Thập Niên 70: Mẹ Kế Phản Kích - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:03:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nhìn thấy Ninh Ba Ninh Dương đ.â.m mấy đứa nhóc đ.á.n.h , cả lũ ôm lấy nhựa cuộn tròn đất, tao cưỡi lên mày đ.ấ.m hai cái, mày cưỡi lên tao tát hai phát, cô cũng bước lên phía bước nào nữa.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhìn một lúc, cô liền coi như chuyện gì xảy , rời .

Đi dọc theo bờ đường nhặt thêm một chút củi nữa, trong miệng lẩm nhẩm bài văn, về thuyền nhỏ của .

Đi đến thuyền thì chậm rãi thổi lửa nấu cơm tối, miệng vẫn bận bịu giống như tay, đem cả một bài thơ thuộc lòng răm rắp.

Nấu cơm xong vẫn để cơm ủ trong nồi, đến mui thuyền hóng gió, nhưng cô mới từ trong lều bước thấy Lâm Kiến Đông. Lâm Kiến đông cũng đến bờ sông, thấy Ninh Hương bước , bất ngờ khẽ một cái.

Ninh Hương cần gọi nữa, trực tiếp xuống thuyền lên bờ.

Lâm Kiến Đông đến tìm cô, tự nhiên sẽ chuyện cần .

Anh đưa Ninh Hương đến bên cạnh một mảnh đất nhỏ, một góc đất nhỏ hình tam giác, với Ninh Hương: “Anh chuyện với bí thư Hứa , mảnh đất chân chia cho em. Anh lấy vôi rải để phân ranh giới , mảnh đất hình tam giác em thấy ?”

Mảnh đất thì gì là chứ, trong nhà nhận cô , Lâm Kiến Đông còn thể chia cho cô mảnh đất như thế, tuy rằng hình dáng , diện tích cũng lớn, nhưng cũng xem như chăm sóc cho cô .

Vốn dĩ cô ly hôn thì còn là của đại đội Cam Hà nữa, theo hộ khẩu thì chỉ thể đến đại đội Điềm Thủy. Dựa theo quy định, về thì sẽ là về nhà. cô bây giờ nhà để về, chỉ thể mặt dày tổ chức thôi.

Sau khi giúp cô giải quyết từ việc đến việc khác, Ninh Hương bây giờ cũng chỉ cảm ơn suông với Lâm Kiến Đông nữa, mà coi là bạn bè. Cô mảnh đất hình tam giác suy nghĩ một hồi, ngoảnh đầu với Lâm Kiến Đông: “Khi nào rảnh, em mời đến Tô Thành ăn bánh bao chiên, thăm quan lâm viên, bình đàn.”

Lâm Kiến Đông giờ qua lời nào hào sảng như thế, ngay lập tức : “Thật giả thế?”

Chèo thuyền đến Tô Thành tốn nửa ngày trời, lớn ngần còn đến Tô Thành nào.

“Tất nhiên là thật .”

Ninh Hương hề do dự mà đáp, nhưng nghĩ đến điều gì đó, lập tức đổi giọng : “ bây giờ em là đối tượng nhắm đến bàn tán trong thôn, qua với em khó tránh khỏi khác , đợi cơ hội thích hợp .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-phan-kich/chuong-71.html.]

Nhìn thấy Ninh Ba Ninh Dương đ.â.m mấy đứa nhóc đ.á.n.h , cả lũ ôm lấy nhựa cuộn tròn đất, tao cưỡi lên mày đ.ấ.m hai cái, mày cưỡi lên tao tát hai phát, cô cũng bước lên phía bước nào nữa.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhìn một lúc, cô liền coi như chuyện gì xảy , rời .

Đi dọc theo bờ đường nhặt thêm một chút củi nữa, trong miệng lẩm nhẩm bài văn, về thuyền nhỏ của .

Đi đến thuyền thì chậm rãi thổi lửa nấu cơm tối, miệng vẫn bận bịu giống như tay, đem cả một bài thơ thuộc lòng răm rắp.

Nấu cơm xong vẫn để cơm ủ trong nồi, đến mui thuyền hóng gió, nhưng cô mới từ trong lều bước thấy Lâm Kiến Đông. Lâm Kiến đông cũng đến bờ sông, thấy Ninh Hương bước , bất ngờ khẽ một cái.

Ninh Hương cần gọi nữa, trực tiếp xuống thuyền lên bờ.

Lâm Kiến Đông đến tìm cô, tự nhiên sẽ chuyện cần .

Anh đưa Ninh Hương đến bên cạnh một mảnh đất nhỏ, một góc đất nhỏ hình tam giác, với Ninh Hương: “Anh chuyện với bí thư Hứa , mảnh đất chân chia cho em. Anh lấy vôi rải để phân ranh giới , mảnh đất hình tam giác em thấy ?”

Mảnh đất thì gì là chứ, trong nhà nhận cô , Lâm Kiến Đông còn thể chia cho cô mảnh đất như thế, tuy rằng hình dáng , diện tích cũng lớn, nhưng cũng xem như chăm sóc cho cô .

Vốn dĩ cô ly hôn thì còn là của đại đội Cam Hà nữa, theo hộ khẩu thì chỉ thể đến đại đội Điềm Thủy. Dựa theo quy định, về thì sẽ là về nhà. cô bây giờ nhà để về, chỉ thể mặt dày tổ chức thôi.

Sau khi giúp cô giải quyết từ việc đến việc khác, Ninh Hương bây giờ cũng chỉ cảm ơn suông với Lâm Kiến Đông nữa, mà coi là bạn bè. Cô mảnh đất hình tam giác suy nghĩ một hồi, ngoảnh đầu với Lâm Kiến Đông: “Khi nào rảnh, em mời đến Tô Thành ăn bánh bao chiên, thăm quan lâm viên, bình đàn.”

Lâm Kiến Đông giờ qua lời nào hào sảng như thế, ngay lập tức : “Thật giả thế?”

Chèo thuyền đến Tô Thành tốn nửa ngày trời, lớn ngần còn đến Tô Thành nào.

“Tất nhiên là thật .”

Ninh Hương hề do dự mà đáp, nhưng nghĩ đến điều gì đó, lập tức đổi giọng : “ bây giờ em là đối tượng nhắm đến bàn tán trong thôn, qua với em khó tránh khỏi khác , đợi cơ hội thích hợp .”

 

 

Loading...