Cô tại chỗ Vương Lệ Trân một hồi, vẫn yên tâm hỏi: “Bà thật chứ ạ?”
Vương Lệ Trân một cái, ánh mắt Ninh Hương trong phút chốc dịu vài phần, “Không , c.h.ế.t .”
Không bao lâu khác quan tâm như , trong phút chốc cảm thấy ấm áp trong tim, còn một chút chua xót. Bà Ninh Hương một lúc, dường như sực nhớ cái gì, mở miệng hỏi: “Cháu là... con gái lớn nhà họ Ninh đúng ?”
Thấy bà nhận , Ninh Hương cũng khẽ , giọng điệu bình thản đáp: “Vâng, là mào dạo các bác các cô trong thôn đến, mà vài ngày mới ly hôn chồng ạ.”
Vương Lệ Trân xong những lời , , : “Cháu lạc quan quá.”
Tuy rằng bà và trong thôn giao lưu nhiều, nhưng chuyện gì trong thôn bà cũng đều thấy. như lời Ninh Hương , cô là “ nổi tiếng” trong miệng các bác các cô trong thôn thời gian gần đây.
Ninh Hương quả thật lạc quan, tiếp tục : “Mặc kệ khác gì, bản vui vẻ là .”
Vương Lệ Trân với cô vài câu, cũng coi như bình phục trở . Bình thường ít chuyện cùng, hiếm khi quan tâm, bà cũng thêm vài câu với Ninh Hương. bà bởi vì vấn đề thành phần của bản , giữ quá lâu.
Thế là bà cũng chuyện khác nữa, chỉ với Ninh Hương: “Cô gái, ban nãy cảm ơn cháu nhé!”
Ninh Hương trạng thái của bà hồi phục , cũng yên tâm hơn, với bà một câu phiền, căn dặn bà cẩn thận hơn, chú ý sức khỏe, càng phiền gì nhiều, rời khỏi nhà bà.
Rất đột nhiên, cô nhớ đến bà nội .
Buổi tối, Ninh Hương chút buồn ngủ nào liền dải tấm chiếu cói lên sàn thuyền, tự đó hóng gió sông. Cứ cho là đang giữa mùa hè, buổi tối sàn thuyền ngủ cũng thể gió thổi mát mẻ, thời tiết thì càng mát.
Ninh Hương quấn một chiếc t.h.ả.m xuống ngắm ngôi bầu trời. Lúc ô nhiễm môi trường vẫn nghiêm trọng như , khói bụi, đặc biệt là nông thôn, đến buổi tối, cả bầu trời tràn đầy ánh sáng.
Ngoài sáng, ở xa còn những con thuyền khác phát ánh sáng khác, lâu lâu còn tiếng nhà ai cãi , hoặc là trẻ con nhà ai chơi đùa ầm ĩ, hoặc là còn tiếng ch.ó kêu uang uang, ồn ào nhưng tràn đầy thanh âm cuộc sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-phan-kich/chuong-73.html.]
Cô tại chỗ Vương Lệ Trân một hồi, vẫn yên tâm hỏi: “Bà thật chứ ạ?”
Vương Lệ Trân một cái, ánh mắt Ninh Hương trong phút chốc dịu vài phần, “Không , c.h.ế.t .”
Không bao lâu khác quan tâm như , trong phút chốc cảm thấy ấm áp trong tim, còn một chút chua xót. Bà Ninh Hương một lúc, dường như sực nhớ cái gì, mở miệng hỏi: “Cháu là... con gái lớn nhà họ Ninh đúng ?”
Thấy bà nhận , Ninh Hương cũng khẽ , giọng điệu bình thản đáp: “Vâng, là mào dạo các bác các cô trong thôn đến, mà vài ngày mới ly hôn chồng ạ.”
Vương Lệ Trân xong những lời , , : “Cháu lạc quan quá.”
Tuy rằng bà và trong thôn giao lưu nhiều, nhưng chuyện gì trong thôn bà cũng đều thấy. như lời Ninh Hương , cô là “ nổi tiếng” trong miệng các bác các cô trong thôn thời gian gần đây.
Ninh Hương quả thật lạc quan, tiếp tục : “Mặc kệ khác gì, bản vui vẻ là .”
Vương Lệ Trân với cô vài câu, cũng coi như bình phục trở . Bình thường ít chuyện cùng, hiếm khi quan tâm, bà cũng thêm vài câu với Ninh Hương. bà bởi vì vấn đề thành phần của bản , giữ quá lâu.
Thế là bà cũng chuyện khác nữa, chỉ với Ninh Hương: “Cô gái, ban nãy cảm ơn cháu nhé!”
Ninh Hương trạng thái của bà hồi phục , cũng yên tâm hơn, với bà một câu phiền, căn dặn bà cẩn thận hơn, chú ý sức khỏe, càng phiền gì nhiều, rời khỏi nhà bà.
Rất đột nhiên, cô nhớ đến bà nội .
Buổi tối, Ninh Hương chút buồn ngủ nào liền dải tấm chiếu cói lên sàn thuyền, tự đó hóng gió sông. Cứ cho là đang giữa mùa hè, buổi tối sàn thuyền ngủ cũng thể gió thổi mát mẻ, thời tiết thì càng mát.
Ninh Hương quấn một chiếc t.h.ả.m xuống ngắm ngôi bầu trời. Lúc ô nhiễm môi trường vẫn nghiêm trọng như , khói bụi, đặc biệt là nông thôn, đến buổi tối, cả bầu trời tràn đầy ánh sáng.
Ngoài sáng, ở xa còn những con thuyền khác phát ánh sáng khác, lâu lâu còn tiếng nhà ai cãi , hoặc là trẻ con nhà ai chơi đùa ầm ĩ, hoặc là còn tiếng ch.ó kêu uang uang, ồn ào nhưng tràn đầy thanh âm cuộc sống.