Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-04-23 23:59:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời mắng mỏ của Ưu Niên Niên khựng nơi đầu môi, cô lườm Ưu Dư Dư một cái sắc lẹm, tạm thời tha cho cô để sang cục cưng của .

“Mẹ quên mất đón Tuế Tuế , Tuế Tuế tự về ?”

“Con về cùng Mao Đán và các bạn ạ.” Tuế Tuế chẳng để tâm chút nào, vẻ mặt oai phong lẫm liệt : “Tuế Tuế thể tự học, cần đón .”

“Giỏi quá.” Ưu Niên Niên an ủi xoa đầu con bé, nhóc con lớn nha. “Hôm nay ở trường học gì nào?”

“Học , còn cả phiên âm nữa.” Đôi mắt Tuế Tuế sáng lấp lánh, lộ hàm răng sữa trắng nõn, khoe: “Tuế Tuế đều hết, học nhanh nhất luôn.”

“Thật giỏi!” Ưu Niên Niên khen nấy khen nể: “Tuế Tuế nhà quả là nhóc con giỏi nhất, ai bằng .”

Tuế Tuế càng thêm vênh váo, hất cằm đắc ý, nhưng chẳng giữ bao lâu, con bé bĩu môi, ngập ngừng vẫn thật thà :

Mao Đán cũng , Nhị Nữu và Thiết Trụ kém hơn một xíu, còn Nhị Cẩu T.ử á…”

Tuế Tuế nhăn mặt, chút chê bai: “Cậu lên lớp lời, phạt , đúng là đồ nghịch ngợm.”

Nụ môi Ưu Niên Niên càng rạng rỡ, cô chẳng thấy lạ chút nào về chuyện .

Nhị Nữu và Thiết Trụ là hai đứa trẻ ngoan ngoãn, bình thường. Còn Nhị Cẩu T.ử từ lúc hai ba tuổi là đứa trẻ nghịch ngợm , trong đại đội nổi danh là đứa trẻ to mồm bướng bỉnh, khiến xung quanh ai cũng ngán ngẩm, học chắc chắn thể là trò ngoan .

Còn về Hà Song Hạ, thông minh trầm , nếu đến cả những con cơ bản mà cũng hiểu thì Ưu Niên Niên nghi ngờ con mắt của mất.

“Còn những bạn khác thì ? Có ai Tuế Tuế thích ?” Ưu Niên Niên bao giờ bỏ qua những chi tiết .

Sự yêu ghét của trẻ con cảm tính, thể dễ dàng thích một , cũng thể dễ dàng ghét một .

Xinh , điều kiện sẽ thu hút nhiều yêu thích, nhưng cũng vô tình ghét bỏ. Ưu Niên Niên từng trải qua nên càng sợ con bắt nạt.

Dù là Ưu Dư Dư Ưu Nguyệt Nguyệt đây, so với việc học hành, cô luôn quan tâm nhiều hơn đến vấn đề sinh hoạt và tâm lý của họ. Thế nên dù lớn lên ở đại đội, bất kể tính cách thế nào, cả hai đều tràn đầy tự tin, bản lĩnh để những gì .

Tuế Tuế thè lưỡi, ngượng ngùng cúi đầu, đan hai bàn tay nhỏ , chậm rãi :

“Các bạn bẩn quá, cứ sờ cặp sách và hộp b.út của con, con cãi với các bạn . con chỉ là thích các bạn sờ đồ của con thôi, chứ thích các bạn .”

“Tuế Tuế thích thì cho họ xem, cả.” Ưu Niên Niên xoa đầu con bé: “ năng t.ử tế, các bạn giận ?”

“Có một chút ạ, nhưng đó các bạn rửa tay sạch sẽ là .” Đôi mắt Tuế Tuế cong cong, ngọt ngào: “Tuế Tuế thích trẻ con bẩn .”

“Mẹ cũng thích trẻ con sạch sẽ.” Ưu Niên Niên chạm nhẹ mũi con bé đặt xuống đất, dặn dò:

các bạn sạch sẽ, mà là điều kiện như con. Tuế Tuế gần họ là , nhưng coi thường khác nhé.”

