Thập niên 70: Mẹ mỹ nhân gả tới đảo nhỏ - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:16:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thế , bác chủ, tìm cả cháu, bảo nó đưa vợ chồng nhà họ Lý cải tạo lao động, để hai kẻ xa đền tội cho những tội của ."

 

"Như cũng , thì đa tạ bác trai ạ." Lý Linh nghĩ đến việc hình phạt đối với vợ chồng nhà họ Lý quá nhẹ, nhưng chuyện cũng qua hơn hai mươi năm, quá nhiều bằng chứng vùi lấp, hiện giờ thể để là con cái nhà họ Ngụy là điều dễ dàng .

 

Tuy nhiên, trong lòng Lý Linh cũng định dễ dàng bỏ qua cho vợ chồng nhà họ Lý như , dù nguyên chủ chịu quá nhiều giày vò trong tay họ, thể hạnh phúc cả đời của nguyên chủ đều vì hai hủy hoại.

 

, ý định trong lòng Lý Linh là đưa vợ chồng nhà họ Lý và Ngụy Thu về, đợi khi cô thôn Khảo Sơn sẽ tìm cơ hội trả thù cả gia đình ba họ.

 

giờ Tần Thủ Quốc tay, tuy chút khác biệt so với kế hoạch của cô, nhưng cũng coi như là trả thù vợ chồng nhà họ Lý. Vậy thì cô cứ theo sự sắp xếp của Tần Thủ Quốc, đỡ bẩn tay .

 

Trưa hôm đó, nhà họ Tần một bữa tiệc lớn để chúc mừng Lý Linh tìm thế thật sự của .

 

Cùng lúc đó, Ngụy Văn Văn nhận một tin tức mà đối với cô bé chẳng khác nào trời sập.

 

"Cậu ơi, cái gì ạ? Mẹ cháu là em gái , cháu cũng là cháu ngoại của , bây giờ cháu mang họ Ngụy, cũng nhà họ Ngụy nữa, mà đưa cháu về nhà họ Triệu ?" Ngụy Văn Văn trợn tròn đôi mắt, vẻ mặt đầy chấn kinh .

 

", sự thật chính là như ." Ngụy Thành vẫn tưởng Ngụy Văn Văn là trẻ con, Ngụy Thu đây hề cho cô bé sự thật, nên lúc thái độ đối với Ngụy Văn Văn vẫn còn coi là hòa nhã.

 

"Vậy, cháu ạ?" Ngụy Văn Văn chớp chớp mắt, ngừng đảo mắt quanh, hy vọng thể tìm thấy bóng dáng Ngụy Thu trong nhà.

 

Bây giờ cô bé khi tin đuổi khỏi nhà họ Ngụy, trong lòng vô cùng hoảng loạn, cô bé đặc biệt tìm thấy Ngụy Thu, nắm c.h.ặ.t lấy bà , trốn lưng bà , như mới tìm cảm giác an .

 

"À, cháu cha ruột đưa ." Ngụy Thành sẽ giải thích quá nhiều nguyên nhân với một đứa trẻ, chỉ đơn giản một câu kết quả mà thôi.

 

"Bị đưa , tại ạ? Mẹ, chẳng là vợ của cha cháu , cho dù bà nhà họ Ngụy, thì hai con cháu cũng thể về nhà họ Triệu mà?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy Văn Văn đầy vẻ khó hiểu, nước mắt lo lắng trong đôi mắt cô bé sắp trào , cô bé chất vấn Ngụy Thành:

 

"Tại bỏ rơi đứa con gái là cháu và chồng để theo cha ruột về một gia đình xa lạ chứ?"

 

"Được , kết quả thông báo cho cháu , bây giờ gì để với cháu nữa, lát nữa sẽ cử đưa cháu về nhà họ Triệu." Ngụy Thành những lời chất vấn và giục giã của Ngụy Văn Văn, trong lòng chút kiên nhẫn.

 

Bây giờ Lý Linh trở thành em gái của ông , đối phương còn sắp gả nhà họ Tần, so với Lý Linh thì Ngụy Văn Văn đối với ông coi như chẳng còn giá trị gì, vì lúc Ngụy Thành cũng đủ kiên nhẫn để tốn lời với một kẻ vô dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-my-nhan-ga-toi-dao-nho/chuong-101.html.]

