Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-04-23 23:56:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nghiêm Cách vẫn còn ở đó, chắc cũng sắp xuất viện .”

“Ồ.”

Du Dư Dư bĩu môi, gặp cái tên Nghiêm Cách đáng ghét chút nào. cô cũng dám biểu hiện quá lộ liễu, nếu thì dù Du Nguyệt Nguyệt gì, chị cô cũng khi sẽ sút cho một phát.

Cả nhóm vội vàng chạy tới bệnh viện. Đi khỏi mấy ngày , bệnh viện vẫn là bệnh viện đó, nhưng bên trong rõ ràng là đông hơn nhiều. Tháng Chạp mùa đông giá rét là lúc dễ cảm sốt nhất.

sức đề kháng yếu nhất, Tuế Tuế lập tức đeo một chiếc khẩu trang do bệnh viện thủ đô phát để phòng bệnh. Vẫn là bệnh viện đó, vẫn là phòng bệnh đó, vẫn là hai con đó. Vừa tới cửa, mấy thấy tiếng ồn ào bên trong.

“Biến lẹ , biến , lão t.ử bây giờ thấy mày là thấy phiền.” Nghiêm Dự bực bội Nghiêm Cách.

Sau hơn nửa tháng tĩnh dưỡng, Nghiêm Cách lúc khỏe gần như . Cậu đang ở đầu giường, thong dong ăn bữa sáng mua từ tiệm cơm.

“Cái trách em , chị dâu , cho ăn những thứ . Anh là bệnh nhân nên chăm sóc kỹ lưỡng, giống như loại khỏi hẳn như em, ăn bừa cái gì cũng chẳng ai quan tâm.”

Nghiêm Cách thong thả gặm một cái bánh bao thịt kho, chậc chậc hai tiếng.

“Cái vị đúng là lâu lắm ăn.”

“Cút cút cút, thằng ranh bao giờ thì cút, đừng mặt lão t.ử mà chướng mắt.” Nghiêm Dự cảm thấy khỏe cũng sẽ thằng nhóc chọc cho tức đến thương tích đầy , bực dọc :

“Chị dâu mày còn bảo tao khuyên mày ở ăn Tết, tao thấy mày giờ chắc chỉ mong sớm thôi, hừ.”

“Ai thèm ăn Tết với chứ? Hừ.” Nghiêm Cách chê bai: “Cái vết thương của còn dưỡng vài tháng nữa, em ăn cơm bệnh nhân cùng .”

là đau chỗ nào thì xát muối chỗ đó, Nghiêm Dự vớ lấy cái gối bên cạnh ném qua. Nếu là lúc khỏe thì Nghiêm Cách chỉ nước chịu trận, nhưng giờ nhanh, vẻ mặt đắc thắng, c.ắ.n thêm một miếng bánh bao thật to.

“Ừm, thơm thật đấy.”

Lúc Du Nguyệt Nguyệt bước chính là bắt gặp cảnh tượng . Mà cũng , cái lợi của việc trai rõ ràng, Nghiêm Cách sinh thanh tú, vẻ mặt đắc ý trông càng thêm phần linh hoạt, đáng yêu. Mặc dù dùng từ cho một đàn ông thì kỳ lạ.

Thấy họ, động tác gặm bánh bao của Nghiêm Cách khựng , chút ngơ ngác, nhưng phần nhiều là giật . Cậu trợn tròn mắt, tống nốt miếng bánh bao bụng trong hai ba miếng, ực một nước lớn, giả vờ như chuyện gì xảy , bình thản :

“Mọi về ? Tuế Tuế ?”

“Tuế Tuế vẫn ngoan lắm ạ.” Tuế Tuế nhảy khỏi vòng tay Du Nguyệt Nguyệt, chạy lon ton đến bên cạnh Nghiêm Cách, mở to đôi mắt tròn xoe , vui vẻ :

“Anh Nghiêm Cách khỏi ạ?”

“Chuyện đó là đương nhiên.” Nghiêm Cách kiêu ngạo nhướng mày, để chứng minh khỏe, đưa tay bế thốc Tuế Tuế lên đặt giường, vẻ mặt hớn hở:

“Sao hả? Có là khỏi ?”

