“Đôi giày da nhỏ bán thế nào?” Mắt Tần Thủ Quốc chút quáng gà, xem hồi lâu mới chọn món đồ ưng ý.
“Thưa ông, đôi bán 10 đồng ạ.” Nhân viên bán hàng thấy dáng vẻ uy v.ũ k.h.í thế bất phàm của lão già họ Tần, lập tức dám coi thường, thái độ so với đó hòa nhã hơn vài phần.
“Ừ, , lấy cho một đôi cỡ chân của bé gái .” Tần Thủ Quốc đôi giày da đầu tròn trông ngộ nghĩnh, hài lòng gật đầu, vô cùng dứt khoát .
Tiếp đó đợi nhân viên bán hàng động tay, ông tiếp: “À đúng , lấy thêm cho một đôi giày da cho bé trai nữa.”
Tần Thủ Quốc liếc cháu trai ruột bên cạnh , ông dĩ nhiên sẽ bên trọng bên khinh.
Đường Nhu ở bên cạnh thấy cảnh , trong lòng cũng hài lòng gật đầu. Dù cô bằng lòng tiếp nhận Nha Nha, nhưng nghĩa là cô thể chấp nhận việc vì Nha Nha mà con trai nhà ngó lơ.
Giải quyết xong giày da, Tần Thủ Quốc liếc hai cô con dâu bên cạnh, dứt khoát vung tay lên, đòi thêm hai đôi giày da nữa, cuối cùng ông cũng quên bà già ở nhà, chọn cho bà một đôi giày vải chất liệu mềm mại.
“Bác Tần ơi, bác chọn cho bác gái một đôi giày da giống như bọn cháu ạ?” Lý Linh mặt mang theo mấy phần nghi hoặc hỏi.
“Hại, đôi chân của bà già đó , hồi nhỏ bó chân, tuy tháo nhưng giày da bình thường , cứng quá, thoải mái, vẫn là giày vải bà thì hơn.” Tần Thủ Quốc nhắc đến vợ thì một mặt đầy tình cảm đáp .
Lý Linh cảnh cũng khỏi cảm động sự hòa thuận của hai cụ già.
lúc , Đường Nhu gọi nhân viên bán hàng: “Lấy cái váy len cho xem chút.”
Lý Linh đầu sang, thấy Đường Nhu đang cầm chiếc váy ướm lên Nha Nha. Cô thấy vội vàng tới ngăn cản:
“Chị Đường Nhu, cần chị tốn kém ạ, Nha Nha hôm nay tặng một đôi giày da thượng hạng , thế là đủ lắm , vạn thể để chị mua thêm đồ cho con bé nữa .”
“Ôi dào, Linh Linh, em đừng khách sáo quá.” Đường Nhu lắc đầu đáp : “Chị bác cả mà vẫn tặng quà gặp mặt cho Nha Nha đấy! Chiếc váy hôm nay nhất định để Nha Nha nhận mới .”
Lời thốt , Lý Linh cũng tiện từ chối nữa. Tuy nhiên trong lòng cô nghĩ, lát nữa mua chút đồ cho Tần Minh để quà đáp lễ mới , còn về phía nhà họ Tần, vì họ thích món ăn cô nấu nên cô sẽ xuống bếp thêm vài .
Tần Phong tài xế xách túi, tuy nhận món quà nào nhưng trong lòng cũng vui.
Không chỉ , đợi lúc bận rộn mua quần áo, còn đặc biệt lên tầng , tiêu một trăm sáu mươi đồng mua cho Lý Linh một chiếc đồng hồ nữ vật định tình giữa hai .
Nghĩ đến mỗi ngày Lý Linh đều sẽ đeo chiếc đồng hồ tặng, lòng Tần Phong dâng lên một luồng nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-my-nhan-ga-toi-dao-nho/chuong-87.html.]
Đi hết tầng hai, cả nhóm xuống tầng một, chạy đến chỗ bán bánh kẹo mứt Tết.
“Mua hai cân bánh bông lan, loại đó mềm mịn thơm ngọt, trong nhà đều thích ăn.” Đường Nhu giải thích với Lý Linh: “Còn cả bánh đậu xanh, bánh táo đỏ nữa, cũng đều hợp khẩu vị của trong nhà.”
Lý Linh gật đầu, thầm ghi nhớ những điều trong lòng.
Trải nghiệm mua sắm vui vẻ, đường về nhà, khuôn mặt Nha Nha luôn mang theo nụ , ngay cả Tần Minh vốn luôn trầm tính, khi nhận món quà của Lý Linh là pháo đốt, cũng vui mừng nheo mắt .
Cái Tết nhà họ Tần đều vui vẻ, Lý Linh cũng vui. Vì cô vạch trần phận thật giả của hai thiên kim, chẳng bao lâu nữa Ngụy Văn Văn sẽ mất phận của , đây chỉ là đòn trả thù đầu tiên của Lý Linh đối với cô .
Sau Tết, Tần Phong vì nhiệm vụ nên buộc rời nhà một bước, khi ôm Lý Linh lòng, vô cùng nỡ hỏi: “Linh Linh, đợi chuyện bên phía nhà họ Ngụy xong xuôi, chúng kết hôn ngay, cùng về hải đảo nhé?”
“Anh đăng ký một căn hộ công vụ ở bên đó , em thích nhà lầu thích nhà cấp bốn sân vườn? Nội thất trong nhà bố trí thế nào? Em thích nấu ăn, cải tạo nhà bếp cho em nhé?”
Lý Linh tựa lòng Tần Phong, cảm nhận thở sạch sẽ ấm áp của đối phương, lời thủ thỉ của bên tai , lòng cô nóng hổi.
Cô ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo săn chắc của Tần Phong, tựa đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , lắng nhịp tim mạnh mẽ của đối phương, giọng điệu bình thản đáp :
“Anh Phong, chuyện kết hôn cứ để quyết định , cũng em coi trọng nhất là Nha Nha, cái đứa nhỏ đó sớm lén với em là ba nó , cho nên em cũng mong chờ ngày đó lắm!”
“Còn về nhà cửa, em một căn nhà cấp bốn sân vườn, như tuy đun nấu phiền phức một chút nhưng trong sân thể trồng rau trồng hoa, mùa hè chúng thể một giàn nho hóng mát ở bên .”
Tần Phong tin Lý Linh đồng ý kết hôn, lòng vô cùng xúc động, kéo giãn cách giữa hai , dùng hai tay nâng lấy má Lý Linh, dùng sức hôn lên đôi môi hồng nhuận của cô.
Tần Phong hôn mãnh liệt, dường như dùng hành động thực tế để cho đối phương sự xúc động của .
Một lúc lâu , Lý Linh cảm thấy sắp nghẹt thở đến nơi, Tần Phong mới buông môi .
“Hô, Phong, môi em sắp sưng lên .” Lý Linh khẽ l.i.ế.m cánh môi , đôi mắt ướt át Tần Phong, nhỏ giọng phàn nàn.
“Linh Linh, em thông cảm cho , giờ đang vui đến c.h.ế.t đây.” Nụ hôn của Tần Phong một nữa rơi xuống đôi môi hồng mềm mại đó, nhưng khác với nụ hôn bá đạo triền miên đó, động tác của nhẹ nhàng, như thể sợ đôi môi thương .
Ngày chia ly, đôi mắt Lý Linh hiếm khi đong đầy lệ, khoảnh khắc bóng dáng Tần Phong dần biến mất khỏi tầm mắt , Lý Linh thể kìm nén nữa, nước mắt lăn dài má.