Thập niên 70: Mẹ mỹ nhân gả tới đảo nhỏ - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:16:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nha Nha bỗng chốc mất trọng tâm, bước chân lảo đảo một cái, mắt thấy sắp ngã xuống thì một nắm lấy tay.

 

Nha Nha đang hoảng hốt định thần , lúc mới phát hiện đến chính là ruột Lý Linh. Nha Nha lúc mặt mày tái mét, tim đập thình thịch từng hồi vì sợ hãi, bé nhào mạnh lòng Lý Linh, giọng nghẹn ngào:

 

"Mẹ ơi, nãy dọa c.h.ế.t con , may mà đến cứu con."

 

Lý Linh an ủi Nha Nha vài câu, đó liền dùng ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm Ngụy Văn Văn, sắc mặt u ám : "Mày đẩy con gái tao, để nó rơi xuống hồ c.h.ế.t đuối?"

 

Lý Linh mù, cô đương nhiên thấy vị trí cách Nha Nha một bước chân chính là một cái lỗ đục sẵn, phía tuy đóng băng nhưng chỉ một lớp mỏng, với cân nặng của Nha Nha, chỉ cần giẫm lên thì chắc chắn sẽ rơi xuống.

 

Trời đông giá rét thế , cho dù Nha Nha bơi, nhưng mặc quần áo bông dày cộm như , ngấm nước sẽ ướt sũng, sức nặng to lớn đó đè nặng lên bé, Nha Nha sẽ nhanh ch.óng kiệt sức, vĩnh viễn chìm xuống làn nước hồ lạnh giá mà c.h.ế.t đuối.

 

Nghĩ đến đây, đôi mắt Lý Linh như mang theo những con d.a.o sắc bén găm thẳng Ngụy Văn Văn.

 

Ngụy Văn Văn là một đóa hoa lớn lên trong nhà kính, cho dù chút tâm kế nhưng so bì với khí thế của một trưởng thành như Lý Linh, lúc Lý Linh trong mắt Ngụy Văn Văn giống như một con mãnh hổ đang há cái miệng đỏ ngòm, cô thể c.ắ.n c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

 

Bên Lý Linh mới nhấc tay, động tác định bắt cô bé, thì bên Ngụy Văn Văn sợ mất mật, bước chân cô bé kìm mà lùi một cái.

 

Ngụy Văn Văn quên mất rằng, vị trí cô bé đang chính là vị trí của Nha Nha lúc nãy, cú lùi khiến cô bé giẫm đúng lên cái lỗ đó, mặt băng mỏng chịu nổi trọng lượng của cô bé, lập tức "rắc" một tiếng, mặt băng nứt vỡ, Ngụy Văn Văn cũng tự tự chịu mà rơi xuống làn nước hồ lạnh giá.

 

Ngụy Văn Văn là một đứa trẻ lớn lên ở miền Bắc, bơi, hơn nữa còn Lý Linh dọa cho sợ hãi, cộng thêm việc đột ngột rơi xuống hồ khiến cả cô bé hoảng loạn.

 

Ngụy Văn Văn hai tay vươn lên cao, miệng há to, ngừng kêu cứu, tiếng kêu xé lòng đó khiến Nha Nha bên cạnh giật một cái.

 

Nha Nha mặt mày trắng bệch cảnh tượng kịch tính mắt, bé ngẩng đầu Lý Linh, há miệng định gì đó, do dự một lát cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: "Mẹ ơi, cần cứu chị ạ?"

 

"Cứu, chắc chắn là cứu ." Lý Linh tự tay hại c.h.ế.t một đứa trẻ, điều đó sẽ khiến cô cảm thấy đang phạm tội.

 

khi nào cứu, thì đó là do cô quyết định.

 

Nghĩ đến đây, Lý Linh vội vã, ngược chậm rãi tiến lên phía hai bước, đó vòng tay n.g.ự.c, cao cao tại thượng Ngụy Văn Văn, vẻ mặt đầy nụ : "Ngụy Văn Văn, mày tao cứu mày đúng ?"