Tuế Tuế một hồi tố cáo: “Anh dối, còn chẳng dám dùng sức, vẫn khỏi hẳn .”

Nghiêm Cách gượng, cái con bé cái gì cũng nhận thế? Thì đúng thôi, Tuế Tuế từ nhỏ bế mà lớn, nên cảm nhận về lực bế nhạy bén. Nhìn thấy Tuế Tuế bắt đầu rưng rưng nước mắt, Nghiêm Cách khổ, thành thật : “Còn thiếu một chút xíu nữa là khỏi hẳn thôi, nhưng giờ cũng vấn đề gì lớn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mot-nha-cuc-pham/chuong-163.html.]

Tuế Tuế vẫn rưng rưng.

“Được , đừng phá Nghiêm Cách của con nữa, con xem thể lên , đợi về nhà dưỡng qua mùa đông là khỏe thôi.”

Thấy Nghiêm Cách chút lúng túng đứa nhỏ, Du Nguyệt Nguyệt bước tới xoa đầu Tuế Tuế giải vây cho , hỏi: “Giờ về ? Chúng thể ở tỉnh một đêm về.”

“Em...”

Nghiêm Cách định lên tiếng, bên Nghiêm Dự – mấy ngày qua chịu ít khổ sở vì Nghiêm Cách – trả lời :

“Nó còn cần ở một đêm gì nữa, giờ nó thể cuốn gói cút đấy. Con trai gì mà hướng ngoại, từ ngày đầu tiên xuất viện thằng nhóc thu dọn đồ đạc để sẵn đó , chỉ chờ các cô tới đón thôi.”

“Phi, cứ như nàng dâu nhỏ chờ về nhà ngoại bằng, ai tưởng chúng ngược đãi nó thế nào...”

“Nghiêm Dự!” Nghiêm Cách hổ, vớ lấy cái gối ném qua.

“Cút cho khuất mắt em, im miệng đồ xác ướp.”

“Phi, bác của tao cũng là bác của mày, thằng ranh mày coi chừng tao về mách lẻo đấy, mày đây một tay chăm bẵm mày lớn lên mà mày đối xử với tao thế hả.”

“Cút, lúc em tới chỗ thì em bao nhiêu tuổi ?”

“Mày bao nhiêu tuổi? Sao, mày xem mày tè dầm nào?”

“Nghiêm Dự!”

Nhìn thấy hai em nhà tương tàn, gối trong phòng bệnh sắp họ ném hỏng đến nơi, Du Nguyệt Nguyệt đỡ lấy cái gối bay tới, nhẹ giọng ho một tiếng:

“Nếu định hôm nay về thì nên xuất phát sớm , đường về đại đội chắc chắn tuyết phủ kín , khó lắm.”

Nghiêm Cách mặt đỏ bừng lườm Nghiêm Dự một cái, : “Đi, giờ luôn, để mặc ở đây một .”

Nghiêm Dự đảo mắt trắng dã, : “Cút cút cút, lão t.ử thấy mày là thấy phiền.”

Rất , tình em trong nửa tháng cùng ăn cùng ở tan vỡ. Nghiêm Cách đảo mắt, chút do dự đắn đo, lôi từ gầm giường túi hành lý nhỏ của định chuồn lẹ. Bên trong là quần áo giặt của thời gian qua, hầu hết đều là của Nghiêm Dự, nhưng , dù Nghiêm Dự cũng ở quân đội suốt chẳng mấy khi mặc đến, Nghiêm Cách đương nhiên lấy chút ngại ngùng.

Thấy thằng nhóc thực sự định thẳng, Nghiêm Dự đảo mắt, thật cảm thấy nuôi con đúng là công cốc, cũng may nhà ông .

“Trước khi cút thì qua phòng y tế lấy đồ chị dâu chuẩn cho mày mang theo.”

Nghiêm Dự nghiêm túc hơn một chút, : “Tiểu Nguyệt Nguyệt, mấy thứ đó cháu giúp Nghiêm Cách giữ lấy nhé, đừng đưa hết cho nó một , thì với cái tính của thằng nhóc , đồ chẳng để hai ngày là hết sạch, đến lúc đó chỉ nước c.h.ế.t đói thôi.”

 

 

Loading...