Thập niên 70: Mẹ mỹ nhân gả tới đảo nhỏ - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên Nha Nha phấn khích reo hò, Tần Minh dắt tay Nha Nha một cách thuần thục, đó một lớn một nhỏ sự dẫn dắt của giám đốc từ cửa đến khu nuôi dưỡng gấu trúc.

 

"Oa, đúng là gấu trúc thật kìa." Trong mắt Nha Nha sáng rực lên, vẻ mặt đầy cảm thán : "Mẹ ơi, ơi, gấu trúc lớn thật đấy, lớn hơn Nha Nha nhiều luôn!"

 

Thấy dáng vẻ vui mừng của Nha Nha, Tần Thủ Quốc và Nghiêm Thục Chi đều vui vẻ, hai ông bà già khoác tay một chỗ, mặt mày hớn hở Tần Minh dẫn Nha Nha giao lưu trò chuyện với gấu trúc.

 

Đường Nhu thấy bèn đề nghị chụp ảnh ở đây để kỷ niệm.

 

Mọi đều vui vẻ đồng ý.

 

Vị giám đốc đó cũng là điều, thấy liền chủ động đề nghị để ông chụp ảnh cho.

 

Cứ như , ngoại trừ hai đàn ông nhà họ Tần, tất cả còn ở một bên của gấu trúc, để một bức ảnh vô cùng quý giá.

 

Sau khi dạo xong vườn bách thú, Nghiêm Thục Chi lên tiếng đưa Nha Nha công viên giải trí.

 

Ở công viên giải trí, chơi hăng nhất vẫn là hai đứa trẻ, nào là cầu trượt, bập bênh, đ.á.n.h đu, vòng ngựa gỗ, chỉ cần là thiết trong công viên, Tần Minh đều dẫn Nha Nha chơi qua một lượt.

 

Người lớn đối với công viên giải trí thì hứng thú gì, chỉ hai đứa nhỏ chơi đùa.

 

Nhanh ch.óng, Nha Nha vì lý do thể lực nên mệt , Đường Nhu thấy bèn đề nghị ăn vịt , cũng coi như là nghỉ ngơi.

 

Những khác đều ý kiến gì, đặc biệt là Tần Thủ Quốc và Nghiêm Thục Chi tuổi khá cao, bên ngoài suốt một buổi sáng mệt .

 

Nha Nha là đầu tiên ăn vịt Toàn Tụ Đức, sư phụ cắt chúng từng miếng từng miếng một, bé cảm thấy vô cùng mới lạ, mắt chớp một cái chăm chằm, sợ bỏ lỡ mất một chi tiết nhỏ nào.

 

Sau khi con vịt cắt xong hết, bày biện đĩa. Đường Nhu cầm lấy miếng bánh tráng bên cạnh, cuốn một miếng thịt vịt béo ngậy tứa dầu, đưa cho Nha Nha: "Nào, Nha Nha nếm thử xem, vịt ngon ?"

 

"Cảm ơn bác dâu ạ." Nha Nha ngoan ngoãn cảm ơn, đó nhận lấy cuốn vịt đó, "A hừm" một cái há to miệng c.ắ.n một miếng thật lớn trong miệng.

 

Mùi thơm của thịt vịt và nước chấm bùng nổ trong khoang miệng, Nha Nha bao giờ ăn miếng thịt vịt nào thơm như , bé vui mừng đến mức đôi mắt híp , ngừng gật đầu : "Bác dâu ơi, thịt vịt ngon quá, Nha Nha thích lắm ạ."

 

"Được, Nha Nha nhà thích là ." Nghiêm Thục Chi thấy dáng vẻ đáng yêu của Nha Nha thì mặt tươi như hoa cúc, lập tức tuyên bố sẽ đưa bé đến đây ăn vịt .

 

Những còn cũng rảnh rỗi, nhanh ch.óng, một con vịt béo mập nặng tới bốn năm cân cả nhà giải quyết sạch sẽ.

 

Tần Minh ăn xong liền ợ một cái rõ to, thoải mái xoa xoa cái bụng nhỏ căng tròn của , tựa lưng ghế với vẻ mặt hưởng thụ.