 

"Cầu xin cô, cứu, cứu cháu với." Ngụy Văn Văn uống thêm mấy ngụm nước hồ, cô bé sợ đến hồn siêu phách lạc, mặt mũi giàn giụa nước mắt nước mũi cầu xin Lý Linh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-my-nhan-ga-toi-dao-nho/chuong-105.html.]

 

"Vậy thì mày xin con gái tao, tao mới cứu mày." Giọng lạnh lùng của Lý Linh truyền đến, Ngụy Văn Văn hề suy nghĩ gì thêm, lập tức nhanh ch.óng cầu xin tha thứ: "Chị xin , Nha Nha, là chị sai , là chị với em."

 

"Hừ, thế còn ." Lý Linh thấy tay Ngụy Văn Văn còn vẫy nổi nữa, sắp chìm xuống đến nơi thì lúc mới thong thả cúi đưa tay , túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Ngụy Văn Văn, dùng lực một cái liền xách cả cô bé khỏi mặt hồ.

 

"Khụ khụ, khụ khụ." Ngụy Văn Văn khi lên bờ liên tục ho nước trong phổi, một lúc lâu mới ngửa như một con cá c.h.ế.t.

 

"Được , mày tránh xa con tao , nếu , mày vận may tao tha cho ." Lý Linh đưa chân đá đá Ngụy Văn Văn, đó hừ lạnh một tiếng, bế Nha Nha lên, thèm Ngụy Văn Văn lấy một cái nữa mà bỏ .

 

Nha Nha gối đầu lên vai Lý Linh, ánh mắt luôn về phía Ngụy Văn Văn đang bất động, tâm trạng bỗng nhiên nhẹ nhõm.

 

"Mẹ ơi, chị xa như ạ?"

 

Rõ ràng, mà Nha Nha nhắc đến chính là Ngụy Văn Văn, đối phương định hại c.h.ế.t bé, nếu Nha Nha nhanh trí gọi cho Tần Minh tìm thì hôm nay Nha Nha còn thấy mặt trời ngày mai .

 

Lý Linh Nha Nha là một đứa trẻ lòng lương thiện, độc ác nhất mà bé từng gặp chính là bà nội ruột là bà già họ Tống, bà già họ Tống là kiểu đ.á.n.h mắng khác.

 

hiện giờ, Nha Nha chứng kiến một Ngụy Văn Văn còn độc ác hơn cả bà già họ Tống, đối phương thậm chí còn hại c.h.ế.t tính mạng của bé, điều khiến Nha Nha nhỏ tuổi nhất thời thể chấp nhận cú sốc thực tế , cả chút buồn bực.

 

"Nha Nha , tâm hại nên , tâm phòng thể , chuyện hôm nay con đúng, kịp thời báo cho đến đây, nếu con sẽ gặp nguy hiểm ." Lý Linh đầu tiên là xoa đầu Nha Nha, hết lời khen ngợi bé một phen, đó mở lời an ủi:

 

"Nha Nha , sống đời , kẻ hại con nhiều, nhưng chúng thể vì kẻ mà tự trừng phạt , khiến tâm trạng , như đúng."

 

Nha Nha ghi nhớ những lời của Lý Linh lòng, bé mím môi, tò mò quàng cổ Nha Nha hỏi: "Vậy ơi, con nên thế nào ạ?"

 

"Nha Nha , kẻ hại con là vì con sống hạnh phúc, đúng ?" Lý Linh thấy Nha Nha gật đầu liền tiếp tục :

 

"Đã như thì con càng tức giận, đau lòng. Ngược sống hơn đây, sống hạnh phúc hơn đây, như mới khiến mục đích của kẻ đạt , khiến chúng tức nổ mắt chứ!"

 

"Vâng, đúng là như ạ." Trong lòng Nha Nha bỗng chốc thông suốt, bé Lý Linh, vẻ mặt trịnh trọng : "Mẹ ơi, Nha Nha trở thành lợi hại nhất, để bảo vệ bản và cả nữa."

 

"Người lợi hại nhất ?" Trong lòng Lý Linh chút hiếu kỳ hỏi: "Vậy con thấy kiểu như thế nào mới là lợi hại nhất?"

 

 

Loading...