vai rộng, phía là vòng eo đầy sức bùng nổ thắt lưng da bó , theo từng bước chân, bộ quân phục vặn nổi bật cơ m.ô.n.g và đôi chân dài.
"Đứng !"
Du Nguyệt Nguyệt đột nhiên gọi , l.i.ế.m l.i.ế.m môi, mặt cảm xúc, vẻ mặt đầy thù hằn: "Anh, tối nay chín giờ qua đây, đừng để ai phát hiện, chuyện ."
Du Tầm đầu , chỉ thấy Du Nguyệt Nguyệt đóng sầm cửa . Khiến cũng chút nghi ngờ nhầm .
Công xã lớn hơn đại đội nhiều.
Công xã Ngũ Nhất nhờ khá nhiều xưởng máy nên kinh tế tệ, nhà nhà đều thông điện. dẫu , cứ đến tầm tám chín giờ tối là cả công xã tối đen như mực, dân chẳng mấy khi ngoài. Bình thường thì giờ đa đều ngủ .
Bên lề đường đèn, cứ cách một quãng thấy cầm đèn pin tuần tra.
Trong màn đêm, Du Tầm cứ thế băng qua các lối , nương theo ánh trăng mờ ảo để xem giờ. Chờ đến khi gần chín giờ, từng bước tiến về phía nhà Du Nguyệt Nguyệt.
Bước chân kiên định.
Sân nhà Du Nguyệt Nguyệt xây khéo, nhưng trèo qua đối với Du Tầm thì quá đỗi dễ dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-212.html.]
Anh nhảy trong sân, bên trong tĩnh mịch và tối om, chỉ căn phòng đằng là lập lòe ánh đèn mờ ảo, hệt như một cái bẫy cố ý giăng để dụ dỗ . Vừa mang theo nguy hiểm, khiến lòng xao động.
Du Tầm đưa mắt quan sát khắp sân. Trời tối, nếu dùng đèn pin đèn dầu thì thực rõ lắm, bóng đêm dễ khiến nảy sinh cảm giác bất lực và choáng váng. qua huấn luyện chuyên biệt nên rõ hơn thường một chút.
Chẳng gì đặc biệt, thậm chí còn chút... trống trải. Đây chỉ là một ngôi nhà, là một tổ ấm.
Chẳng rõ cảm giác trong lòng là gì, Du Tầm khựng một chút, từng bước về phía căn phòng đang thắp đèn.
Bên trong phòng, Du Nguyệt Nguyệt đang bên mép giường, tay cầm một cuốn sách đang dở. Thấy cái bóng đổ xuống mặt, cô ngẩng đầu lên.
Mái tóc cô để xõa, đen nhánh óng ả rủ xuống ngang eo. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt khiến đôi mắt càng thêm sáng rực, cả toát lên vẻ kiều diễm quyến rũ, hệt như một nữ yêu trong truyện dân gian, mê hồn nguy hiểm.
"Anh thật sự dám tới ?" Du Nguyệt Nguyệt quẳng thứ trong tay sang một bên, hai tay chống , vắt chéo chân, dáng vẻ thong dong nhưng đầy sự thách thức.
"Đóng cửa ." Cô lười biếng mở miệng.
Du Tầm khựng một giây, đôi mắt đen thẳm cô, bóng lưng ngược sáng trông chút m.ô.n.g lung.
"Két~" Cửa phòng đóng .
"Gan cũng lớn thật đấy." Du Nguyệt Nguyệt khẽ một tiếng, giọng nũng nịu quyến rũ, càng giống một con yêu quái ăn thịt hơn.
"Anh sợ hại ? Đêm hôm khuya khoắt sĩ quan quân đội chạy phòng phụ nữ, chậc chậc, nếu mà cáo trạng , e là tiêu đời luôn nhỉ? Không sợ giăng bẫy trả thù ?"
"Em sẽ ."
Du Tầm cứ thế cô, mặt biểu cảm, chút cảm xúc nào. ở toát một loại khí thế như thể chuyện đều trong lòng bàn tay, nắm chắc phần thắng, vô cùng thong dong.
Tức giận giày vò đều là phản ứng của sự quan tâm, điều tồi tệ nhất chính là phớt lờ và thờ ơ. Du Tầm ngốc.
"Cái cho em." Anh thở dài một tiếng, đưa con gà còn ấm nóng trong tay qua.
Du Nguyệt Nguyệt lời nào, đưa thêm một cuốn sổ tiết kiệm tới.
"Đây là một nửa tiền tích góp những năm qua của ."
Du Nguyệt Nguyệt đưa tay , những ngón tay thon dài trắng trẻo lướt qua cuốn sổ, khẽ chạm tay Du Tầm, chỉ chạm nhẹ thu về ngay, mở sổ tiết kiệm xem. Nhìn một dãy bên trong, Du Nguyệt Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, xoay xoay cuốn sổ trong tay như đang nghịch một món đồ chơi, giọng thong thả: "Hào phóng ?"
" một chẳng tiêu bao nhiêu tiền, chỉ là đôi khi cần chăm sóc các đồng đội một chút, chỗ em cứ giữ lấy ."
Du Tầm lớn hơn Du Nguyệt Nguyệt vài tuổi, nghiệp trường quân đội, nhập ngũ cũng mười năm . Gia đình cần chi viện, ăn ở đều ở đơn vị nên cơ bản chẳng dùng đến tiền. Từ lúc khởi đầu lương chỉ ba bốn mươi đồng, đến giờ hơn một trăm đồng, cho dù là một nửa tiền đó thì cũng con nhỏ.