 

Nói xong câu đó, ông cũng chẳng thèm quan tâm đến sự ngăn cản của Ngụy Văn Văn, trực tiếp dậy khỏi.

 

Ngụy Văn Văn Ngụy Thành đẩy nhẹ một cái, bước chân cô bé loạng choạng, mất trọng tâm, ngã phịch xuống đất, cô bé xoa xoa lòng bàn tay trầy xước, đôi mắt rưng rưng theo bóng lưng Ngụy Thành, ấm ức cầu xin:

 

"Cậu ơi, ơi, cháu là đứa cháu ngoại yêu quý nhất mà, cho cháu đổi sang họ Ngụy , tại bây giờ nhẫn tâm đuổi cháu khỏi cửa nhà họ Ngụy thế ?"

 

"Cậu ơi, ơi, cháu cầu xin , hãy cho cháu ở , cháu sẽ ngoan ngoãn lời mà, Văn Văn sẽ ngoan ngoãn lời , bảo cháu gì cháu cũng , tuyệt đối dám trái ý !"

 

Ngụy Thành thấy những tiếng lóc cầu xin t.h.ả.m thiết vang lên từ phía , bước chân ông hề dừng , vẫn kiên định bước tiếp, dường như lưng ông chẳng qua chỉ là một mảnh vải rách mà thôi.

 

Ngụy Văn Văn đợi khi bóng lưng của Ngụy Thành biến mất ở góc cầu thang, tiếng của cô bé nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn tiếng nức nở khó thấy, rõ ràng cô bé nhận quyết tâm đuổi của Ngụy Thành, rằng cho dù cầu xin thế nào cũng sẽ nhận bất kỳ sự thương hại nào của đối phương nữa.

 

Ngụy Văn Văn đau khổ tột cùng, giống như một con rối gỗ, bảo mẫu đưa lên lầu, cô bé bảo mẫu thu dọn đồ đạc của từng món từng món một, khi thu dọn xong xuôi, tất cả đóng gói đưa lên chiếc xe đang đỗ ở cửa, ngay đó bản cô bé cũng mặc quần áo lên xe.

 

Ngụy Văn Văn ôm con b.úp bê đồ chơi trong tay, đôi mắt đỏ hoe ngoài cửa sổ xe, khi ánh mắt lướt qua bé Nha Nha đang vui đùa hớn hở cách đó xa, cơn giận dữ và oán hận trong lòng cô bé ngừng dâng trào.

 

Kẻ gây việc cô bé đuổi khỏi nhà họ Ngụy chính là Nha Nha, nếu thế giới Nha Nha và con nó thì bao. Tại họ cứ nhất định xuất hiện mặt chứ? Tại cứ cướp thứ của chứ?

 

Chiếc xe bắt đầu nổ máy, nhưng ánh mắt của Ngụy Văn Văn vẫn luôn về phía Nha Nha cách đó xa, trong đôi mắt đen láy đó le lói một loại hạt giống mang tên thù hận.

 

Lúc , bé Nha Nha ở phía xa bỗng dưng cảm thấy một luồng lạnh, bé nhịn mà thắt c.h.ặ.t chiếc áo bông nhỏ của , mới tiếp tục vui vẻ chơi đùa cùng các bạn nhỏ.

 

"Nha Nha, hôm nay chúng công viên giải trí nhé, ?" Nghiêm Thục Chi bé Nha Nha, hiền từ .

 

Chuyện nhà họ Ngụy giải quyết xong xuôi, Ngụy Thu gửi về nông thôn, Ngụy Văn Văn tạm thời đưa về nhà họ Triệu, còn trong mấy ngày ở nhà họ Tần, Ngụy Thành luôn lấy mối quan hệ với Lý Linh để tìm đến nhà họ Tần.

 

Lý Linh đối với ông trong lòng kiên nhẫn, vì thế bàn bạc với nhà họ Tần một chút, quyết định hai ngày nữa sẽ đưa Nha Nha hải đảo để đoàn tụ với Tần Phong.

 

Đối với quyết định của Lý Linh, những khác nhà họ Tần đều giơ cả hai tay tán thành. Dù Tần Phong bao nhiêu năm nay vẫn độc , khó khăn lắm mới tìm một cô vợ sẵn lòng kết hôn, họ đương nhiên hai ở bên nhiều hơn, sớm ngày đám cưới.

 

 

Loading...