 

Nha Nha cũng ăn no nê, dường như đang dư vị mùi thơm của vịt , bé còn l.i.ế.m l.i.ế.m môi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-my-nhan-ga-toi-dao-nho/chuong-103.html.]

 

Thịt vịt ăn hết sạch, còn một bộ xương vịt, Đường Nhu cũng lãng phí, gói mang về nhà. Người dân thời đại bất kể tiền đều tính toán, ít khi thấy loại phung phí thức ăn.

 

cũng từng trải qua thời kỳ khó khăn, trải qua những năm tháng đói khát, mỗi tháng đều khẩu phần ăn định mức nên họ dám lãng phí thực phẩm dễ dàng.

 

Vì cơ thể khá mệt mỏi nên buổi chiều Tần Thủ Quốc và Nghiêm Thục Chi chơi cùng nữa, Đường Nhu đưa hai ông bà về nhà sắp xếp thỏa xong mới đón Nha Nha, Tần Minh và Lý Linh quảng trường Thiên An Môn.

 

"Sau cơ hội sẽ đưa đến xem kéo cờ." Đường Nhu ở bên cạnh Lý Linh, khẽ mỉm .

 

"Kéo cờ lúc nào xem cũng , em và Nha Nha cũng vội." Lý Linh đáp Đường Nhu một nụ , mỉm : "Thực đợi Tần Phong về, chúng em cùng đến đây cũng . Anh là quân nhân, chắc chắn sẽ thích xem kéo cờ hơn."

 

"Thật ." Đường Nhu thấy lời , trong mắt lập tức mang theo ý , giọng điệu mang vài phần hồi tưởng : "Anh cả Tần của em chính là như , hồi còn trẻ cứ thích đưa chị đến đây xem kéo cờ, mỗi khi thấy lá cờ từ từ kéo lên cảnh tượng đó đều vô cùng cảm động."

 

"Bởi vì nhân dân quốc gia chúng đuổi quân xâm lược , chúng độc lập, m.á.u của các chiến sĩ đây hề chảy uổng phí."

 

Bên tai Lý Linh vang vọng câu đầy hào hùng đanh thép , dường như nó thấm sâu tận đáy lòng , cô cũng kìm mà chấn động theo.

 

Bọn trẻ còn nhỏ, hiểu ý nghĩa trong lời của lớn là gì, nhưng Đường Nhu và Lý Linh đều rời mắt lá đại kỳ năm đỏ tươi đang tung bay cột cờ.

 

Vào ngày khi Nha Nha rời , bé đặc biệt theo Tần Minh đến trong đại viện để chào tạm biệt tất cả những bạn nhỏ quen .

 

"Nha Nha, em sắp ?"

 

Không ít bạn nhỏ thấy tin đều buồn.

 

Ban đầu họ chỉ coi Nha Nha là cái đuôi nhỏ của Tần Minh, nhưng dần dần chung sống, họ đều phát hiện Nha Nha là một cô bé ngoan ngoãn đáng yêu, ai mà thích một bạn nhỏ như chứ?

 

Sau khi Nha Nha một nữa gật đầu hiệu rời , nhiều lượt với Nha Nha: "Nha Nha, bọn /chị sẽ nhớ em lắm."

 

"Hy vọng ngày em sẽ đến đây chơi với bọn /chị nhé."

 

Nha Nha những trai chị gái , mũi cay cay, nước mắt suýt chút nữa thì trào , bé mạnh mẽ gật đầu đáp :

 

"Chắc chắn ạ, em , tết năm chúng em sẽ về, hy vọng đến lúc đó đừng quên em nhé, chúng thể chơi cùng !"

 

Không ít đưa tay xoa xoa đầu Nha Nha, vẻ mặt đầy lý lẽ mở miệng phản bác: "Nha Nha, bọn /chị thể quên cô bé đáng yêu như em chứ!"

 

Sau khi những vây quanh Nha Nha tản , lúc một cô bé đến bên cạnh Nha Nha, với bé một câu: "Em Nha Nha, ở cổng đại viện chị Ngụy Văn Văn tìm em đấy."

 

 

Loading...