“Con ạ.” Tuế Tuế ngoan ngoãn gật đầu.

Trẻ con trong đại đội chẳng mấy đứa sạch sẽ, chung vẫn là vấn đề gia đình. Người lớn ý thức đó thì trẻ con cũng bắt chước theo. Hơn nữa, phần lớn các gia đình cũng điều kiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-203.html.]

Tắm rửa, giặt giũ, dùng xà phòng, ngày nào cũng sạch tinh tươm là một điều xa xỉ. Mà thực , với cái ngữ suốt ngày lăn lộn như chúng nó thì dọn dẹp cũng xuể. Ngay cả Ưu Dư Dư và Ưu Nguyệt Nguyệt hồi nhỏ cũng ngày ngày lên núi xuống mương bẩn thỉu đầy .

Chỉ mỗi Tuế Tuế. Chạy nổi xong, dù chơi cũng chậm chạp, còn kén bẩn, nên nào về cũng sạch sẽ thơm tho.

Thấy hai con trò chuyện vui vẻ mà ngó lơ bệnh như , Ưu Dư Dư yên nữa, cô họ chằm chằm, gọi lớn:

“Tuế Tuế mau đây cho dì ôm cái nào, dì .”

“Ơ?” Tuế Tuế nghiêng đầu.

Ưu Dư Dư vội vàng vén váy cho con bé xem cái chân , những miếng nẹp đó trông thật quen thuộc.

Tuế Tuế kêu khẽ một tiếng, lạch bạch chạy tới ôm chầm lấy cô, mắt rưng rưng: “Dì nhỏ thế ạ?”

“Dì ngã một cái nên nữa .” Ưu Dư Dư cũng vẻ , nắm lấy bàn tay nhỏ của Tuế Tuế : “Sau nếu dì biến thành què, Tuế Tuế chăm sóc dì cho đấy nhé.”

Tuế Tuế “oà” một tiếng nấc lên, ôm sụt sịt: “Tuế Tuế dì nhỏ què .”

Nước mắt lã chã rơi xuống từng hạt, Ưu Dư Dư vội vàng lau cho con bé.

“Dì , dì lừa Tuế Tuế đấy, vài ngày nữa là khỏi thôi. Con xem, tay Tuế Tuế lúc chẳng cũng khỏi ?”

“Thật… thật ạ?” Tuế Tuế sụt sịt, nước mắt dần ngừng rơi nhưng vẫn còn đọng trong hốc mắt, cái mũi đỏ ửng trông thật đáng thương.

“Đương nhiên là thật , dì bao giờ lừa Tuế Tuế ?” Ưu Dư Dư vỗ n.g.ự.c cam đoan, nhưng lén lút Ưu Niên Niên một cái vội vàng thu hồi tầm mắt.

Hú hồn, cũng may cô đang thương, chị cô chắc tay .

lời an ủi rõ ràng chẳng tác dụng gì, cô còn đỡ, cô xong, nước mắt Tuế Tuế tuôn rơi, trông tội nghiệp hết sức.

“Oà… dì, hức… dì lừa Tuế Tuế thôi.”

Ưu Dư Dư: “…”

“Cô xem cô cái miệng hại cái ?” Ưu Niên Niên nổi nữa, bước tới bế Tuế Tuế lên, lấy tay áo lau nước mắt cho con bé.

Chỉ một loáng , mặt Tuế Tuế đỏ ửng lên. Cô lườm Ưu Dư Dư một cái dỗ dành con bé, một lát Tuế Tuế nín hẳn, dù mắt vẫn đỏ nhưng còn rơi lệ nữa.

Vừa dỗ xong, Tuế Tuế quên hết chuyện cũ, xuống cạnh Ưu Dư Dư, vỗ vỗ tay cô an ủi giọng mềm mại: “Không , dì nhỏ đường kỹ là ạ.”

Ưu Dư Dư: “…”

cũng giữ cho cô chút thể diện chứ.

Cái ngã của Ưu Dư Dư tan biến hết niềm vui học của đám nhỏ trong nhà. Cả gia đình khi lo lắng xong thì chuyển sang bực bội.

 

 

Loading...