Thập niên 70: Mẹ mỹ nhân gả tới đảo nhỏ - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:16:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nha Nha, em cần sợ, cứ nhắm đúng thời cơ chạy qua, nhảy lên là ." Mấy bé gái bên cạnh nhảy mấy vòng, Nha Nha vẫn dám tiến lên, thế là từng một khuyên nhủ khích lệ Nha Nha.

 

Ngụy Văn Văn thấy Nha Nha nhút nhát, trong lòng đắc ý, bây giờ cô bé thấy đối phương bẽ mặt là khóe miệng kìm mà nhếch lên.

 

"Chị Văn Văn, em bây giờ?" Nha Nha xị cái mặt nhỏ, vẻ mặt buồn rầu cầu cứu Ngụy Văn Văn.

 

"Aiz, em đừng sợ, cứ dũng cảm tiến lên là , hơn nữa sợi dây họ chậm, đ.á.n.h trúng cũng đau ." Ngụy Văn Văn đúng lúc nở một nụ , nhẹ giọng đáp: "Đợi em quen thì đơn giản lắm."

 

"Dạ, em thử xem." Nha Nha thấy xung quanh ngừng cổ vũ , trong lòng lập tức tràn đầy một luồng sức mạnh, cô bé lấy hết can đảm, giọng điệu kiên cường đáp.

 

Nha Nha chằm chằm sợi dây, nhớ động tác của mấy bé gái lúc nãy, đợi đến khi sợi dây vung lên đến điểm cao nhất thì bắt đầu chạy tới, khoảnh khắc sợi dây hạ xuống, cô bé nhảy cả hai chân lên, thuận lợi chạy ngoài.

 

"Oa, Nha Nha, em thật sự nè, em giỏi quá." Mấy bé gái bên cạnh vỗ tay tán thưởng Nha Nha.

 

Ngụy Văn Văn thấy Nha Nha thành công, trong lòng nhỏ bé đầy rẫy hận thù, đặc biệt là khi tập trung ánh mắt lên đối phương, miệng ngớt lời khen ngợi Nha Nha nhảy qua dây thành công, sự hận thù trong lòng cô bé đạt đến đỉnh điểm.

 

Hừ, chẳng qua chỉ là nhảy dây một thôi mà, mà khen chứ.

 

Tuy nhiên tâm trạng lúc của Ngụy Văn Văn tất nhiên Nha Nha sẽ , khi thành công, Nha Nha còn nở một nụ ơn với Ngụy Văn Văn. Ngụy Văn Văn chằm chằm khuôn mặt Nha Nha, nghiến c.h.ặ.t răng hàm, gượng gạo đáp cô bé một nụ cứng đờ.

 

Không bao lâu , Tần Minh yên tâm bỏ mặc đám con trai, tự chạy qua quan tâm tình hình của Nha Nha: "Nha Nha, em chứ?"

 

"Anh ơi, em mà, em chơi vui lắm, cần lúc nào cũng đến xem em ." Nha Nha ngước khuôn mặt nhỏ lên, rạng rỡ với Tần Minh.

 

"Ồ, thì , nếu em chơi vui thì cứ tiếp tục chơi , đợi chơi mệt thì đến tìm , chúng cùng về nhà." Tần Minh xoa xoa cái đầu nhỏ của Nha Nha, nhẹ nhàng xoa xoa, mắt đầy ý .

 

"Dạ ." Nha Nha nhe răng , gật đầu mạnh một cái.

 

Phía bên , Ngụy Văn Văn dáng vẻ hai mật ở bên , nghĩ đến việc Tần Minh từ khi Nha Nha thì đối xử với vô cùng thờ ơ, trong lòng Ngụy Văn Văn đầy oán hận và đố kỵ.

 

Cảm xúc kéo dài mãi cho đến khi về nhà họ Ngụy, thấy Ngụy Thành, cô bé xốc tinh thần chào hỏi ngọt ngào, nhưng đợi đến khi phòng, thấy Ngụy Thu, mặt Ngụy Văn Văn lập tức sa sầm xuống.

 

Ngụy Văn Văn vẻ mặt buồn bã vùi đầu lòng Ngụy Thu, vui phàn nàn: "Mẹ ơi, con ghét Nha Nha, thể nghĩ cách gì đuổi ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-my-nhan-ga-toi-dao-nho/chuong-95.html.]

"Con gái ngoan, con với xem chuyện gì xảy ?" Ngụy Thu thấy dáng vẻ con gái xị mặt , vội vàng xoa lưng cô bé, giọng điệu cực kỳ xót xa hỏi.

 

Tiếp đó Ngụy Văn Văn giống như tìm chỗ dựa, thêm mắm dặm muối kể chuyện lúc nãy, trong lời kể của cô bé, Nha Nha cố ý cướp hào quang của cô bé, khiến đều vây quanh đối phương, từ đó ngó lơ cô bé.

 

Ngụy Thu ngày thường vô cùng cưng chiều cô con gái , hiện giờ con gái phàn nàn như lập tức tức giận đến run , bà nghiến răng, ác độc hứa với con gái: "Văn Văn ngoan, nhất định sẽ nghĩ cách đuổi cái con Nha Nha mà con ghét ."

 

Ngụy Thu thầm tính toán trong lòng, chỉ cần đuổi Lý Linh thì Nha Nha với tư cách là con gái Lý Linh chắc chắn cũng theo đẻ của , vì hiện giờ mục tiêu của hai con họ là thống nhất, chính là đuổi con Lý Linh .

 

Chuyện vẫn nhờ Triệu Phúc, hiện giờ chuyện của tiến triển thế nào ?

 

Tuy nhiên chuyện giống như những gì Ngụy Thu nghĩ. Vài ngày khi Triệu Phúc về nhà, thời điểm bà hề , Diêm Đông Lai đưa vợ chồng nhà họ Lý đến nhà họ Ngụy.

 

"Anh cả, hôm nay chuyện gì mà còn đặc biệt bảo em đưa cả Phúc qua đây ?" Ngụy Thu khi nhà họ Ngụy, thần thái vẫn như bình thường, giọng điệu thiết với Ngụy Thành.

 

"À, một chuyện quan trọng, rõ ràng mặt ." Ngụy Thành quan sát nét mặt của cả hai Triệu Phúc và Ngụy Thu, trong lòng hừ lạnh một tiếng, đó hiệu cho họ xuống, đợi một lát.

 

Ngụy Thu và Triệu Phúc cảm thấy chút kỳ lạ, nhưng xảy chuyện gì, lúc cả hai đều thu xếp thỏa cho vợ chồng nhà họ Lý nên hiện giờ trong lòng hề sợ hãi.

 

Sau khi hai xuống theo ý của Ngụy Thành, Ngụy Thu còn coi nơi như nhà , thong dong ăn trái cây, uống nóng.

 

Chẳng mấy chốc, Lý Linh dắt con gái đến nhà họ Ngụy.

 

"Lý Linh? Sao cô ở đây?" Tuy Ngụy Thu thực sự gặp mặt Lý Linh nào nhưng mấy ngày nay vì chuyện của Văn Văn, bà từ xa thấy Nha Nha vài .

 

Bây giờ thấy một phụ nữ xinh dắt tay Nha Nha bước , bà lập tức hiểu phận của mới đến trong tích tắc.

 

"Chồng ơi, bây giờ đây?" Ngụy Thu khuôn mặt rạng rỡ của Lý Linh, thoáng qua dáng vẻ trầm lộ chút biểu cảm nào của cả Ngụy Thành, trong lòng vô cùng hoảng loạn, vội vàng ghé sát tai Triệu Phúc, giọng lo lắng hỏi.

 

"Không , chuyện sắp xếp thỏa , sẽ vấn đề gì , em cứ yên tâm ." Triệu Phúc bóp mạnh tay Ngụy Thu, nhỏ giọng đáp:

 

"Bây giờ quan trọng nhất là em đừng vẻ mặt tật giật , thái độ cứng rắn một chút, họ bằng chứng sẽ em !"

 

"Vâng chồng ơi, em ." Ngụy Thu lập tức thêm mười phần tự tin, ngẩng đầu lên, thẳng , mỉm Lý Linh và Nha Nha.

 

 

Loading...